Sau Khi Đứa Trẻ Hư Ném Pháo Vào Đầu Tôi - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-28 13:20:40
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Uất ức c.h.ế.t !"
Người tí hon đột nhiên bật dậy, ném mạnh con d.a.o trong tay xuống đất.
"Cái đồ vô dụng ! Cô dám thì để !"
Nó nhặt d.a.o lên, hùng hổ xông ngoài, nửa thò khỏi trán .
Tôi cuống cuồng lục lọi trong túi áo.
Thuốc! Phải uống t.h.u.ố.c ngay, ngừng!
Tôi mới lấy lọ t.h.u.ố.c thì chợt một bàn tay thò tới, thô bạo cướp mất.
Tôi ngẩng đầu lên.
Thằng ranh con đang mặt , tay nắm chặt lọ thuốc, nghiêng đầu quan sát.
"Cái gì đây?"
Nó lắc lắc, thấy tiếng viên t.h.u.ố.c lăn tròn bên trong thì mắt sáng lên.
"Hóa mày bệnh ! Tốt quá !"
Nói đoạn, nó nhét một viên pháo trong lọ thuốc, vặn nắp dùng sức tung mạnh lên trời.
Lọ t.h.u.ố.c bay lơ lửng , vẽ một đường vòng cung.
Bùm!
Bột t.h.u.ố.c trắng xóa nổ tung, tản mát khắp trời như pháo hoa lả tả rơi đầy lên .
Thằng ranh con ngửa cổ, dang rộng hai tay xoay vòng tại chỗ: "Oa hú! Pháo hoa màu trắng! Đẹp quá mất! Mẹ ơi xem kìa! Pháo hoa màu trắng!"
Mẹ nó ngước lên đám bột t.h.u.ố.c bay lả tả, khóe miệng khẽ nhếch lên : "Con trai ngoan của ! Thật là sáng tạo!"
Xong xuôi cô cúi đầu tiếp tục lướt điện thoại.
Tôi quỳ rạp đất, cả dính đầy bột t.h.u.ố.c trắng xóa.
Người tí hon trong não càng trở nên hung hãn hơn.
Thuốc mất .
Nó thể ngủ yên nữa.
Thằng ranh con cúi xuống .
Nó nghiêng nghiêng cái đầu, như đang suy tính điều gì đó: "Hi hi, tao lấy đồ của mày ."
Nó đối diện mặt , hai tay nắm lấy cạp quần kéo tụt xuống: "Mẹ tao bảo, cái của tao gọi là nước rồng, quý giá lắm đấy, bình thường mà uống . Hôm nay tao vui, ban cho mày uống đấy!"
Tôi bật dậy như cá chép hóa rồng.
Người tí hon trong đầu vẫn gào thét đòi c.h.é.m đòi g.i.ế.c nhưng giờ cần nó nữa .
Tôi sẽ tự tay.
Tôi túm lấy cổ áo của thằng ranh con, nhấc bổng nó lên.
Hai chân nó rời khỏi mặt đất, quờ quạng loạn xạ giữa trung: "Mày làm cái gì thế! Thả tao xuống mau!"
Nó gào lên bằng cái giọng the thé: "Tao sẽ g.i.ế.c mày! Tao sẽ bảo tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày!"
Nghe thấy động tĩnh, cuối cùng nó cũng chịu rời mắt khỏi điện thoại: "Cô làm cái gì đấy!"
Cô hét lên lao tới, định dùng móng tay cào cấu : "Nó chỉ là một đứa trẻ thôi mà! Chẳng qua chỉ đùa với cô một chút, cô cần làm quá lên thế !"
Tôi tung một cước đạp thẳng bụng cô .
Cô loạng choạng lùi mấy bước ngã bệt xuống đất.
Ngẩn hai giây, cô bắt đầu gào t.h.ả.m thiết: "Người mau đến đây! Cứu mạng với! G.i.ế.c ! Có kẻ g.i.ế.c !"
Tôi chẳng thèm để ý đến cô mà xách thằng ranh con lên, dí sát mặt cô : "Tè ."
Thằng bé sợ đến mức thét lên: "Tao tè ! Mẹ ơi! Mẹ cứu con!"
Nó càng giãy giụa, tay càng siết chặt hơn.
Một dòng nước ấm nóng chảy xuôi theo ống quần nó xuống.
Rào rào giống như mở vòi nước .
Mẹ nó đang há miệng kêu cứu thì dòng nước đầu tiên chảy tọt trong họng cô .
Ực một tiếng.
Người đàn bà vội vàng ngậm miệng , đôi mắt trợn ngược lên như mắt cá c.h.ế.t.
Tay cô quờ quạng đất, cố gắng lùi về để né tránh.
Tôi xách thằng bé bám theo.
Cô trốn , theo đến đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-dua-tre-hu-nem-phao-vao-dau-toi/chuong-2.html.]
Cái thằng nhóc đúng là "dung tích" lớn thật, tè ròng rã hơn một phút đồng hồ.
Tưới cho từ đầu đến chân sót chỗ nào.
Mùi khai nồng nặc bốc lên.
Cô xông mùi đến mức buồn nôn, há miệng định nôn .
Tôi liền đạp một chân lên mặt, ấn đầu cô xuống đất: "Nuốt xuống."
Cô ú ớ kêu la, nước mắt nước mũi giàn dụa.
Lớp mascara nước mắt làm nhòe nhoẹt, chảy thành hai vệt đen ngòm má trông vô cùng t.h.ả.m hại.
Tôi cảm thấy yết hầu chân chuyển động một cái.
Rồi chuyển động thêm cái nữa, cho đến khi thứ đều trôi tuột xuống cuống họng cô .
Lúc đó mới buông chân .
Cô lập tức rạp xuống, điên cuồng thọc tay họng để móc , móc đến mức trợn cả mắt trắng dã.
"Oẹ!"
Thằng ranh con vẫn đang trong tay , xhỉ là còn vẻ hống hách lúc nãy nữa.
Giờ nó chỉ thút thít thành tiếng.
Nhân lúc cô còn đang nôn thốc nôn tháo đến mức trời đất cuồng.
Tôi nhặt sợi dây nilon màu đỏ dùng để buộc mèo lúc nãy lên.
"Mày làm cái gì thế! Thả tao ! Mẹ ơi!" Thằng ranh con sợ hãi cố gắng lùi phía .
Tôi nhanh nhẹn trói quặt tay chân nó với .
Nó vùng vẫy vài cái nhưng phát hiện thể cử động , thế là càng dữ dội hơn, giọng khàn đặc cả .
Người đàn bà ngẩng đầu lên thấy cảnh .
Cô cuống quýt dùng cả tay lẫn chân bò về phía : "Con đĩ ! Mày định làm gì con trai bà... oẹ..."
Chưa hết câu, cổ họng cô co thắt, nôn một búng nước chua.
Tôi cô , nở một nụ rạng rỡ: "Tôi cũng tặng một lời chúc phúc cho con trai chị thôi mà."
…
Tôi cúi đầu, chằm chằm thằng nhóc ngỗ nghịch mặt cắt còn giọt m.á.u mặt.
"Chẳng cháu thích chơi pháo lắm ?" Tôi hạ thấp giọng: "Vậy để dì chơi cùng cháu nhé, ?"
Thằng bé rùng một cái, lắc đầu lia lịa: "Không! Đừng! Cháu chơi nữa! Cháu bao giờ chơi nữa !"
"Thật ích kỷ." Tôi giơ tay tát nó một cái: "Cháu chơi vui nhưng dì còn chơi mà."
Nó tuyệt vọng sang đàn bà , ánh mắt đầy vẻ cầu cứu: "Mẹ ơi! Cứu con! Mau g.i.ế.c nó ! Mau gọi g.i.ế.c nó !"
Tôi giơ tay lên.
"Chát!"
Lần nương tay.
Một điểm trắng từ trong miệng nó bay vút ngoài.
Nó lăn mấy vòng đất.
Đó là một chiếc răng cửa còn dính tơ máu.
Nó đờ , cũng ngẩn .
Sau đó, nó há miệng gào lên như lợn chọc tiết: "Răng của con! Răng của con mất ! Hu hu hu, tao g.i.ế.c mày! Băm vằm mày cho ch.ó ăn!"
Tôi dán chặt mắt miệng nó, m.á.u bắt đầu rỉ từ nướu.
Răng cửa chỉ còn một chiếc, sừng sững ở đó trông thật cô đơn.
Tôi đưa tay búng nhẹ "kẻ sống sót" duy nhất : "Còn một chiếc trông lắm, để dì giúp nhóc nhổ nốt luôn nhé."
Thằng nhóc sợ đến mức tè quần.
Chậc, đúng là kinh tởm.
Tôi bắt đầu suy nghĩ.
Nếu vung cái tát nữa mà chẳng may lệch tay thì đ.á.n.h trúng mấy cái răng khác thì ?
Linlin
Tôi là làm việc công bằng.
Đã bảo đ.á.n.h răng cửa là chỉ đ.á.n.h răng cửa, làm liên lụy đến những chiếc răng vô tội bên cạnh.
lúc , "tiểu nhân" trong đầu uể oải lên tiếng: "Đồ ngốc. Cô buộc pháo cái răng đó, chẳng là chỉ nổ đúng nó thôi ?"