Khi họ đến biệt thự của Đao Ba Liên, đang vắt vẻo chân uống .
Thấy hai bóng nhếch nhác, mặt mày lấm lem bước , Đao Ba Liên nheo mắt quan sát một lúc lâu mới kinh ngạc đặt mạnh chén xuống bàn.
"Hai ... vẫn còn sống ?"
Trần Kiến Quốc quẹt lớp bụi mặt, bày bộ dạng đau khổ tột cùng.
"Anh Đao, chúng thoát c.h.ế.t trong gang tấc, vất vả lắm mới về đến đây, mà nhà cửa mất sạch, công ty cũng chẳng còn..."
Trần Tuấn cũng vội vàng lau nước mắt: "Bây giờ chúng liên lạc với và vợ nữa, nên đến hỏi xem năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Đao Ba Liên quét qua hai với vẻ nghi ngờ, đó sai mang hai chiếc ghế kể rành rọt chuyện từ ba năm .
Nghe xong, biểu cảm mặt hai cha con chuyển từ ngơ ngác sang bàng hoàng, từ bàng hoàng sang tin nổi tai .
Trần Tuấn bật dậy như lò xo: "Họ dám bán sạch công ty để trả nợ ?! Năng lực làm việc của Tô Vãn giỏi như , theo lý thường thì cô tiếp quản công ty để kiếm tiền trả nợ chứ?!"
Đao Ba Liên thong thả thổi bọt , chẳng buồn ngước mắt lên: "Cả hai đều c.h.ế.t , chắc lòng họ cũng nguội lạnh theo luôn . Một phụ nữ mà cảm thấy cuộc sống chẳng còn hy vọng gì nữa thì giữ mấy thứ đó để làm gì?"
Trần Kiến Quốc như rút sạch xương sống, ngã quỵ xuống ghế, mãi một lúc lâu mới thốt mấy chữ: "Vậy... họ ?"
"Họ đến..."
Đao Ba Liên kéo dài giọng, cố ý dừng giữa chừng.
Hai cha con tức thì mắt sáng rực lên, cổ rướn dài chờ đợi.
Đao Ba Liên bưng chén lên nhấp một ngụm, đặt xuống, mới từ từ nở một nụ đầy ẩn ý.
"Tôi cũng ."
20.
Rời khỏi chỗ Đao Ba Liên, hai cha con đột nhiên nhớ chuyện vàng.
Cả hai hùng hổ trở biệt thự.
Chàng thanh niên mở cửa cho họ giờ đang khoanh tay tựa cổng sắt, giọng điệu chẳng mấy : "Rốt cuộc các cái gì?"
Trần Kiến Quốc nở nụ nịnh nọt, rằng trong để tìm chút đồ đạc cũ.
Trần Tuấn sốt sắng thôi: "Đó là thứ cực kỳ quan trọng!"
Cậu thanh niên nọ nhếch mép, lấy điện thoại gửi một tin nhắn.
Một lát , điện thoại rung lên một cái, cúi đầu lướt qua đổi sang một bộ mặt khác:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-chong-va-bo-chong-gia-chet-toi-va-me-chong-cuom-luon-so-vang-ho-giau-roi-bo-tron/chuong-7.html.]
"Được thôi, sếp chúng bảo , để cho hai tìm đấy, ."
Hai cha con hớt hải chạy thẳng trong sân, lao đến bên gốc cây hòe già .
Vì quá vội vàng, cả hai chẳng buồn tìm công cụ mà trực tiếp dùng tay để đào bới.
Đào bới ròng rã gần một tiếng đồng hồ, cho đến khi đào một cái hố sâu nửa mà vẫn chẳng thấy gì cả.
"Vàng ?!"
Trần Kiến Quốc đột nhiên bật dậy, túm lấy một công nhân đang xem náo nhiệt bên cạnh: "Có các lấy trộm ?! Đó là vàng chôn! Mấy chục thùng vàng! Lũ chúng mày đúng là-"
Lời còn dứt, một cú đ.ấ.m nện thẳng quai hàm ông .
Trần Kiến Quốc văng xa, ngã nhào đống bùn đất.
Trần Tuấn định lao lên giúp sức thì một công nhân khác đá kheo chân, một tiếng "bộp" vang lên, cả ngã lọt thỏm xuống cái hố mới đào xong.
Người công nhân cầm đầu xổm xuống, xuống hai cha con trong hố bằng ánh mắt khinh miệt: "Ông chủ cho phép các đào, chứ bảo để các mắng khác."
Trần Tuấn ngẩng đầu lên từ trong hố, đôi mắt đỏ ngầu: "Vàng... vàng đó chắc chắn hai con tiện nhân đào ! Nhất định là bọn họ!"
Trần Kiến Quốc ôm lấy quai hàm, giọng rít qua kẽ răng: "Tìm... nhất định tìm bằng bọn chúng!"
21.
Chiều hôm đó, hai cha con đành muối mặt bước đồn cảnh sát gần nhất.
Trần Tuấn đập tay xuống mặt bàn đá của quầy tiếp tân, giọng gắt vội: "Chúng tìm ! Vợ của Trần Kiến Quốc là Trương Quế Lan, và vợ cũ của là Tô Vãn!"
Viên cảnh sát trực ban ngước mắt một cái, hiệu cho xuống chuyện.
Kết quả là chẳng tìm thấy , mà một hồi cảnh sát thẩm vấn ngược , chuyện xa từ việc họ giả c.h.ế.t thế nào cho đến việc ác ý nợ tiền để ép vợ con gánh nợ lôi ánh sáng thiếu một chi tiết nào.
Viên cảnh sát phụ trách ghi chép gập cuốn sổ , họ bằng ánh mắt khinh bỉ thèm che giấu.
Cuối cùng, họ chỉ làm thủ tục khôi phục hộ khẩu cho hai theo đúng trình tự, xua tay cho họ rời .
Trần Tuấn vẫn cam tâm, cố nở nụ nịnh nọt để dò hỏi tung tích của Tô Vãn và , nhưng viên cảnh sát chẳng thèm ngẩng đầu lên, chỉ ném một câu:
"Quan hệ hôn nhân của các giải trừ theo pháp luật kể từ khi thông báo t.ử vong . Hiện tại các đòi tra địa chỉ nhà là xâm phạm quyền riêng tư của công dân đấy."
Bước khỏi đồn cảnh sát, hai cha con ngây .
Trần Kiến Quốc thời trẻ dựa quan hệ của nhà vợ để phất lên, còn Trần Tuấn thì đúng chuẩn một gã công t.ử bột, ngoài ăn chơi lêu lổng thì chẳng làm cái gì.
Sau khi tiêu sạch những đồng tiền cuối cùng trong túi, vị tỷ phú Trần Kiến Quốc lẫy lừng một thời và đại thiếu gia nhà họ Trần từng hô mưa gọi gió, giờ đây biến thành hai kẻ lang thang quần áo rách rưới, hôi hám bẩn thỉu.