"Báo cảnh sát ? Trong tay giấy trắng mực đen rõ ràng, cảnh sát đến những nhận nợ, mà còn thể c.ắ.n ngược một cái, chúng lấy vàng giả để lừa . Đến lúc đó nợ vẫn trả, mà vàng cũng mất sạch."
7.
Sắc mặt chồng tái nhợt ngay lập tức.
"... nhưng vàng của là thật mà!"
"Thật thì ích gì?"
Tôi thở dài: "Thứ đồ nguồn gốc hợp pháp, trong mắt những kẻ đó chẳng khác nào một miếng mồi béo bở."
Mẹ chồng im lặng, tiếc nuối vỗ mạnh đùi một cái: "! Con đúng! Đám đó ăn thịt nhả xương, chúng mạo hiểm."
Bà thụp xuống, luyến tiếc vuốt ve những thỏi vàng xếp ngay ngắn trong hòm, lẩm bẩm: "Thật sự giữ ? Tiếc cho cái công ty lớn như thế..."
Tôi dìu bà dậy, phủi bụi đầu gối cho bà: "Chịu thôi ạ, ai bảo hai nợ nần chồng chất như thế chứ. Không , hai con cứ sống cuộc đời của thôi."
Mẹ chồng gật đầu thật mạnh.
Hai con vội vàng lấp hố như cũ.
Sau khi nhà, dặn dò nữa.
"Mẹ, chuyện vàng với bất kỳ ai nhé. Người của Đao Ba Liên khi đang rình rập quanh đây đấy."
Mẹ chồng gật đầu lia lịa.
Đưa bà về phòng nghỉ ngơi xong, mới về phòng xuống.
Tôi giường, ánh trăng tròn vành vạnh ngoài cửa sổ.
Kiếp , tuyệt đối thể vết xe đổ đó nữa.
Tuyệt đối !
8.
Cùng lúc đó, bãi biển của một hòn đảo tư nhân nọ.
Trần Kiến Quốc đang ô che nắng, vắt chéo chân, thong dong tận hưởng gió biển.
"Bố, hình xăm của con thế nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-chong-va-bo-chong-gia-chet-toi-va-me-chong-cuom-luon-so-vang-ho-giau-roi-bo-tron/chuong-3.html.]
Trần Tuấn ngoi lên từ nước, hình xăm con thanh long n.g.ự.c vẫn còn ửng đỏ.
Hắn hất tóc, đắc ý vật xuống ghế dài: "Mấy em gái Tây ở đây chỉ thích kiểu thôi."
Trần Kiến Quốc liếc một cái, hừ lạnh: "Gái Tây? Anh chỉ bấy nhiêu tiền đồ thôi . Đợi hai cha con về, đào vàng lên, hơn hai tỷ tệ trong tay, bao mấy em gái trong nước chẳng hơn ?"
"Thế thì còn gì bằng."
Trần Tuấn hì hì, tiện tay lấy một chai bia từ trong thùng đá, dùng răng bật nắp.
"Bố , con mụ Tô Vãn ngoài năng lực làm việc giỏi thì lúc nào cũng phiền c.h.ế.t . Đợi hai con họ trả xong nợ, chúng về đá phăng hai mụ già mặt vàng , đổi sang mấy em trẻ trung, ngoan ngoãn lời."
Trần Kiến Quốc đáp lời, nhưng khóe môi hiện lên một nụ .
Đôi khi ông cũng tự thấy hoang đường, nhưng đàn ông mà, tiền thì quyền hoang đường.
Trần Kiến Quốc chậm rãi mở lời: "Bố bảo , lúc về thì tìm kênh bán hết vàng đó hãy ngửa bài với họ."
Mẹ mà hai cha con giả c.h.ế.t, bảo đảm sẽ làm loạn lên cho xem."
"Bà thì làm loạn cái gì?"
Trần Tuấn mấy bận tâm, phẩy tay : "Bố còn lạ gì con nữa? Rời xa bố là bà chẳng đường nào mà . Còn Tô Vãn, thì tinh ranh đấy, nhưng thực chất tâm địa mềm yếu như bún."
Trần Kiến Quốc gật đầu: "Anh bảo đám đòi nợ chắc giờ đến nhà nhỉ?"
"Chắc chắn là đến ."
Trần Tuấn hớp một ngụm bia, bỗng nhớ điều gì đó, đến mức cả vai cũng rung lên:
"Con thật sự xem vẻ mặt của Tô Vãn lúc đó, tờ giấy nợ tám trăm triệu đập thẳng xuống bàn, khéo cô ngất xỉu tại chỗ luôn chứ?"
Trần Kiến Quốc cũng : "Xỉu cũng chẳng liên quan gì đến chúng . Dù đe dọa đòi tiền cũng hai cha con ."
"Bố, bố xem liệu họ ngoan ngoãn kinh doanh công ty để trả nợ ? Con chỉ sợ..."
"Yên tâm , cái công ty đó là cái phao cứu sinh duy nhất của hai họ, họ buộc gồng gánh thôi. Bố tính , quá năm năm là họ trả sạch nợ mà."
"Bố, vẫn là bố cao tay!"
Trần Tuấn giơ chai bia lên: "Cạn ly!"
Hai cha con vui vẻ uống rượu, mơ mộng về tương lai.
Họ rằng, chiếc búa của định mệnh sắp giáng thẳng xuống đầu họ .