bà Chu chạy mất dạng, cửa cũng khóa ngoài.
Bà , một bà già năm mươi tám tuổi, thì làm gì cơ chứ?
Cho đến khi thấy những âm thanh lạ và gọi điện báo cảnh sát.
Khi cảnh sát ập , Trần Thúy Bình đang bò giường, thở .
- "Tôi... ép buộc!" Trần Thúy Bình ở trong phòng thẩm vấn lóc t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi giàn dụa: "Bọn họ để nếu làm..."
Cảnh sát vô cảm bà :
- "Dù ép , thì việc bán dâm vẫn là vi phạm pháp luật."
Trần Thúy Bình đành ngậm ngùi tù "ăn cơm nhà nước".
Sau khi tù ba tháng, Trần Thúy Bình đến tìm .
Bà chặn ngay cổng khu nhà ở.
19
Hôm nay bà mặc một chiếc váy hoa hòe hoa sói rực rỡ.
- "Ngư Ngư! Mẹ tin vui báo cho con đây!"
Vừa thấy , bà lao tới vồ vập.
- "Tin vui gì? Bà tìm ông già nào mới ?"
- "Không ! Còn hơn thế nhiều!"
Trần Thúy Bình vẻ bí hiểm, lôi từ trong túi xách một tờ giấy, mở cho xem.
Đó là một tờ kết quả siêu âm.
Tôi cầm lấy xem thử.
Có t.h.a.i trong t.ử cung, ba tháng.
Tôi hình mất đúng năm giây.
- "Bà m.a.n.g t.h.a.i ?"
- " !" Trần Thúy Bình xúc động đến mức trào nước mắt: "Ngư Ngư, sắp con trai nữa ."
- "Tống Duật đầu t.h.a.i ! Nó về tìm !"
Tôi há hốc mồm, định gì đó thôi.
- "Mẹ , đầu óc vấn đề gì ?"
- "Mẹ lừa con !"
- "Con nghĩ xem, Tống Duật mới c.h.ế.t vài tháng thì thai."
- "Điều lên cái gì?"
- "Nghĩa là hồn phách của nó tan, nó nỡ bỏ nên mới bụng đấy!"
Nhìn khuôn mặt méo mó vì phấn khích của Trần Thúy Bình, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc từ sống lưng lên đỉnh đầu.
- "Bà ơi, đứa trẻ bà đang mang trong bụng là kết quả của 'vụ' đúng ?"
Vẻ mặt Trần Thúy Bình khựng một chút, nhưng nhanh đó bà tươi trở .
- "Cái đó quan trọng! Quan trọng là, đây chính là Tống Duật chuyển thế!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-chong-va-ban-than-bi-thieu-thanh-lien-the/chuong-9.html.]
- "Đợi thằng bé lớn lên, sẽ bảo nó lấy con! Hai đứa tiếp tục tiền duyên!"
Tôi suýt nữa thì c.h.ế.t sặc vì nước miếng của chính .
- "Được , cứ cho là con trai bà đầu t.h.a.i , nhưng đợi đến lúc nó lớn lên thì cũng ngoài năm mươi tuổi ."
- "Bà định để một trai hai mươi tuổi cưới một bà già hơn năm mươi tuổi ?"
- "Tình yêu phân biệt tuổi tác!"
- "Thế nhưng bây giờ nó vẫn còn trong bụng bà, bà sinh còn nuôi thêm mười tám năm nữa."
- "Năm nay bà năm mươi tám, nuôi nó đến mười tám tuổi thì bà bảy mươi sáu , bà lấy gì mà nuôi?"
Trần Thúy Bình ngẩn một lúc, hùng hồn tuyên bố:
- "Thì con nuôi chứ ai! Nó là chồng tương lai của con mà! Con nuôi thì ai nuôi?"
Tôi tức đến mức bật vì cái logic quái đản của Trần Thúy Bình.
Tôi rút điện thoại , bấm một dãy .
- "Alo, bệnh viện tâm thần ạ?"
- "Ở chỗ một bệnh nhân, triệu chứng nặng, phiền các đến đón cho."
Trần Thúy Bình trợn trừng mắt: "Con... con làm cái gì thế? Mẹ điên!"
- "Bà đứa trẻ trong bụng là con trai quá cố đầu thai, còn bảo nó lớn lên sẽ lấy con dâu cũ."
- "Chuyện mà coi là điên thì cả thiên hạ chẳng còn ai điên nữa ."
- "Mẹ điên! Mẹ thực sự điên mà!"
Xe của bệnh viện tâm thần đến nhanh.
Hai nhân viên y tế mặc áo blouse trắng lập tức tống Trần Thúy Bình lên xe.
20
Sau khi chuyện kết thúc, dùng AI dựng bộ câu chuyện thành một đoạn video ngắn đăng lên tài khoản mạng xã hội của .
Video đăng tải, chỉ trong thời gian ngắn tăng thêm hơn một trăm nghìn lượt theo dõi.
Khu vực bình luận như nổ tung:
- "Tôi từ đầu đến cuối luôn, kịch bản thần thánh phương nào thế ?"
- "Tống Duật và Trần Thanh Hòa đúng là một cặp bài trùng, tra nam tiện nữ gặp ."
"Cái lão Vương của bà chồng làm c.h.ế.t mất, bạn trai hơn bốn mươi tuổi, ha ha ha!"
"Chị em livestream bán hàng , sẽ là mở hàng đầu tiên!"
Tôi thực sự bắt đầu livestream bán hàng.
Số tiền kiếm từ việc livestream mỗi tháng đủ để và con trai sống một cuộc đời sung túc.
Mỗi sáng thức dậy, còn hầu hạ chồng, cần sắc mặt chồng, cũng chẳng đối phó với tiểu tam.
Chỉ và con trai, những ngày tháng trôi qua thoải mái hơn nhiều so với lúc Tống Duật còn sống.
21
Sau đó, Trần Thanh Hòa trả cho ba mươi vạn.
Khi gặp cô phố một nữa, cô đang mặc một chiếc áo bông cũ kỹ, bẩn thỉu.