Sau khi chồng và bạn thân bị thiêu thành liên thể - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:13:27
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

chẳng thèm liếc linh cữu con trai lấy một cái, bước chân cửa thẳng thừng đòi tiền .

"Ngư Ngư, con bán căn nhà đó của Tống Duật ?"

"Bán ạ, tiền bán nhà con dùng để chữa bệnh cho hết sạch ."

"Chữa cái bệnh gì mà hết những hơn ba triệu tệ? Cô định lừa ma chắc?"

"Mẹ , phòng hồi sức tích cực mỗi ngày tốn hơn mười nghìn tệ, đó bao nhiêu ngày, cộng thêm phí phẫu thuật, tiền thuốc, tiền chăm sóc, thực sự tốn ít ."

"Thế còn tiền thừa ?"

"Con mua quỹ tín thác hết cho T.ử Hào . Thằng bé giờ còn bố, con buộc tính toán cho tương lai của nó."

"Hết ?!"

Trần Thúy Bình tức đến mức run rẩy cả , bà bệt xuống ghế, vỗ đùi gào .

"Cái mà khổ thế ! Trẻ thì góa chồng, già thì mất con, đến cả tiền dưỡng già cũng chẳng còn một xu!"

"Tôi còn đang nợ một đống tiền vay qua mạng đây , cô bảo sống đây!"

"Mẹ, chẳng định kết hôn với ông Vương ? Sao giờ lòi nợ nần thế ?"

Vừa nhắc tới chuyện , tiếng của Trần Thúy Bình im bạt.

quệt nước mắt, giọng trở nên ấp úng.

"Cái đó... lão Vương... ông biến mất ."

17

"Biến mất ?"

"Mẹ vay nóng ba trăm nghìn tệ đưa cho ông làm tiền sính lễ, ai ngờ ngày hôm ông bốc mất dạng."

"Nghe mấy trong đội khiêu vũ , ông bỏ trốn cùng với một gã đàn ông ngoài bốn mươi tuổi !"

Tôi thực sự tài nào nhịn nữa, phì thành tiếng.

Ông Vương những "ăn tạp" cả nam lẫn nữ.

Mà còn thích kiểu "trâu già gặm cỏ non" nữa chứ!

"Cô cái gì mà !"

"Con xin , con ý ."

Tôi vội vàng che miệng : "Con chỉ cảm thấy... ông Vương cũng giỏi thật đấy, sức khỏe ghê."

"Giỏi cái con khỉ! Đồ đàn ông 'ba giây'! Hắn đúng là một tên lừa đảo hạng nặng!"

"Thế báo cảnh sát ?"

"Báo ! cảnh sát bảo đây là tranh chấp kinh tế, bảo tự mà tìm luật sư!"

"Mẹ làm gì còn tiền mà thuê luật sư cơ chứ."

"Ngư Ngư, con giúp , chỉ thôi!"

Nhìn bà chồng từng một thời hống hách coi thường , giờ đây như con ch.ó mất nhà quỳ lụy cầu xin, lòng chẳng mảy may thương xót.

"Mẹ ơi, việc con thực sự giúp ."

"Sao giúp ? Cô là vợ của Tống Duật mà..."

"Con là vợ , chứ con gái ."

"Lúc Tống Duật viện, còn mải mê bận bịu yêu đương."

" "

"Giờ mất , vác mặt đến đây đòi tiền, thấy coi ?"

"Tôi cần ! Hôm nay nếu cô đưa tiền, sẽ c.h.ế.t ngay mặt cô cho xem!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-chong-va-ban-than-bi-thieu-thanh-lien-the/chuong-8.html.]

định lao đầu tường.

Tôi lùi sang một bên, nhường một trống cho bà hành sự.

"Mẹ cứ thong thả mà đâm, nhưng nhớ đừng làm hỏng tường đấy nhé."

"Chỗ tổ chức tang lễ thuê, tiền đặt cọc của con vẫn trả ."

ngẩn tại chỗ, tiến mà lùi cũng xong.

Cuối cùng, bà chỉ chạy mất dạng.

Tống Duật mất ba tháng, cứ ngỡ cuộc sống của cuối cùng cũng yên tĩnh.

Cho đến một ngày, nhận cuộc gọi từ một máy lạ.

18

"Alo, xin hỏi nhà của bà Trần Thúy Bình ? Đây là đồn cảnh sát khu Đông."

Tôi sững .

Trần Thúy Bình?

chồng cũ của ?

"Bà làm ạ?"

Đầu dây bên im lặng mất vài giây, trả lời bằng một giọng điệu đầy ẩn ý.

"Bà ... tình nghi bán dâm, chúng bắt giữ bà ."

Tôi suýt chút nữa thì đ.á.n.h rơi cả điện thoại.

Bán dâm?

Trần Thúy Bình dù thời trẻ trông cũng khá khẩm, nhưng năm nay năm mươi tám tuổi , cái eo còn to hơn cả thùng nước, thế mà bán dâm ?

Ai mà thể "mặn" đến mức gọi bà chứ?

Khẩu vị đúng là nặng đô quá !

Đến đồn cảnh sát, mới đầu đuôi câu chuyện.

Hóa khi Trần Thúy Bình ông lão họ Vương lừa mất 300 triệu tiền sính lễ, các nền tảng cho vay qua mạng ngày nào cũng gọi điện đòi nợ.

Lãi đẻ lãi con, 300 triệu biến thành hơn 400 triệu.

chỉ là một bà già nông thôn, lấy tiền mà trả?

Đám đòi nợ đe dọa sẽ kiện tòa, còn dọa sẽ tung hết mấy chuyện hổ của bà lên mạng.

Trần Thúy Bình sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, suốt ngày trốn biệt trong phòng dám ló mặt ngoài.

lúc , bà tình cờ gặp một chị " bụng".

Người phụ nữ tự xưng họ Chu, đeo đầy vàng bạc, ăn thì cực kỳ niềm nở. Vừa thấy cảnh khó khăn của Trần Thúy Bình, bà lập tức vỗ n.g.ự.c bảo đảm:

- "Ôi dào em gái ơi, chuyện dễ ợt!"

- "Chị quen một ông chủ lớn, chuyên làm từ thiện. Chỉ cần em ăn với một bữa, ông sẽ giúp em trả nợ!"

Trần Thúy Bình lúc đó còn lưỡng lự: "Chỉ ăn cơm thôi ạ?"

- "Chỉ ăn cơm thôi! Người là đại gia thiếu tiền, chỉ thiếu bầu bạn thôi."

- "Trông em khí chất thế , chắc chắn là !"

Người đàn bà còn chuyển ngay cho Trần Thúy Bình 2 triệu đồng.

Trần Thúy Bình mừng đến mức chẳng còn trời trăng mây đất gì nữa, liền theo bà Chu đến một khu tái định cư.

khi bước cửa, bên trong chẳng ông chủ nào cả, mà là ba gã đàn ông thô lỗ.

Mà thứ "ăn" cũng chẳng là cơm.

Khi thấy ba gã đàn ông phiên nhà tắm, Trần Thúy Bình mới nhận gì đó .

Loading...