[Lần nào đến cũng lén đưa cho hai mươi triệu, chia cho cô với mỗi mười triệu, thực cũng công bằng mà.]
[Bảo mẫu đúng là ngốc, nếu thì nào chồng nửa đêm lẻn phòng mà cô cũng , còn cảm ơn vì cho chồng cô ngủ qua đêm nữa chứ!]
[Cô , bụng cho chồng cô ngủ nhờ, rõ ràng là hai chúng ngủ cùng mà, hi hi.]
Vẫn cư dân mạng khen ngợi cô :
[Oa, chủ thớt đỉnh thật đấy! Sao thể thao túng chuyện mượt mà đến thế! Làm bạn thuyết phục đưa bạn về quê ăn Tết, bỏ mặc vợ con ở ngoài ?]
Chủ bài đăng càng thêm đắc ý:
[Cái đó gì khó ? Đầu tiên là gây áp lực, bảo cô là sinh con gái mà về quê sẽ giục sinh con thứ hai, coi thường.]
[Sau đó đưa thêm cho cô năm triệu để bù đắp. Vừa trốn cảnh lớn giục sinh đẻ, trốn những ánh khinh bỉ xung quanh, còn tiền mang về, làm cô đồng ý cho ?]
Lại hỏi:
[Thế bạn cùng luôn , cô nghi ngờ ?]
Chủ bài đăng mắng ngốc.
[Ai bảo cùng chồng chứ?]
[Chồng buổi sáng, buổi chiều. cô bảo mẫu , lúc thì chồng lái xe đến lầu đón . Cô thì chỉ mải mê dọn dẹp vệ sinh thôi, chẳng cái gì !]
Thậm chí cư dân mạng còn nghi ngờ:
[Chủ thớt quá đó, cho dù hai qua mắt bảo mẫu, nhưng gã đàn ông tồi tệ đó đưa bạn về nhà, bố gì ? Thấy dẫn về con dâu thì kiểu gì chẳng hỏi chứ!]
Chủ bài đăng thầm.
[Ai , thấy chúng dẫn cháu đích tôn về, ông bà vui mừng khôn xiết, còn lì xì cho chúng năm triệu nữa kìa!]
[Cái loại con gái vô dụng về càng , đỡ chướng mắt, thậm chí còn chẳng cần mất công diễn kịch nữa.]
Nhìn thấy những dòng , dù đang sofa nhưng cả vẫn ngừng run rẩy.
Những gì chủ bài đăng trùng khớp với tình cảnh của !
Chu Nghị quả thật thường xuyên ngủ đây, và còn từng ngu ngốc cảm ơn Khương Hân nữa.
Trước Tết, Chu Nghị cũng dùng chính cái cớ đó để bảo và con gái ở đây ăn Tết, Khương Hân còn đưa thêm cho năm triệu tiền bù đắp thật.
Chu Nghị từ buổi sáng, còn Khương Hân và Chu Hạo thì mãi đến chiều mới rời khỏi nhà.
Cô bảo là xe ghép với khác, xe sẽ đợi cô ở ngay lầu.
Lúc đó vì vẫn còn đang mải dọn dẹp vệ sinh nên cũng chẳng xuống xem lấy một cái.
Tôi còn lo cô bế con nhỏ bất tiện nên chuẩn sẵn nước ấm, hành lý cũng sắp xếp cho gọn nhẹ đầy đủ nhất.
Tôi cứ luôn miệng dặn dò cô đường cẩn thận, cô còn mỉm .
Thế nhưng hiện tại...
Cô với rằng, tất cả những chuyện đều là dối trá!
Họ dùng lời dối để lừa hầu hạ kẻ thứ ba ở cữ, bắt làm trâu làm ngựa chăm sóc cho cô !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-chong-gai-bay-de-toi-lam-bao-mau-cho-nhan-tinh/chuong-2.html.]
Bảo làm mà chấp nhận chuyện đây?
Cảm giác chắc chắn còn khó chịu hơn gấp mười việc phát hiện chồng ngoại tình!
Bởi vì chỉ ngoại tình, mà còn cấu kết với kẻ thứ ba để gài bẫy !
Đám bình luận trực tuyến đều ngớ .
[Ôi trời, nữ chính của chúng làm ? Tại cứ tự bóc phốt thế !]
[ đấy, hỏi gì đáp nấy, tuy chuyện đáng để khoe khoang nhưng cũng cần lộ liễu thế? Tôi cảm thấy nữ phụ đoán !]
[Dù thì nữ chính vẫn còn trẻ, đủ chín chắn mà, đừng trách cô nữa. Mà thôi, nữ phụ ngốc như , dù cô bài đăng thì chắc cũng chẳng đoán .]
[Tôi cũng nghĩ thế, nếu thì với tính cách của , cô gọi điện chất vấn nam chính từ lâu .]
[Chuẩn luôn, đây nam chính chỉ cần về muộn một chút là cô tra hỏi đủ điều, giờ hỏi gì chứng tỏ là nghi ngờ. Cứ yên tâm , dù cô lướt thấy bài thì cũng chỉ tiếp tục hầu hạ con nữ chính thôi.]
[Thật thấy nam chính nên tìm cơ hội tẩu tán tài sản ly hôn với cô thì hơn, đỡ rắc rối thế . Dù nam chính của chúng cũng thiếu gì tiền .]
[Lầu hiểu , ly hôn thì tài sản của nam chính sẽ chia mất một nửa, thuê bảo mẫu cũng mất cả chục triệu, lỗ nặng! Chỉ cần ly hôn, tiếp tục lừa nữ phụ là hết tiền , nữ chính cô hầu hạ, nam chính giữ tài sản, tiền lương coi như đưa cho nữ phụ, cô còn bù đắp tiền túi để lo cho gia đình và nuôi con gái. là nước phù sa chảy ruộng ngoài, hai gia đình cùng chung sống hòa bình, một công đôi việc!]
[Đù, còn thể làm như ? Rốt cuộc não của nam chính cấu tạo kiểu gì mà thâm thế!]
[Anh em ơi, học tập ngay , chiêu dùng cực kỳ!]
......
Cơn giận trong lòng dâng lên đến đỉnh điểm!
Té ngay cả chuyện công ty thua lỗ cũng là lừa gạt, Chu Nghị, rốt cuộc coi là cái gì!
Theo bản năng, định rút điện thoại chất vấn , nhưng nghĩ đến những gì đám bình luận , vội vàng nắm chặt chiếc điện thoại trong túi.
Nén cơn giận ngút trời, con gái, cố gắng dùng giọng bình tĩnh nhất thể để :
"Viên Viên, thu dọn đồ đạc con, đưa con về nhà bà nội."
Con gái ngơ ngác đầy vẻ khó hiểu.
"Mẹ ơi, chẳng bảo là về ? Sao giờ đòi về ạ?"
Tôi lau vội đôi bàn tay, bước phòng bảo mẫu lấy vali .
"Không Viên Viên, chỉ là đổi ý định thôi, về quê ăn Tết."
Đám bình luận cũng m.ô.n.g lung theo.
[Chuyện gì đây? Tại nữ phụ cũng đòi về quê ăn Tết ?]
[Thế chẳng sẽ đụng mặt nam nữ chính của chúng ?]
[Á á á, thế thì , như sẽ lộ mất, lúc đó thì ngại c.h.ế.t .]
[Không , , bảo nữ chính là đồng hương mà, dù bắt gặp ở nhà nam chính thì cũng là chuyện bình thường thôi đúng ?]
[ mà nhất là đừng gặp mặt, vốn dĩ nam chính định nhân cơ hội đưa nữ chính thăm họ hàng, đón một cái Tết ngọt ngào, nếu nữ phụ về thì hỏng bét hết!]
[Đấy là gì, nếu nữ phụ quan hệ của bọn họ, còn sinh con trai nữa, thì tài sản của nam chính giữ nổi !]