SAU KHI CHIA TAY, CÔ BỊ ÔNG CHÚ KIÊNG KHEM THEO ĐUỔI - Chương 523: Chơi với lửa tự thiêu

Cập nhật lúc: 2026-01-18 16:36:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

  Nhậm Thanh Ca phát hiện khi ở một , ngủ ngon .

  Rõ ràng kết hôn cũng lâu.

   quen với việc ngủ trong vòng tay Hoắc Nguy.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

  Đặc biệt là tối nay, khi gặp Hoắc Nguy một thời gian ngắn chia xa.

  Lúc giường trằn trọc, trong đầu .

  Nhậm Thanh Ca lấy điện thoại , mở màn hình liền thấy hình nền của hai , mũi cô đột nhiên cay xè.

  Ngoài cửa sổ đột nhiên tiếng ào ào.

  Cô giật , mới phát hiện bên ngoài gió lớn, dấu hiệu sắp mưa bão.

  Lòng Nhậm Thanh Ca đập thình thịch, ngoài cửa tiếng gõ cửa, “Phu nhân, sắp mưa lớn , xem đóng cửa sổ .”

  Nhậm Thanh Ca đáp một tiếng.

  Bảo mẫu kiểm tra kỹ lưỡng, Nhậm Thanh Ca lo lắng , “Tối nay sẽ mưa bão ?”

  Bảo mẫu đáp, “Vâng, mùa hè mưa nhiều mà.”

  Vừa xong, trời liền như vỡ một lỗ, nước ào ào đổ xuống.

  Nhậm Thanh Ca tùy tiện khoác một chiếc áo khoác, cầm ô ngoài.

  Bảo mẫu lập tức theo, “Phu nhân, cô đang mang thai, đừng chạy.”

  Nhậm Thanh Ca ngoài tìm Hoắc Nguy.

  Ai ngờ xe khỏi gara, xe của Hoắc Nguy lái .

  Đèn pha xuyên qua màn mưa, xua tan nỗi sợ hãi trong lòng Nhậm Thanh Ca.

  Cô mở cửa xuống xe.

  Vừa vững, Hoắc Nguy sải bước đến mặt cô, ôm chặt cô lòng.

  Bảo mẫu vội vàng cầm ô đến.

  Nhậm Thanh Ca gì, Hoắc Nguy cởi áo khoác che kín cho cô, bế ngang cô về nhà.

  Mưa quá lớn, dù chỉ một lát, cô cũng ướt sũng.

  Hoắc Nguy lập tức cởi sạch quần áo cho cô, dặn bảo mẫu, “Nấu chút nước gừng.”

  Bảo mẫu, “Vâng ạ.”

  Trên mảnh vải, gió nhẹ thổi qua, Nhậm Thanh Ca ôm cánh tay hắt một cái.

  Hoắc Nguy nhíu mày, vội vàng lau khô nước cho cô.

  Nước gừng mang lên, từng thìa từng thìa đút cho cô.

  Lòng Nhậm Thanh Ca ấm áp, “Anh hôm nay sẽ bận đến muộn ? Sao về sớm .”

  Hoắc Nguy mặt cảm xúc, “Em còn mặt mũi mà , muộn thế em ngoài làm gì?”

  Nhậm Thanh Ca thu nụ , tủi , “Em thấy trời mưa lớn , mang ô cho .”

  “Anh sẽ mưa ướt ?” Nếu về sớm, cô lái xe ngoài gặp chuyện thì ?

  Nhậm Thanh Ca thấy còn hung dữ, cũng nổi giận, “Em đương nhiên sẽ mưa ướt, em chỉ sợ bất trắc thôi mà, gần đây bận đến mức thời gian thở, lỡ sơ suất quên mang ô thì ?”

  Cô bĩu môi, mũi cay xè, “Vừa sấm sét mưa, em đặc biệt gặp .”

  Hoắc Nguy sững sờ, lập tức hối hận.

  Thái độ dịu xuống, nửa quỳ ôm cô lòng, “Xin , quá vội vàng.”

Tối nay đang bận một nửa, thấy gió thổi liền vội vàng trở về, chỉ sợ cô một ngủ yên.

Vì trong lòng chỉ nghĩ đến cô , lái xe cũng vội vàng, kết quả liền thấy cô ngốc nghếch trong mưa, nhất thời kiềm chế cơn giận.

Nhậm Thanh Ca đẩy , "Không uống nữa."

Hoắc Nguy sợ hãi, vội vàng đặt bát xuống, "Vợ ơi."

Nhậm Thanh Ca mặt , "Anh cút ."

Hoắc Nguy hôn cô, ôm cô, "Anh , tắm cho em , tắm xong ngoài quỳ hai tiếng."

"Bây giờ quỳ , quỳ ngoài sân, cho ướt hết cả ."

Hoắc Nguy mím môi, quả nhiên ngoài.

Nhậm Thanh Ca nghẹn lời, "Này——"

tiền đồ kéo tay áo , lẩm bẩm, "Quần áo của cũng ướt , vẫn ."

Hoắc Nguy thấy cô mềm lòng, nhịn trêu chọc, "Không , dù lát nữa cũng sẽ ướt thôi."

Nhậm Thanh Ca trừng mắt .

Hoắc Nguy liền nhân cơ hội ôm cô lòng.

Đòi một nụ hôn sâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-chia-tay-co-bi-ong-chu-kieng-khem-theo-duoi/chuong-523-choi-voi-lua-tu-thieu.html.]

Hai tắm rửa sạch sẽ lên giường, Nhậm Thanh Ca ngủ trong vòng tay , cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến.

Hoắc Nguy trêu chọc cô nữa, , "Ngày mai sẽ bận nữa, mỗi ngày chỉ làm việc bốn tiếng, thời gian còn đều ở bên em."

Nhậm Thanh Ca mơ màng, hiểu đột ngột như , nhưng nhịn .

"Được."

Hoắc Nguy khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú của cô, trong lòng tràn đầy.

treo , trừng phạt , thì chứ.

Anh nỡ lòng nào bỏ cô ở nhà, giận dỗi thi đấu với cô.

Đáng c.h.ế.t thật.

...

Gần đây Hoắc Nguy bận rộn đến mức.

Có một giấc mơ đẽ nhưng cũng đầy giày vò.

Trong mơ, Nhậm Thanh Ca quấn lấy như một con cáo, dùng hết cách để thoải mái.

Khi linh hồn Hoắc Nguy đang bay bổng, dần dần kéo về thực tại.

Ánh nắng chói mắt, nhưng cảm giác tê dại vẫn còn.

Anh nghi hoặc, thấy một bàn tay đang hoạt động chăn.

Nhậm Thanh Ca đỏ mặt vùi lòng , "...Tỉnh , thoải mái ?"

Hoắc Nguy mới phản ứng là mơ.

Anh thở hổn hển một , nắm lấy cổ tay cô, ưỡn eo...

Khi điểm giới hạn sắp sụp đổ, một cuộc điện thoại đột nhiên reo lên.

Nhậm Thanh Ca căng thẳng, vội vàng buông tay.

Gân xanh của Hoắc Nguy giật giật, "Còn thiếu một chút, Thanh Ca, còn thiếu một chút."

Anh mạnh mẽ kéo cô trở .

"Điện thoại." Nhậm Thanh Ca liếc màn hình, nhỏ giọng , "Là bố gọi."

Hoắc Nguy một tay điện thoại, một tay dạy cô.

"Sao ." Anh nhắm mắt, giả vờ bình tĩnh điện thoại.

Hoắc Hải Nham, "Tối qua con ăn cơm với chú Lý, bỏ giữa chừng?"

Hoắc Nguy sảng khoái đến mức phản ứng chậm chạp, "Chú Lý nào, nhớ."

"..." Hoắc Hải Nham tưởng tỉnh ngủ, cũng để ý, nhân cơ hội , "Hoắc Nguy, bố hỏi con, con đang cãi với Thanh Ca ?"

Hoắc Nguy làm đang gì, đặt điện thoại xuống tìm môi Nhậm Thanh Ca.

Hôn nồng nhiệt.

Hoắc Hải Nham tự , "Con với Thanh Ca mới kết hôn, con đột nhiên ôm hết việc của bố làm, cả ngày về nhà, con làm gì hả?"

Nhậm Thanh Ca sững sờ, mở mắt .

Hoắc Hải Nham, "Có con thì trân trọng nữa ?"

Hoắc Nguy cũng phản ứng , vội vàng cúp điện thoại.

Nhậm Thanh Ca một tay véo lấy " em" của .

Hoắc Nguy đau đến rít lên một tiếng, liền Nhậm Thanh Ca giành lấy cơ hội, giật lấy điện thoại.

"Hoắc Nguy con ?" Hoắc Hải Nham ở bên hỏi.

Nhậm Thanh Ca mở miệng, "Bố, là con."

Hoắc Hải Nham, "Thanh Ca ."

"Bố, Hoắc Nguy gần đây đang bận gì ?" Cô hỏi, "Bố giành việc của bố ?"

Hoắc Hải Nham vô tâm vô phế , "Nó quá vội vàng thể hiện, bố nghỉ hưu, nhưng các con mới kết hôn bao lâu, thể chỉ làm việc mà chăm sóc con, con yên tâm, hôm nay bố nhất định sẽ dạy dỗ nó."

Nhậm Thanh Ca nắm bắt trọng điểm, "Vậy là làm những việc nên làm và nên làm, tất cả đều làm ?"

Hoắc Nguy toát mồ hôi lạnh khắp , mạnh dạn lên tiếng, "Bố, cúp máy ."

Nhậm Thanh Ca lạnh lùng liếc .

Như một con d.a.o đặt cổ .

Hoắc Hải Nham cũng run rẩy theo, "Ừm... hình như, là , nhưng thằng bé Hoắc Nguy nó..."

Nhậm Thanh Ca ngắt lời , "Bố, con bây giờ bận, lát nữa con gọi cho bố."

Điện thoại cúp, khí chìm tĩnh lặng.

Hoắc Nguy trong lòng thắt từng trận, yết hầu khẽ lăn, "Thanh Ca."

Em biện minh.

Loading...