SAU KHI CHIA TAY, CÔ BỊ ÔNG CHÚ KIÊNG KHEM THEO ĐUỔI - Chương 359: Anh không có mẹ tôi thì không sống được sao?
Cập nhật lúc: 2026-01-13 20:17:27
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Nguy nắm chặt tay, "Bùi Cảnh Xuyên, đừng ly gián."
Bùi Cảnh Xuyên khẩy, "Học từ đấy."
Không lâu , tài xế của Hoắc Nguy đưa Nhậm Thanh Ca đến, cuộc chiến của hai đàn ông mới tạm thời lắng xuống.
Bùi Cảnh Xuyên tiễn Khương Âm lên máy bay, nắm tay cô, "Nhớ nghĩ đến chồng nhé."
Khương Âm hôn một cái.
Hoắc Nguy, "..."
Đây là máy bay riêng của nhà họ Hoắc, tổng cộng chỉ mấy họ.
Đóng cửa khoang, Khương Âm tìm một chỗ thoải mái xuống, vươn vai.
Cô hỏi, "Bác sĩ Nhậm, cô thể cùng ? Tôi chút vấn đề hỏi cô."
Nhậm Thanh Ca là bác sĩ, sinh mang tấm lòng giúp , quả nhiên qua, "Sao ?"
"Tôi cảm thấy bụng khó chịu."
Nghe cô bụng khó chịu, Hoắc Nguy cũng tranh chỗ với Nhậm Thanh Ca nữa, tự xuống.
Hắn mệt, nhắm mắt .
Chỗ xương gãy âm ỉ đau.
Nhậm Thanh Ca hỏi, "Cô Khương bụng cô khỏe chỗ nào?"
Khương Âm gian, "Hơi đói."
Nhậm Thanh Ca xong bật .
Cô Khương Âm thích Hoắc Nguy, thậm chí cùng, chỉ là tìm cớ để giữ cách với mà thôi.
Khương Âm ngáp một cái, ôm lấy cánh tay Nhậm Thanh Ca, "Tôi ngủ đây bác sĩ Nhậm, chúc ngủ ngon."
Nhậm Thanh Ca cô.
Cười bất lực.
Đám chơi thật là .
Máy bay bay hơn một tiếng, Nhậm Thanh Ca cũng buồn ngủ, đang định ngủ thì cô thấy tiếng rên rỉ khó chịu.
Cô chống đầu dậy, về phía Hoắc Nguy.
Hoắc Nguy nhíu mày, ôm lấy bàn tay thương của .
Nhậm Thanh Ca cẩn thận gạt Khương Âm , di chuyển đến bên cạnh Hoắc Nguy.
"Sao ?"
Hoắc Nguy nghiêng đầu, nửa nhắm mắt cô, "Không ."
Khuôn mặt tái nhợt và mồ hôi lạnh của thể lừa ai.
Chắc là ban đêm thần kinh nhạy cảm, chỗ xương gãy đau dữ dội.
Nhậm Thanh Ca sợ làm ồn đến Khương Âm, hạ giọng , "Tôi mang theo t.h.u.ố.c giảm đau, uống một viên ."
Hoắc Nguy nhíu mày, "Không uống."
"Làm gì, chê t.h.u.ố.c đắng ?"
"Uống nhiều tác dụng phụ."
Nhậm Thanh Ca đảo mắt, lấy t.h.u.ố.c từ trong túi .
"Mau ăn ." Cô hung dữ, nhưng nhỏ, vẻ ngứa ngáy.
Hoắc Nguy một tiếng, đưa tay lấy, nhưng thấy đau đến mức tay cũng sắp còn sức lực.
Ngón tay run rẩy.
Nhậm Thanh Ca , "Anh há miệng , ném ."
Hoắc Nguy, "Cô ném cho chuẩn ."
Nhậm Thanh Ca ném, nhẹ nhàng nhét .
Quay tìm nước, Hoắc Nguy lẩm bẩm, "Không cần, nhai nát nuốt thẳng xuống."
"..."
Uống t.h.u.ố.c xong, Hoắc Nguy Khương Âm đầy tình cảm.
"Cô thế nào ?"
Nhậm Thanh Ca , "Vừa cô lừa đấy, là bụng đói."
Hoắc Nguy tính toán một chút, "Tùng Thị món sáng cô thích ăn, lát nữa xuống máy bay sẽ cho mang đến tận nhà."
Nhậm Thanh Ca ừ một tiếng, chỗ .
"Thanh Ca, em ăn gì?"
Nhậm Thanh Ca nhắm mắt , "Anh cần quan tâm , làm phiền thế giới hai của hai ."
...
Ngày hôm .
Sau khi Bùi Cảnh Xuyên thành công việc khẩn cấp của công ty, dặn Diệp Dương làm một việc.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Diệp Dương còn tưởng nhầm, hỏi , "Tổng giám đốc Bùi, làm cái để làm gì?"
"Đừng hỏi, tranh thủ trong ba ngày đưa cho ."
Diệp Dương u ám , "Ba ngày? Thi cử xét duyệt các thứ mất ba tháng mới xong, ba ngày đủ?"
Bùi Cảnh Xuyên, "Chuyện nhỏ thể làm khó trợ lý đặc biệt Diệp , tin , làm ."
Diệp Dương mặt cảm xúc, "Nịnh bợ thì giỏi hơn ai hết, tổng giám đốc Bùi chiêu của tác dụng với ."
"Vậy trừ lương ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-chia-tay-co-bi-ong-chu-kieng-khem-theo-duoi/chuong-359-anh-khong-co-me-toi-thi-khong-song-duoc-sao.html.]
"...Ác thật, đúng là ác."
Trong những ngày chờ đợi , Bùi Cảnh Xuyên thỉnh thoảng liên lạc với Khương Âm.
Chỉ là cả hai đều bận, nên một ngày mấy câu.
Thời gian làm phai nhạt tình yêu.
Mặc dù Bùi Cảnh Xuyên bận tối mắt tối mũi, nhưng chỉ cần rảnh rỗi là nhớ vợ .
Nhớ đến cồn cào ruột gan.
Thêm đó Hoắc Nguy còn châm dầu lửa, mạng xã hội mỗi ngày đều cập nhật những buổi hẹn hò với Khương Âm.
Bùi Cảnh Xuyên đều nhịn xuống.
Cuối cùng khi giấy tờ trong tay, Bùi Cảnh Xuyên mua chuyến bay gần nhất, chuẩn khởi hành.
Ôn Hướng Từ sắp , lòng rạo rực, "Mẹ cũng ."
Gần đây lịch trình nghiên cứu t.h.u.ố.c của bà khá thoải mái, đến Tùng Thị thăm A Âm.
Bùi Cảnh Xuyên mua thêm vé máy bay cho bà.
Bùi Tư Hàn, "Con cũng ."
"Con làm gì?" Bùi Cảnh Xuyên , "Sau khi công ty cần trông coi, con hỗ trợ Diệp Dương."
Bùi Tư Hàn bất mãn, """“Mẹ em , còn sức mà làm.”
“Anh em thì sống ?”
“ .”
“…”
Bùi Cảnh Xuyên im lặng một lát, vẫn mua vé máy bay cho .
Chuyện công ty thể giải quyết online.
Đặt vé máy bay xong, điện thoại của Bùi Cảnh Xuyên rung lên bần bật.
Sắc mặt dịu , bắt máy dậy, “Bảo bối, xong việc ?”
Ôn Hướng Từ nhíu mày, “Cái gì cháy .”
Bùi Tư Hàn, “Hình như là con trai .”
…
Thành phố Tùng.
Hoắc Nguy là đưa Khương Âm đến để chăm sóc , nhưng cũng ép buộc cô ở .
Bùi Cảnh Xuyên ở đây, mối quan hệ giữa và Khương Âm còn căng thẳng như .
Anh bỏ ít tâm tư, phái đưa cô ăn uống vui chơi khắp nơi.
Khương Âm đang mang thai, thể chơi bên ngoài quá lâu, buổi chiều sớm trở về.
Hôm nay trời nắng , Hoắc Nguy đang phơi nắng trong sân.
Khương Âm xuống bên cạnh, “Hôm nay Thanh Ca đến?”
Hoắc Nguy thẳng thắn , “Tình trạng của ngày càng hơn, cô cần chạy đến thường xuyên như , hơn nữa cô cũng việc riêng.”
Khương Âm, “Thanh Ca đang yêu ?”
Hoắc Nguy mở mắt, cô với ánh mắt khó hiểu.
Khương Âm , “Em ý gì khác, chỉ là thấy cô xinh như , chắc thiếu theo đuổi, nhưng hình như vẫn độc .”
“Vậy , thấy lắm.” Hoắc Nguy quen , chỉ thấy cô bình thường, còn vô tình châm chọc, “Tính tình cô , hợp với con trai, cả ngày năng bỗ bã tha cho ai.”
Khương Âm, “Sao thế, em thấy cô chăm sóc mà.”
Giọng điệu của Hoắc Nguy khỏi tự hào, “Cô chỉ với thôi, với khác thì lạnh nhạt, dù cũng là bạn bè bao nhiêu năm .”
Khương Âm bật .
Hoắc Nguy thấy câu nào , hỏi, “A Âm em gì ?”
Khương Âm cố ý , “Không gì, chỉ là nhớ Bùi Cảnh Xuyên quá.”
“?”
Lúc , quản gia bên ngoài bước .
Sắc mặt ông , cúi nhỏ tai Hoắc Nguy một câu.
Hoắc Nguy bất ngờ, “Mời .”
Từ khi trở về thành phố Tùng, Hoắc Nguy luôn sẵn sàng đón tiếp Bùi Cảnh Xuyên.
Anh thể nhịn lâu như , ngược khiến bất ngờ.
Không lâu , Bùi Cảnh Xuyên xuất hiện trong tầm mắt của Khương Âm.
Anh tiết lộ tin tức, Khương Âm đột nhiên thấy , sự bất ngờ trong mắt thể che giấu.
Cô định dậy, thì thấy Hoắc Nguy khẽ ho, “A Âm.”
Bùi Cảnh Xuyên đến mặt, lười biếng xuống.
“Lâu gặp, thư ký Hoắc.”
Sắc mặt Hoắc Nguy lạnh nhạt, “Lâu gặp tổng giám đốc Bùi, hiếm khi nhân vật lớn như đến thăm, trưa nay nhất định ở ăn cơm.”
Bùi Cảnh Xuyên giữ vẻ nghiêm túc, “Không chỉ trưa nay, mà những ngày tiếp theo sẽ ở đây, đích chăm sóc cô Khương.”
Hoắc Nguy liếc một cái, định nổi giận, Bùi Cảnh Xuyên ngắt lời , “Xin giới thiệu , bây giờ là tổng giám đốc của tập đoàn Bùi thị, mà là bác sĩ riêng trong thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i của cô Khương.”
Hoắc Nguy, “…”
Bùi Cảnh Xuyên lấy mấy cuốn chứng chỉ.
“Chứng chỉ dinh dưỡng, chứng chỉ bác sĩ sản phụ khoa, chứng chỉ điều dưỡng cao cấp.” Anh dùng ngón tay thon dài đẩy chứng chỉ đến mặt Hoắc Nguy, nhạt, “Thư ký Hoắc, xem thử ?”