Nguyễn Ân cứu nhưng cô hề cảm thấy may mắn chút nào.
Cô nhận sâu sắc rằng đàn ông mặt là một con quỷ.
Cô liên tục lùi , cuối cùng lùi góc nhà vệ sinh, cuộn tròn , cảnh giác và sợ hãi .
Chu Bách Thần bước tới một bước, cô gái liền co chặt hơn, ở tư thế phòng thủ.
Cô sợ hãi từ tận xương tủy.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Mỗi từng Chu Bách Thần xử lý, khi gặp đều vẻ mặt như .
Anh Nguyễn Ân cũng trở nên như , nhưng những lời cô hôm nay thật sự quá tổn thương.
Anh dừng bước, tại chỗ cô: "Chỉ một câu ' sai ' thôi ?"
Lông mi Nguyễn Ân đọng nước mắt, nức nở xin : "Xin , nên mắng , ông Chu, thật sự xin ."
Lúc cô còn vẻ kiêu ngạo đó, vô cùng ngoan ngoãn.
Sát khí lông mày Chu Bách Thần tan ít.
"Cô nhất là thật sự , nếu , sẽ ai tha cho cô nữa."
Anh lạnh lùng xong, sải bước rời .
Nguyễn Ân vùi mặt đầu gối, tủi lớn.
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên mặt.
Nguyễn Ân tưởng Chu Bách Thần , ngẩng đầu lên thì thấy đó là trợ lý của .
Nguyễn Ân căng thẳng: "Anh còn chuyện với ?"
"Không , là ." Trợ lý trách móc: "Cô Nguyễn, giúp cô nhiều, cô thể những lời vô lương tâm như với ?"
Thì là đến để hỏi tội.
"Xin ." Nguyễn Ân điều xin : "Tôi nhất thời nóng giận, bây giờ ."
Trợ lý lắc đầu: "Cô , cô chỉ là sợ chủ tịch Chu."
Nguyễn Ân ôm chặt chân, giọng chua xót: "Không ai sợ chứ."
Trợ lý thở dài: "Thủ đoạn của chủ tịch Chu quả thật tàn nhẫn, nhưng đối với cô thật sự ."
Đối với cô ?
Nguyễn Ân đáp lời đó, khẽ : "Tôi quan tâm đối với .""""Điều quan tâm là làm một đằng mặt đó làm một nẻo khác."
Trợ lý ngẩn , "Ý gì?"
Nguyễn Ân chậm rãi kể chuyện ông nội Lý Hàn Xuyên.
"Không thể nào!" Trợ lý kích động nhảy dựng lên, "Chủ tịch Chu tuyệt đối là như ! Anh luôn khoan dung với già, thể tìm đ.á.n.h ông nội Lý Hàn Xuyên đến c.h.ế.t?"
"... tận tai, đó đúng là giọng của ."
Nguyễn Ân tìm đoạn ghi âm trong điện thoại, nhưng nhớ đoạn ghi âm cô xóa, bèn tìm điện thoại đó , "Đây là gọi cho cảnh sát."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-71-nhung-viec-chu-bach-than-da-lam-cho-co.html.]
"Đây điện thoại của Chủ tịch Chu!"
Trợ lý lập tức , tìm hai khác trong điện thoại, : "Đây là điện thoại riêng và điện thoại công việc của Chủ tịch Chu, ngoài điện thoại nào khác."
Nguyễn Ân ba điện thoại khác mắt, rơi mê man.
Chẳng lẽ thật sự Chu Bách Thần gọi điện thoại ? Vậy tại cô thấy giọng của Chu Bách Thần?
Trợ lý bất lực : "Chuyện quan trọng như , cô ?"
Nguyễn Ân bối rối, "Tôi... dám , nếu chọc giận , sẽ càng xui xẻo hơn."
Trợ lý nghĩ, còn chuyện cô dám làm ? Người dám túm cổ áo Chu Bách
Thần mắng là kẻ h.i.ế.p dâm, cô là đầu tiên.
"Chuyện chúng sẽ về điều tra rõ ràng."
Trợ lý khuyên nhủ hết lời: "Cô Nguyễn, Chủ tịch Chu thật sự quan tâm đến cô, cô đừng chọc giận nữa. Lần các cô biểu diễn cổ vũ, Mễ Lan Nhi lén lút làm rách quần áo của cô, nếu Chủ tịch Chu đổi quần áo của cô và Mễ Lan Nhi, thì mất mặt thành phố bây giờ là cô . Cô thật sự thể chấp nhận tình cảnh đó ?"
Nguyễn Ân ngây , "Anh gì? Mễ Lan Nhi hại là ?"
"Chủ tịch Chu với cô ?" Trợ lý kinh ngạc , "Chủ tịch Chu khi quần áo trong phòng đồ, gặp Mễ Lan Nhi .
Anh còn một đoạn video. Sau khi cô tấn công, đặc biệt dặn tung đoạn video đó , giúp cô rửa sạch oan ức...
...Ấy, Chủ tịch Chu gọi điện cho , đây!"
Nguyễn Ân vẫn hồn.
Cô nhớ ngày thi đấu đó, Chu Bách Thần tạt cà phê đầy , tìm cô hỏi đường đến phòng đồ ở .
Thì đây mới là nguồn gốc mùi cà phê bộ đồ biểu diễn của cô...
Nguyễn Ân từng nghĩ, nếu đổi cô thành vai Mễ Lan Nhi thì cô sẽ thế nào?
Cô nhất định sẽ suy sụp tinh thần.
Cô , thì cục diện vốn là khác sắp đặt cho cô.
Cô nhớ, Chu Bách Thần đó rõ với cô, nếu Mễ
Lan Nhi động thủ với , sẽ giúp cô.
khi Mễ Lan Nhi hại cô, Chu Bách Thần vẫn giúp cô.
Trong lòng Nguyễn Ân đột nhiên dâng lên một cảm giác tội mãnh liệt.
Cô nên xin Chu Bách Thần.
Cô loạng choạng chạy ngoài, trong quán bar còn bóng dáng Chu Bách
Thần.
Chạy đến cửa, phát hiện xe của khởi động. "Đợi --"
Nguyễn Ân điên cuồng vẫy tay về phía chiếc xe đó, nhưng chiếc xe đó thấy cô.
"Rầm" một tiếng, cô ngã xuống đất, chỉ thể trơ mắt chiếc xe đó lái đường chính, biến mất khỏi tầm mắt cô.