Kỳ nghỉ Giáng sinh kết thúc.
Nguyễn Ân làm ngày hôm .
Trương Việt cũng chuẩn sân bay, trở về thành phố S để đón Tết.
Hai chia tay ở cửa khách sạn.
Khách sạn cách Chu thị khá xa, Nguyễn Ân vội vàng nhưng vẫn đến muộn.
Khi máy quẹt thẻ hiển thị cô đến muộn một phút, Nguyễn Ân mà nước mắt.
Cô lẽ nên chạy nhanh hơn một chút.
Thấy tháng sắp kết thúc, tiền thưởng chuyên cần mất.
Cô buồn bã , vặn gặp Chu Bách Thần dẫn theo một nhóm quản lý cấp cao xuống.
Nguyễn Ân vội vàng lùi vài bước và gọi: "Chào Chủ tịch Chu"
Chu Bách Thần dừng bước, liếc máy chấm công, "Ngày thứ hai kỳ nghỉ đến muộn, lòng cô chơi bời ? Có cần cho cô nghỉ thêm vài ngày nữa ? Thu tâm .”
Ánh mắt sắc bén, khác gì khi khiển trách các nhân viên khác.
Chu Bách Thần là sẽ nổi giận vì nhưỡng chuyện nhỏ nhặt như .
Nguyễn Ân một khoảnh khắc bối rối, đó cô nhận đang tức giận vì chuyện ngày hôm qua.
Nguyễn Ân rõ chừng mực, khi nào thể nổi giận, khi nào cần nhẫn nhịn.
Bây giờ chính là lúc cần nhẫn nhịn.
"Xin Chủ tịch Chu," cô ngoan ngoãn cúi đầu, "Hôm nay là một sự cố, sẽ xảy nữa."
"Tháng hiệu suất trừ một nửa, nếu , hiệu suất sẽ trừ hết."
Anh lạnh lùng xong, dẫn theo các quản lý cấp cao bỏ .
Nguyễn Ân lườm từ phía , đồ nhỏ nhen, cẩn thận uống nước lạnh tắc răng!
Chiều hôm đó, Nguyễn Ân Chu Bách Thần phê bình vì sai sót trong công việc.
Tưởng Linh Linh làm một bản báo cáo, Nguyễn Ân trong quá trình kiểm duyệt bỏ sót một dấu thập phân, và nộp cho Chu Bách Thần.
Cô Chu Bách Thần gọi văn phòng mắng hai mươi phút.
Những từ mắng c.h.ử.i hề lặp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-314-nhung-cau-noi-vang-cua-chu-tich.html.]
Anh bảo cô về ăn óc heo để bổ sung.
Sau đó , nếu óc heo sẽ cô ăn, chúng sẽ ước từng sinh .
Không một từ tục tĩu nào, nhưng sức sát thương thì vô cùng lớn.
Nguyễn Ân cảm thấy Chu Bách Thần cố tình nhắm cô , cô kiểm là của cô .
Tưởng Linh Linh mới là trực tiếp làm sai, tại Chu Bách Thần chỉ mắng cô mà mắng Tưởng Linh Linh?
Ôi, mối quan hệ tiền hôn phu tiền hôn thê đúng là khác biệt.
Nguyễn Ân cúi đầu nhỏ, trong lòng đặt khuôn mặt của Chu Bách Thần lên một con heo, khóe môi lén lút cong lên một đường.
Hành động nhỏ thể thoát khỏi ánh mắt của Chu Bách Thần.
Anh gõ bàn, "Ngẩng đầu lên."
Nguyễn Ân vô tội ngẩng đầu.
Chu Bách Thần ghế ông chủ, khoanh tay ngực, lạnh lùng cô , "Cô đang ?"
"Có , ," Nguyễn Ân gật đầu lia lịa như giã tỏi.
"Câu là gì?"
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Ân vắt óc nhớ , "Anh hiệu suất làm việc của quá tệ, ném lên núi Nga Mi cướp chuối cũng cướp lũ khỉ đó.
Chu Bách Thần: .......
Trán giật giật hai cái, "Đó là lời mười lăm phút ."
Là ?
Nguyễn Ân thật sự .
Cô khan hai tiếng, gượng ngùng cúi đầu.
"Hay là... mắng ? Lần nhất định sẽ kỹ, về nhà in thành những câu vàng của Chủ tịch, dán ở đầu giường, mỗi sáng thức dậy thuộc lòng mười ."
Chu Bách Thần sắp cô chọc .
Cô còn nghịch hơn cả lũ núi Nga Mi.
, khi nghĩ đến mấy bức ảnh cô gửi đến ngày hôm qua, sắc mặt trầm xuống.
Gửi một bức, nhịn.
Gửi liên tiếp, hại đập vỡ chiếc điện thoại.