SAU KHI BỊ ÉP GẢ, TÔI BỊ CHA CHÚ RỂ ĐỂ Ý - Chương 302: Trai bao
Cập nhật lúc: 2026-01-20 16:13:00
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước khi ngủ, Nguyễn Ân hỏi Phương Thanh nhiều rằng ngày mai cô cần tăng ca nữa đúng .
Phương Thanh liên tục đảm bảo sẽ sắp xếp khác.
Kết quả là ngày hôm , đường Nguyễn Ân tìm Trương Việt, cô nhận điện thoại của Phương Thanh.
"Tổng giám đốc Chu hôm nay công tác, cần một thư ký cùng. Cô cùng ."
Nguyễn Ân nén khó chịu : "Chị Phương Thanh, hôm qua cần em tăng ca mà."
Phương Thanh : "Tôi đảm bảo là cần cô đến công ty xử lý công việc, nhưng đây là sắp xếp tạm thời của Tổng giám đốc Chu, thể .
Những khác đều việc, cô cứ coi như giúp một tay ."
Cô hạ thấp giọng, Nguyễn Ân bớt giận một chút nhưng vẫn khá vui, "Tưởng Linh Linh cũng việc ? Tôi tin rằng chỉ cần chị gọi một cuộc điện thoại cô sẽ bỏ hết việc trong tay mà chạy đến ngay."
"Cô cũng năng lực làm việc của cô thế nào đấy. Tổng giám đốc Chu rõ ràng là ngoài Tưởng Linh Linh , ai cũng ." Nguyễn Ân:
Ông già cũng kén chọn thật, sẵn lòng vì mà mặt bất cứ lúc nào cũng .
"Được ." Cô đành thỏa hiệp, xin Trương Việt, theo địa điểm Phương Thanh gửi đến để tìm Chu Bách Thần.
Trên xe chỉ một Chu Bách Thần, chiếc áo cổ lọ của Nguyễn Ân, "Sợ thấy ?"
Nguyễn Ân tưởng Ngô Tú Lan, bĩu môi, "Làm mà sợ ? Nếu hỏi, là muỗi c.ắ.n ?
Mùa làm gì muỗi?"
Chu Bách Thần vui vẻ một tiếng, "Vậy cô nhớ kỹ, đừng quên mất mà cởi quần mặt , đến lúc đó còn tìm luật sư để cứu cô đấy."
Ai cởi quần mặt chứ, thật khó hiểu.
Cô gì nữa, Chu Bách Thần cũng để ý, lái xe đến sân bay.
Nguyễn Ân ngờ là công tác ngoại tỉnh, "Trợ lý Từ ?"
"Gia đình việc gấp, đến , nếu cô nghĩ tại cần một thư ký cùng."
Lý do hợp lý, nhưng Nguyễn Ân cầm tấm vé máy bay nóng hổi trong tay luôn cảm giác như lên nhầm thuyền.
"Chuyến công tác là để bàn về dự án gì ? Tôi tìm hiểu một chút."
Mặc dù cô thích Chu Bách Thần, nhưng đến thì cô cũng sẽ làm công việc của .
Chu Bách Thần tùy tiện tìm một dự án đang tiến hành trong điện thoại đưa cho cô.
Đi công tác đương nhiên chỉ là lời dối để lừa cô. Anh nhiều đối tác ở tỉnh ngoài. Anh hẹn một trong đó ăn trưa.
Trên bàn ăn là chuyện công việc, mặc dù khác với tài liệu dự án đưa cho cô, nhưng Nguyễn Ân hề nghi ngờ gì.
Buổi chiều, đối tác sắp xếp đưa họ chơi, buổi tối mời họ ăn cơm, ăn xong thì hát.
Nguyễn Ân đối tác và Chu Bách Thần thiết đến mức mặc chung một chiếc quần, càng cảm thấy đến đây để nghỉ dưỡng.
Khi đang hát, một vị khách mới đến, Khương Diêu.
Khương Diêu tình cờ đang phim ở đây, Chu Bách Thần ở đây nên đặc biệt chạy đến.
Khương Diêu ngạc nhiên khi thấy Nguyễn Ân, "Cô về từ khi nào ?"
"Tháng ."
Khương Diêu bĩu môi, "Bách Thần, rõ ràng em nhớ cô , cô về mà với em?"
Chu Bách Thần xoay xoay chiếc nhẫn, lười biếng : "Người quan trọng, gì đáng ."
Lời thật sự phá hỏng khí.
Khương Diêu cẩn thận liếc Nguyễn Ân.
Khi còn hy vọng Chu Bách Thần, Nguyễn Ân sẽ để ý. Cô còn bất kỳ hy vọng nào nữa, đương nhiên quan tâm đến bất kỳ lời nào .
Cô một tiếng, làm dịu khí : "Anh quan tâm, nhưng chị Khương Diêu quan tâm em. Chị Khương Diêu, chúng hát một bài ."
"Được thôi." Khương Diêu chọn một bài hát tình yêu.
Nguyễn Ân thường xuyên hát, nhưng cất giọng thu hút ánh .
Giọng cô trong trẻo, thanh thoát như suối nguồn.
Hát xong một bài, trong phòng bao vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Khương Diêu phấn khích vỗ vai cô, "Bảo bối, cô ký hợp đồng với công ty , cần đóng phim, chỉ cần hát thôi cũng thể lăng xê cô nổi tiếng."
Nguyễn Ân chí hướng , từ chối.
Khương Diêu kiên trì thuyết phục cô, đuổi theo Nguyễn Ân khỏi phòng bao.
Đi ngang qua gặp một trai.
"Chị Khương Diêu." Anh trai đến, quỳ một gối mặt cô, hôn lên mu bàn tay Khương Diêu, ánh mắt đầy điện, "Lâu chị gọi em, chị quên em ?"
Giọng uốn lượn một trăm tám mươi độ, Nguyễn Ân nổi da gà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-302-trai-bao.html.]
Khương Diêu ngớt, "Được , tối nay sẽ tìm em."
Anh trai vui vẻ rời .
Nguyễn Ân mà mơ hồ, "Đây là bạn trai chị ?"
"Làm thể?" Khương , "Anh là trai bao của câu lạc bộ .
Dịch vụ , nên mỗi đến đây đều gọi ."
Đầu Nguyễn Ân vẫn hiểu , "Anh cung cấp giá trị cảm xúc giỏi ?"
Khương Diêu bật , "Sao cô ngây thơ đáng yêu ? Là dịch vụ tình dục."
Nguyễn Ân kinh ngạc trợn tròn mắt, "À? Chị thích Chu Bách Thần ?"
Khương Diêu ha ha, "Tôi thích , nhưng cũng nhu cầu sinh lý chứ, lẽ nào giữ như ngọc vì ? Làm ơn , nếu đợi
Chu Bách Thần, đến c.h.ế.t vẫn chỉ là một trinh nữ già. Tôi sống cái cuộc sống khổ sở đó ."
Nguyễn Ân sốc, Khương Diêu bên ngoài là hình tượng ngọc nữ thanh thuần, ngờ bên trong phóng khoáng đến .
Khương Diêu nháy mắt với cô, "Cô thử ?"
Chương 303: Niềm vui của phú bà
"Thử, thử gì?" Nguyễn Ân lắp bắp.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
"Thử gọi một trai bao ." Khương Diêu hào phóng khoác vai cô,
"Tôi trai bao nào ở đây phục vụ , thể giới thiệu cho cô một , đảm bảo cô sướng đến quên cả là ai."
Nguyễn Ân cuối cùng cũng hiểu tại Khương Diêu hành động kinh thiên động địa như bỏ t.h.u.ố.c Chu Bách Thần.
Tuy nhiên, Khương Diêu như bỗng trở nên dễ gần hơn.
Nguyễn Ân lắc đầu, "Tôi ngủ với lạ."
"Tôi cũng thích ngủ với họ." Khương , "Nên thường chỉ để họ dùng tay hoặc miệng phục vụ . Yên tâm, họ chuyên nghiệp, và cũng khỏe mạnh, vệ sinh. Nếu cô thích, cô thể gọi dừng bất cứ lúc nào."
Khương Diêu ghé sát tai cô, giọng khàn khàn đầy mê hoặc,
"Tin , đó chắc chắn là trải nghiệm cô sẽ bao giờ quên, bất kể cô phiền muộn gì, đều sẽ vứt bỏ trong quá trình ."
Nguyễn Ân nửa đùa nửa thật : "Sướng hơn cả hút ma túy ?"
Khương Diêu nghiêng đầu suy nghĩ, "Mặc dù từng hút ma túy, nhưng nó khiến nghiện. Khi nghỉ phép, ở đây bảy ngày bảy đêm."
Thật sự sướng đến ? Nguyễn Ân khơi dậy sự tò mò.
Khương Diêu thấy cô d.a.o động, đưa cô lên tầng thượng. Tầng thượng phong cách trang trí khác biệt, toát lên vẻ bí ẩn khắp nơi.
Quản lý đến chào hỏi, "Cô Khương, lâu gặp. Đây là bạn của cô ?"
" , cô đầu đến, đưa cô làm quen . Anh cứ bận việc của ." "Vâng."
Sau khi quản lý rời , Khương Diêu đưa Nguyễn Ân đến một căn phòng. Trên tường treo đầy ảnh các trai.
Khương Diêu chỉ một bức ảnh : "Lưỡi lợi hại, thể dùng lưỡi thắt nút cuống cherry, nên đầu tiên đến đây chọn ………………"
Cô thao thao bất tuyệt giới thiệu, Nguyễn Ân da đầu tê dại. Đây chính là niềm vui của phú bà ? Cô dường như mở một cánh cửa thế giới mới.
Khương khô cả họng, Nguyễn Ân, "Thế nào? Có nào cô ưng ý ?"
Nguyễn Ân về bản chất là phóng khoáng như , mặc dù tò mò về thế giới nhưng vẫn chút khó chấp nhận.
Khương Diêu quyết đoán : "Tin , phụ nữ nào thể từ chối niềm vui . Nếu , đó chỉ là vì họ từng trải nghiệm mà thôi."
Cô gọi quản lý chọn vài loại trai bao khác , các trai bao trai xếp thành hàng. Nguyễn Ân sợ hãi lùi một bước, nhỏ tai Khương Diêu:
"Chị định cùng tham gia chứ?"
"Cô nghĩ gì ?" Khương Diêu mắng vỗ nhẹ đầu cô,
"Tôi bảo họ chuyện với cô để giúp cô thư giãn thôi."
Cô vỗ tay, các trai bao xúm bên Nguyễn Ân, bóp vai cho cô, đút nho cho cô.
Các trai bao đều đào tạo chuyên nghiệp, chừng mực, Nguyễn Ân hề cảm thấy xúc phạm. Cô ăn một quả nho, nghĩ, ồ, thì đây chính là niềm vui của phú bà. "Rung rung."
Điện thoại của Khương Diêu reo, cô cầm điện thoại lên , "Cô cứ chơi , ngoài điện thoại."
Là điện thoại của Chu Bách Thần.
Giọng đàn ông rõ ràng mang theo sự tức giận, "Cô đưa cô lên lầu làm gì?"
Khương Diêu dựa cửa, vuốt tóc, "Đương nhiên là để cô tận hưởng niềm vui của một phụ nữ ."
Chu Bách Thần vô cùng đau đầu, "Cô là phóng khoáng như , chịu nổi những trò của cô . Mau đưa cô xuống đây."
Khương Diêu tặc lưỡi, "Anh cô , cô chịu nổi? Cô đang chuyện với các em trai, thấy cô tận hưởng mà. Chắc sắp sửa giao lưu sâu hơn ."
Chu Bách Thần chỉ cần nghĩ đến cảnh đó, mắt phun lửa.
"Đưa cô xuống đây."