SAU KHI BỊ ÉP GẢ, TÔI BỊ CHA CHÚ RỂ ĐỂ Ý - Chương 258: Cuộc gọi màu vàng

Cập nhật lúc: 2026-01-18 16:07:32
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nửa ngày đợi câu trả lời, ngẩng đầu , cô gái nhắm hờ mắt, buồn ngủ.

Đây là thứ mấy cô lên đỉnh hôm nay ? Lần thứ sáu thứ bảy?

Thật khó cho cô khi vẫn thể vững.

Chu Bách Thần yêu chiều hôn lên dái tai cô, tăng tốc độ, kết thúc cuộc tình .

Khi bế cô ngoài, mới phát hiện điện thoại reo mấy .

Bữa tối đặt giao đến cửa, nhưng ai điện thoại, cuối cùng đặt tủ ở cửa.

Chu Bách Thần "thưởng thức" bữa tối Nguyễn Ân , còn hứng thú ăn bữa nữa.

Anh nghiêng giường, một tay chống đầu, ánh mắt dịu dàng phác họa khuôn mặt Nguyễn Ân.

Từ khi nào mà nảy sinh những suy nghĩ khác lạ với Nguyễn Ân?

Lần khi cô giả vờ tỏ tình ? Hay sớm hơn nữa, khi cô rời xa , từng kìm mà hôn cô .

Anh vuốt ve từng tấc da thịt cô, đầu ngón tay lưu luyến hình xăm con bướm vai cô.

Anh con bướm xanh xinh đó ẩn chứa một vết sẹo thể xóa nhòa.

Chu Bách Thần khuôn mặt ngủ yên bình của cô, đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm.

Nếu cô về Dung Thành, thì đừng về nữa.

Anh sống lâu dài ở thành phố S cũng là chuyện khó.

Mặc dù cô bé hiện tại vẻ tình cảm gì với , nhưng tình cảm là thứ thể vun đắp .

Đã , còn xa mới trái tim cô ?

Nguyễn Ân tỉnh dậy ngày hôm , đùi trong nóng rát.

Cô cúi đầu , da thịt bên trong đùi đỏ ửng.

Kẻ gây chuyện .

Không chứ, tệ bạc như , ngủ xong là bỏ chạy.

"Rung rung..."

Điện thoại rung.

Ha, tự tìm đến cửa .

Nguyễn Ân nhấc máy định tố cáo .

"Biết ngay em tỉnh ." Chu Bách Thần tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-258-cuoc-goi-mau-vang.html.]

"Anh về Dung Thành xử lý một việc, đợi về, chuyện với em."

Thì , tiếc là còn ?

Nguyễn Ân thở dài trong lòng, "Chuyện gì? Nói qua điện thoại cũng thôi."

"Không giống."

Chu Bách Thần kinh nghiệm tỏ tình, nhưng bản năng đàn ông mách bảo rằng chuyện nên trực tiếp.

"Gặp mặt sẽ ý nghĩa hơn."

Nguyễn Ân khơi gợi sự tò mò, "Anh tiết lộ cho em một chút ."

Chu Bách Thần suy nghĩ một lát : "Sẽ là một chuyện khiến em vui vẻ."

Biết cần về Dung Thành, cô hẳn sẽ vui.

Nguyễn Ân chút mong đợi, nhưng nghĩ , mạch suy nghĩ của họ chắc khớp, chuyện đó thể chỉ khiến

Chu Bách Thần vui mà thôi.

Thế là Nguyễn Ân mong đợi nữa.

Trò chuyện vài câu, cô cứ chần chừ cúp máy.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

"Sao còn chuyện gì ?"

Má Nguyễn Ân ửng hồng vài phần hổ, "Cái đó... em hỏi, hôm qua cho ? Em cần uống t.h.u.ố.c ?"

"Không cần, b.ắ.n m.ô.n.g em ." Nguyễn Ân: "!!!"

Cô ngây , giữ nguyên tư thế há miệng định .

Có cần thẳng thừng như ?!

Mãi một lúc cô mới tìm giọng của , "... dùng b.a.o c.a.o s.u đúng ?"

Chu Bách Thần bối rối, "Có cho , chỉ cọ xát bên ngoài thôi.

Tinh trùng của lợi hại đến mức đó nhỉ?" Nguyễn Ân: "..."

Thì họ thực sự làm ? Hôm qua cô buồn ngủ quá, đến cả lúc nào kết thúc cũng , cứ tưởng .

Chu Bách Thần đó mới phản ứng ý của cô, hẹp hòi,

"Ban đầu , thấy em buồn ngủ như một chú cún con, đợi em tỉnh táo mới ."

Nguyễn Ân bịt miệng !

Khoan ... cô nhận gì đó đúng.

"Còn nữa ?"

Loading...