Mặt Nguyễn Ân tối sầm , thế lúc nãy mắng thêm vài câu nữa.
Gã đàn ông ch.ó c.h.ế.t tay thật tàn nhẫn.
Tắm qua loa, Nguyễn Ân sấy khô tóc, khi đặt máy sấy về chỗ cũ, thấy cái hộp đó.
Nhớ lời Chu Bách Thần, cô nghi ngờ lấy hộp , lên mạng tìm kiếm.
Hiện vẫn là hình ảnh , nhưng nếu so sánh kỹ sẽ thấy, hai chiếc đồng hồ chỉ giống về hình thức bên ngoài, chiếc cô đang cầm tay tinh xảo hơn nhiều so với chiếc trong điện thoại.
Nguyễn Ân nghiên cứu về đồng hồ, thoạt cứ tưởng là một mẫu.
Đột nhiên, đèn bàn rơi xuống một chút, Nguyễn Ân vội vàng đỡ nó về chỗ cũ, khi cúi xuống mặt đồng hồ, cô sững sờ.
Theo sự đổi của ánh đèn, mặt đồng hồ hiện lên vài vệt vân màu vàng sẫm, các vân tụ thành đường, cuối cùng kết hợp thành hình dáng một phụ nữ.
Là khuôn mặt nghiêng của cô.
Nguyễn Ân ngây nắm chặt mặt đồng hồ, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Anh khắc hình dáng của cô lên mặt chiếc đồng hồ quý giá .
Thì đây mới là lý do tức giận.
Cô lên mạng tìm kiếm, cần bao nhiêu tiền để đặt làm một chiếc đồng hồ Vacheron Constantin?
Cô một câu trả lời tự xưng là nhân viên nội bộ.
Những cái khác , nhưng khi thực tập ở Vacheron Constantin, thầy hướng dẫn nhận một yêu cầu đặt hàng của khách hàng, yêu cầu khó, là khắc một bức chân dung lên mặt đồng hồ, và chỉ thể thấy ở một góc độ cụ thể, thầy cùng vật lộn cả tháng, may mắn là khách hàng hào phóng, riêng tư đưa cho thầy năm mươi vạn tiền công, thầy đưa cho năm vạn trong đó, haha~
Tim Nguyễn Ân đập thình thịch hai cái, cô linh cảm mạnh mẽ rằng khách hàng chính là Chu Bách Thần.
Có bình luận hỏi khách hàng chi bao nhiêu tiền để đặt làm chiếc đồng hồ .
Theo , đưa cho công ty hai mươi triệu.
Nguyễn Ân thể tin nổi chiếc đồng hồ .
Hai mươi triệu ư??
Cô may mắn, may mà cô bán rẻ nó .
Cô tiếp tục lướt xem bình luận.
Nhân viên Vacheron Constantin ngang qua, thể xác nhận lời trả lời là thật, đây cả văn phòng chúng đều ghen tị c.h.ế.t với cô gái đó, khách hàng giàu, còn trai, và nhớ rằng hình dáng của cô mặt đồng hồ còn do chính khách hàng đó tự tay khắc lên.
đúng, khi và thầy nghiên cứu xong phương án, mỗi chiếc đều do chính tay khắc, sản phẩm cuối cùng cũng .
Nguyễn Ân khỏi mặt đồng hồ, cảm giác kỳ lạ trong lòng càng mãnh liệt hơn.
Món quà giống như con , nội tâm, là sự lãng mạn độc quyền của Chu Bách Thần.
Có cô gái nào thể từ chối sự lãng mạn ? Không.
Cô chụp một bức ảnh chiếc đồng hồ, với Chu Bách Thần rằng cô bán nó.
Kết quả, Chu Bách Thần gửi một bức ảnh.
Là bức ảnh cô ôm m.ô.n.g chạy thục mạng hành lang.
Đây là con khỉ hoang nào từ núi chạy ?
"!!!"
"!!!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-bi-ep-ga-toi-bi-cha-chu-re-de-y/chuong-241-su-lang-man-cua-chu-bach-than.html.]
Anh chụp ảnh, gã đàn ông độc ác !!
Nguyễn Ân tức giận xóa bức ảnh chiếc đồng hồ.
Quỷ mới thèm cho !
Chu Bách Thần cảm thấy phép so sánh của tinh tế, m.ô.n.g khỉ màu đỏ, m.ô.n.g cô cũng màu đỏ.
Nguyễn Ân mãi trả lời.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Anh gọi một cuộc gọi video.
Nguyễn Ân ngắt máy ngay lập tức.
Ồ, thì là thấy.
Chắc đang tức điên lên.
Chu Bách Thần nghĩ đến vẻ mặt tức giận của cô, trong lòng nhẹ nhõm ít, hỏi: "Cô bán đồng hồ cho ai ? Bán bao nhiêu tiền?"
Nguyễn Ân khẩy gõ chữ: "Một dùng mạng quen , bán một vạn tệ, bố rộng lượng như chắc sẽ tức giận nhỉ?"
Đối phương đang nhập liệu, đối phương đang nhập liệu…………………
Nguyễn Ân tưởng sắp nổi giận, kết quả chỉ nhận một câu nghiến răng nghiến lợi: "Trong vòng ba ngày, mang chiếc đồng hồ đó về cho !"
"Tài khoản của đối phương hủy, nghĩ lẽ là bán thôi. Chiếc đồng hồ biến mất trong biển mênh mông, lấy quá khó.
Bố ơi, là bố tặng con một chiếc khác ? Lần con nhất định sẽ giữ gìn cẩn thận!"
Cô gửi một biểu tượng cảm xúc ngoan ngoãn.
Đối phương đang nhập liệu, đối phương đang nhập liệu………………
Nguyễn Ân nghĩ thể đang suy sụp, nhịn thầm, ai bảo chế nhạo cô là khỉ hoang, đáng đời!
Giây tiếp theo cô nổi nữa.
Chu Bách Thần : "Cho cô thêm thời gian, nửa tháng. Nếu nửa tháng vẫn thấy chiếc đồng hồ đó, đảm bảo m.ô.n.g cô sẽ còn đỏ hơn cả khỉ."
Nguyễn Ân nổi tính phản nghịch, càng thật.
Nằm giường thì đau mông, sấp thì đau đầu gối, cô chỉ thể nghiêng, gõ chữ: "Anh đừng bắt về Dung Thành, sẽ mang đồng hồ về."
Bên im lặng lâu.
Lâu đến mức mí mắt Nguyễn Ân bắt đầu díp , điện thoại rung hai cái, cô lập tức tỉnh táo .
Chu Bách Thần gửi một câu: "Không cần tìm nữa."
Tâm trạng vốn khá thoải mái của Nguyễn Ân trở nên nặng nề.
Thực cô hề bài xích việc ở bên Chu Bách Thần.
cô thực sự về Dung Thành.
Rốt cuộc làm thế nào mới thể đổi suy nghĩ của Chu Bách Thần?
Cô đặt điện thoại xuống, thở dài một tiếng.
Đầu bên , Chu Bách Thần tức giận sai Từ Hải Sâm tìm tung tích chiếc đồng hồ đó.
Đây là đầu tiên dốc lòng chuẩn quà sinh nhật cho khác, mà cô bán rẻ với giá một vạn tệ ?!
Nghĩ đến thôi thổ huyết.