Khẽ hôn lên môi nàng một cái, Lý Uyên quấy rầy nữa, cuối cùng cũng an tâm nhắm mắt ngủ.
Sáng ngày thứ hai, Thẩm Tri Sương đặc biệt mời Triệu đại phu đến xem kỹ vết thương cho Lý Uyên. Triệu đại phu đối với chuyện của đôi phu thê cũng hiểu đôi phần, nhưng ông cao tuổi, thấu nhiều sự đời, tự nhiên sẽ nhắc với bất kỳ ai. Bảo ông xem bệnh, ông chỉ chuyên tâm xem bệnh.
"Tướng quân ngoa, ngài phi phàm hơn , khả năng phục hồi cực mạnh, vết thương chân khi lành hẳn sẽ để di chứng. Tuy nhiên hiện tại vẫn tĩnh dưỡng cẩn thận, để vết thương nhiễm trùng."
Triệu đại phu xong liền kê thêm vài đơn t.h.u.ố.c cho Lý Uyên. Thẩm Tri Sương đa tạ ông, tiện tay đem chút đặc sản mang từ trấn Vân Hà về biếu ông. Lão đầu vui vẻ về.
Thẩm Tri Sương trở trong phòng thì hạ nhân bẩm báo, rằng Tô tiểu thư đến bái kiến nàng.
Tô Kiều Kiều.
Hoa Tây Tử
Thẩm Tri Sương suýt nữa quên mất đầu. Trải qua một loạt phong ba, nàng quá nhiều việc lo toan, những quan trọng tự động nàng xóa khỏi mạng lưới xã giao của . Đối với vị Tô cô nương , Thẩm Tri Sương cùng cô vốn chỉ là bèo nước gặp , thực lòng hề chút mong đợi giao thiệp nào.
Nàng về ngày , ngày Tô Kiều Kiều đến bái phỏng, cần nghĩ cũng lý do cô gặp nàng nhất định liên quan đến Lục Trí Viễn. Sau khi trở về, Triệu đại phu chủ động nhắc qua với Thẩm Tri Sương về tình hình của Lục Trí Viễn. Điều khiến nàng ngờ tới là Lục Trí Viễn mà tỉnh , hiện đang trong giai đoạn thanh lọc độc tố và tu dưỡng. Càng ngờ hơn là Lý Uyên rõ ràng Lục Trí Viễn tỉnh nhưng cũng xua đuổi, cứ để ở trong thành Lăng Châu.
Biết điều , Thẩm Tri Sương mới dần cảm nhận thực tế về việc Lý Uyên chịu cúi đầu nàng. Nàng quên đây Lý Uyên phát điên thế nào với những đàn ông đến gần nàng. Vậy mà giờ đây, sự đổi phi thường đến . Lý Uyên thực sự đang vì nàng mà nhượng bộ.
Lúc , thấy Tô Kiều Kiều bái kiến Thẩm Tri Sương, Lý Uyên lấy một lời. Trông vẻ gì đổi đặc biệt, nhưng ý trong ánh mắt dần tan biến. Rõ ràng, Tô Kiều Kiều khiến liên tưởng đến những chuyện cũ và những con chẳng mấy vui vẻ.
Thẩm Tri Sương bước tới nắm tay , Lý Uyên bình thản ngước mắt: “Nàng cứ gặp cô , ở đây xem sách một là .”
Hắn xem sách gì chứ? Con vốn chẳng yêu văn chương, chỉ thích múa đao lượn kiếm.
“Cô gặp , tại thể đưa theo? Chúng cùng gặp cô .” Thẩm Tri Sương với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-khi-bang-ha-moi-biet-hoang-hau-khong-muon-hop-tang-cung-tram/chuong-447.html.]
Lý Uyên rũ mắt, chậm rãi mở lời: “Không cần , nếu cô chỉ cầu kiến nàng, chẳng việc gì đến góp vui.”
Bề ngoài , nhưng trong ánh mắt lộ một sự yếu đuối vô tình khó diễn tả. Thẩm Tri Sương suýt chút nữa thì đưa tay đỡ trán. Nàng chắc chắn thời gian và Lý Uyên xa lâu đến thế, đàn ông rốt cuộc học những chiêu trò từ ?
Theo tính cách cứng rắn thường ngày của Lý Uyên, việc giả vờ yếu đuối đáng lẽ trông gượng ép, nhưng thực tế, vì sự yếu đuối của một phần là chân thành, một phần là do đang thương, trộn lẫn hề thấy giả tạo, trái còn khiến Thẩm Tri Sương chút áy náy khó .
“Ta mới về, .” Thẩm Tri Sương cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
Lý Uyên vẫn cúi đầu, để mặc nàng dắt tay: “Ta là đang tôn trọng nàng.”
Thẩm Tri Sương đành xổm xuống thẳng mắt : “Nút thắt trong lòng đều là tích tụ từng chút một mà thành. Ta lòng nút thắt. Cô đến bái phỏng , hãy cùng với , tận mắt , tận tai , còn hơn nhiều so với việc thuật .”
Quan hệ phu thê cũng cần vun vén, nàng phá hỏng sự hòa hợp khó khăn lắm mới . Lý Uyên mắt nàng, bao lâu rốt cuộc mới gật đầu: “... Được.”
Tô Kiều Kiều hạ nhân dẫn . Đoạn thời gian cô dường như chịu ít tủi nhục, sắc mặt trông trắng bệch, vẻ kiêu ngạo dường như biến mất tăm.
“Bái kiến Lý tướng quân, Thẩm tướng quân.”
“Tô cô nương đến gặp là vì chuyện gì?”
Tô Kiều Kiều vì sự hiện diện của Lý Uyên mà lộ vẻ mất tự nhiên sợ hãi. Sau khi hành lễ với hai , thấy câu hỏi của Thẩm Tri Sương, cô trực tiếp đưa thỉnh cầu của :
“Ta mời Thẩm tướng quân thăm Lục Trí Viễn. Thời gian u uất vui, gầy ít. Ta hy vọng thể khỏe .”
Nghe thấy cái tên quen thuộc, biểu cảm của Thẩm Tri Sương hề đổi: “Chuyện của Lục công tử, dặn kỹ hạ nhân , cứ để họ dốc lòng chăm sóc là .”
Tô Kiều Kiều mím chặt môi, hồi lâu mới quỳ xuống mặt Thẩm Tri Sương: “Lục Trí Viễn là kẻ cứng đầu, cách nào giao tiếp với , càng hai chúng đến bước đường cùng.