Ở một góc nhỏ mấy nổi bật ở hàng ghế cuối cùng, mà Tổng thống của đất nước bọn họ đang —— Mặc Tang!!!
Sao đến đây?
Chẳng lẽ cô nhầm !
Mạc Thiên Kỳ dụi dụi mắt, nữa, chỉ thấy Mặc Tang kéo sụp vành mũ, xích trong hơn.
Anh dường như khác phát hiện sự tồn tại của , nhưng cũng quá gây chú ý !
Đặc biệt là, vệ sĩ da đen luôn thẳng tắp như một cây cột tiêu lưng , tổng cộng ba , giống hệt như cột cờ quốc gia!
Cho dù là mù, e rằng cũng khí thế làm cho chấn động!
mà, rốt cuộc đến đây làm gì?
Chưa đợi Mạc Thiên Kỳ nghĩ sâu xa hơn, Chúc Dao đột nhiên lên tiếng:"Thưa Thẩm phán đại nhân, hôm nay khỏe, hy vọng thể hoãn phiên tòa, đổi sang ngày khác xét xử."
Mạc Thiên Kỳ tò mò nguyên nhân Mặc Tang xuất hiện, còn Chúc Dao lo lắng sẽ làm chuyện gì vượt quá giới hạn, thế là xin hoãn phiên tòa, để tránh những chuyện rắc rối đều đụng .
Tống Ngang nhận ánh mắt cầu xin của Chúc Dao, một tràng những lời đường hoàng, đồng ý hoãn phiên tòa, đổi sang ba ngày sẽ tiến hành xét xử .
Thẩm phán lên tiếng, khác phục cũng vô dụng.
Mạc Thiên Kỳ âm thầm ghi nhớ, hạ quyết tâm, nhất định Tống Ngang xuống!
Xem bọn họ còn bảo vệ Chúc Dao - kẻ tội phạm thế nào!
Chúc Dao như chạy nạn lấy túi xách che mặt, bước nhanh rời khỏi tòa án, nhưng nhanh, cô một chiếc xe con màu đen chặn .
Chiếc xe ngông cuồng, lái thẳng lên vỉa hè.
Cửa sổ ghế phụ từ từ hạ xuống, cô thấy một đàn ông trung niên đeo kính râm đen, ông trầm giọng :"Mời Chúc tiểu thư theo chúng một chuyến."
"Tôi ..."
Cô còn hết câu , xốc lên, thấy hai chính là vệ sĩ của Mặc Tang mà cô gặp ở hiện trường phiên tòa, lòng cô lạnh một nửa.
mà, cái gì đến, trốn cũng thoát, chi bằng cô đối mặt tích cực!
Chúc Dao dùng sức hất tay vệ sĩ , hắng giọng :"Buông , tự ."
Các vệ sĩ mở cửa, mời Chúc Dao lên xe.
Vừa lên xe, Chúc Dao thấy Mặc Tang ngay ngắn đối diện , đường nét khuôn mặt góc cạnh kiên nghị của toát một luồng khí lạnh lẽo, khiến cảm thấy áp lực nặng nề.
cô làm chuyện gì trái lương tâm, cũng chẳng sợ vị Tổng thống đại nhân đến gõ cửa!
Chúc Dao thẳng lưng, :"Xin hỏi Tổng thống các hạ, tìm chuyện gì ?"
"Cô chắc cũng quan hệ của chúng , nhiều nữa, cô..." Anh kéo dài âm cuối.
Hồi lâu, mới nặn bốn chữ:"Cô vẫn khỏe chứ?"
Chúc Dao sững sờ, nếu , những lời La Lâm đều là sự thật, Mặc Tang chính là ruột của cô, vị Tổng thống đại nhân cao cao tại thượng hỏi những lời như , quả thực khiến cô cảm thấy thụ sủng nhược kinh!
Huống hồ, đó cô còn tưởng đến tìm rắc rối.
Nói chừng và ông nội nhận cô , là cùng một giuộc.
Chúc Dao chìm sâu trong sự khiếp sợ, hồi lâu, mới Mặc Tang :"Tôi khá ."
Câu trả lời lạnh nhạt, khiến sự ấm áp dâng lên trong khí, lập tức tan biến.
Cô thực sự thể làm bất kỳ hành động nhiệt tình nào với một xa lạ.
Cô cũng chẳng thèm bám víu quan hệ của , cô luôn hy vọng thể sống một cuộc sống bình thường, ngờ, phận trêu đùa cô một vố thật lớn.
Cô bất lực, bất lực đến mức cảm thấy, phận của ông trời nắm giữ.
Ông trời cô ở bên một vị quân trưởng gia thế bối cảnh hùng hậu, cô liền ở bên , bây giờ là phận của chính cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-dem-dinh-menh-bi-chi-gai-phan-boi-toi-vo-tinh-nhat-duoc-lao-cong-sieu-nang-luc-dem-nao-cung-ep-toi-phai-dong-phong-chuc-dao-lich-nam-cam/chuong-453-ong-ta-phai-anh-qua-do-chinh-la-de-anh-di-vao-cho-chet.html.]
Điều khiến cô bực nhất là, cô căn bản hiểu rõ mục đích thực sự của là gì!
Chúc Dao vòng vo với , thẳng:"Ngài cứ thẳng , tìm chuyện gì? Tôi nghĩ, một dân đen như , chẳng giá trị gì để cung cấp cho ngài bóc lột ."
"Em gái, chuyện đừng sắc bén như , em ấn tượng về chúng , suy cho cùng ông nội làm những chuyện đó, thực sự chút quá đáng."
Anh cái gì cũng !
Nếu thẳng thắn như , Chúc Dao cảm thấy cũng thể quá vòng vo:"Thực cả, nếu ngài đến đỡ cho ông , thì cần , các cần nhận như ."
"Em lấy tự tin, cho rằng đến để đỡ?"
Mặc Tang đột nhiên , nụ cũng toát luồng khí lạnh lẽo.
Chúc Dao nghẹn họng, hồi lâu, mới bực bội :"Vậy ngài cứ thẳng , tìm chuyện gì!"
Ánh mắt tối sầm , giọng càng thêm trầm thấp:"Em là của Mặc gia, đương nhiên về Mặc gia."
Chúc Dao chằm chằm , cảm thấy như đang mơ, hồi lâu giơ ngón tay lên, :"Tôi kết hôn !"
"Con gái Mặc gia cho dù gả , thì vẫn là của Mặc gia, cho nên, em theo về ."
"Chuyện thể nào!"
Bắt cô trở về ngày ngày đối mặt với một từng g.i.ế.c c.h.ế.t ?
Cô cho dù c.h.ế.t ở đây, cũng sẽ theo trở về!
"Tôi , bây giờ là của Lịch gia!" Chúc Dao cứng rắn từ chối.
Mặc Tang đột nhiên :" , cảm ơn em nhắc nhở, nếu em theo về nhà, ngại làm một 'hôn quân', Lịch Nam Cẩm phục tùng sự sắp xếp, là điều canh giữ biên giới Thương Ương Quốc nhỉ?"
Lời lẽ của , là sự đe dọa trắng trợn!
Rõ ràng Lịch Nam Cẩm và hắc bang bên Thương Ương Quốc xích mích, phái qua đó, chính là để chỗ c.h.ế.t!
Chúc Dao hung hăng trừng mắt :"Lạm dụng chức quyền vui lắm ?"
"Lịch Nam Cẩm cũng thích như , học theo đấy."
"Anh..."
"Suy nghĩ kỹ , em gái yêu, chỉ còn một giây suy nghĩ nữa thôi đấy..."
Anh giống như một con cáo xảo quyệt, gõ gõ chiếc đồng hồ tay, vô hại:"Hết giờ, đưa quyết định ."
Chúc Dao hề lay động, cô thực sự tin, vị Tổng thống vạn dân kính ngưỡng , làm chuyện thiếu lý trí như , làm khó một kẻ vô danh tiểu như cô.
chớp mắt, liền cầm lấy một chiếc điện thoại vệ tinh, bấm một dãy , tự trò chuyện.
"Ngô Nguyên soái, Lịch Nam Cẩm trướng ông thủ tồi, cứ để Tam Giác Vàng..."
"Đợi !" Chúc Dao nóng lòng bảo vệ chồng, cũng quên mất phép lịch sự cơ bản, vội vàng lớn tiếng can ngăn.
chờ đợi cô, là nụ gian xảo của Mặc Tang.
Anh một lúc lâu, mới Chúc Dao :"Trêu em thôi, em gái của , nhưng em đồng ý theo về nhà , chúng xuất phát ngay bây giờ thôi."
" ba ngày ..."
"Yên tâm, ai dám xét xử em gái ruột của Tổng thống ."
Nói xong, bảo tài xế lái xe.
Chiếc xe như mũi tên rời cung, phóng nhanh lên cầu vượt dẫn về Phủ Tổng thống.
Giữa đường, Chúc Dao thực sự kìm nén sự tò mò trong lòng, yếu ớt hỏi:"Tổng thống các hạ, làm như , rốt cuộc là vì cái gì?"
Mặc Tang véo véo khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của cô, :"Anh chỉ đón của về nhà, chỉ thôi."
Anh giả tạo, Chúc Dao đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tin!