Sau Đêm Định Mệnh Bị Chị Gái Phản Bội, Tôi Vô Tình Nhặt Được Lão Công Siêu Năng Lực Đêm Nào Cũng Ép Tôi Phải Động Phòng! - Chúc Dao _ Lịch Nam Cẩm - Chương 422: Cậu ấy biến thành thế này, bảo cô làm sao chấp nhận?
Cập nhật lúc: 2026-04-19 17:42:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lịch Nam Dương cứ như , định thần về hướng Tịch Mạn rời , giống như thể cứ mãi như , giống như một cây tiêu chuẩn, thẳng tắp.
Cũng bản bao lâu, mới bi thương, khẽ lắc đầu rời .
Lừa , lời phụ nữ , đều thể tin.
Cái gì mà cạnh tranh công bằng với khác, còn hơn hát, cô căn bản là một phụ nữ vô tình.
Câu dẫn trái tim lên, nhẫn tâm vứt bỏ!
Lịch Nam Dương lái xe rời , phóng đến một trăm năm mươi dặm, từ vịnh biển đua cuồng bạo về khu thương mại, chỉ mất năm phút đồng hồ.
Ném trong hộp đêm tối tăm ồn ào, cầm một chai Vodka, uống trong sàn nhảy.
Cậu nhảy, cứ những phụ nữ đủ hình dáng xung quanh như , khóe miệng nhếch lên nụ lạnh lẽo.
Phụ nữ! Toàn bộ đều là kẻ lừa đảo! Kẻ phụ tình!
Nói vứt bỏ là vứt bỏ, ngay cả một lý do cũng cho !
Cậu uống đến mức trời đất cuồng, loạng choạng đến một gian ghế xuống, chậm rãi lấy điện thoại , thấy là Chúc Dao gọi tới, lập tức bắt máy, lớn tiếng :"Chị dâu! Chị lừa ! Cô căn bản thích em! Chị là đồ lừa đảo..."
Nói đến cuối cùng, gần như mang theo giọng nức nở.
Nhớ lúc bọn họ ở đại thảo nguyên, bế bổng cô lên cao, cô reo hò trong vòng tay , đây là khoảnh khắc tuyệt diệu nhất trong cuộc đời cô.
Khoảnh khắc đó, trong mắt , cô phảng phất như cả bầu trời , thắp sáng bộ thế giới của !
Cậu thầm thề, nhất định khiến cô trở thành phụ nữ của ! Vợ của !
Cô xinh gì sánh nổi, kìm lòng hôn cô, ban đầu chỉ là sự thăm dò nhè nhẹ, cô hề kháng cự.
Cậu ôm cô chặt hơn, làm sâu thêm nụ đó.
Hương vị ngọt ngào, đầu tiên trong đời nếm thử, liền ngừng mà .
Cho đến tận bây giờ, vẫn thể nhớ cảm giác lúc đó, nhưng mà, cô vô tình vứt bỏ !
Nỗi đau trong n.g.ự.c càng lúc càng mãnh liệt, chỉ thể dùng cồn để dập tắt nỗi đau đó!
Nào ngờ, nỗi đau đó sớm ngấm tận xương tủy, cho dù kiềm chế thế nào, nỗi đau đó vẫn như hình với bóng.
Tiếp tục dùng cồn để tê liệt bản , uống hết chai đến chai khác, nhưng mắt càng lúc càng rõ ràng, mỗi một phụ nữ xung quanh, đều biến thành khuôn mặt của cô, khuôn mặt khiến yêu hận đó!
Cũng uống bao nhiêu chai, cảm thấy trong bụng như sóng biển cuộn trào, nôn thốc nôn tháo , giữa răng môi , nếm mùi vị tanh tưởi của máu.
Sau đó nữa, mắt tối sầm, ngất lịm .
...
Chúc Dao trong điện thoại phát hiện , vội vàng nhờ dò hỏi vị trí của Lịch Nam Dương, nhanh chóng chạy tới.
Vừa vặn thấy cảnh ngã gục, tim cô thắt , định nhấc chân, thấy Lịch Nam Cẩm sớm bay vọt lên .
Cô vội vàng bám theo, chạy gọi điện thoại gọi xe cứu thương.
May mắn là, xung quanh đây một bệnh viện, xe cứu thương nhanh tới, tiến hành cấp cứu cho Lịch Nam Dương.
Nhìn khuôn mặt trắng bệch của , còn những vết m.á.u lốm đốm, trong lòng Chúc Dao liền dâng lên từng cơn đau thắt, trong xe cứu thương một cô nhịn gọi điện cho Tịch Mạn, đều Lịch Nam Cẩm gắt gao ấn .
Sau khi bác sĩ thông báo cho họ, Lịch Nam Dương cứu sống, mới kéo cô bước khỏi phòng cấp cứu, bên ngoài bệnh viện, đến máy bán hàng tự động mua một bao t.h.u.ố.c lá, châm lửa.
Hút một nửa, mới dập tắt điếu thuốc, đó ôm chặt Chúc Dao, trầm giọng :"Anh mới , Thiên sư để Tịch Mạn về, bảo đừng tác hợp cho bọn họ nữa."
"Tại ?" Chúc Dao hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-dem-dinh-menh-bi-chi-gai-phan-boi-toi-vo-tinh-nhat-duoc-lao-cong-sieu-nang-luc-dem-nao-cung-ep-toi-phai-dong-phong-chuc-dao-lich-nam-cam/chuong-422-cau-ay-bien-thanh-the-nay-bao-co-lam-sao-chap-nhan.html.]
Cô Lịch Nam Cẩm, nhíu mày thật sâu:"Chẳng lẽ chỉ vì ông trốn tránh Vân Đóa, nên mới đưa Tịch Mạn ? Ông hỏi ý kiến của Tịch Mạn , ông ..."
"Em đừng trách Thiên sư, ông làm , cũng là vì cho Tịch Mạn, nhưng Tịch Mạn ."
"Không cái gì? Rốt cuộc là vì cái gì!"
Lịch Nam Dương đối với cô mà , giống như em trai ruột , đột nhiên biến thành thế , bảo cô làm chấp nhận!
Hơn nữa, cổ vũ dũng cảm theo đuổi Tịch Mạn, cũng là cô, nếu thực sự mệnh hệ gì, cô trách nhiệm thể chối cãi!
Lịch Nam Cẩm định thần Chúc Dao, hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng:"Gia tộc của Tịch Mạn là chiêm tinh sư của hành tinh Capus, cho dù thủ lĩnh là ở đó, chiêm tinh sư cũng thể rời khỏi Capus quá lâu, đây là khế ước mà gia tộc họ ký kết với bọn , nếu họ rời xa Capus, sẽ lấy tốc độ gấp ba thường, gia tốc lão hóa!"
"Tại ..."
"Đây là vận mệnh của chiêm tinh sư, thể đổi."
Nghe , trong lòng Chúc Dao hối hận kịp, nếu nãy cô xúi giục theo đuổi Tịch Mạn, thì !
Sự việc sẽ phát triển đến mức thể cứu vãn!
Chúc Dao ôm chặt Lịch Nam Cẩm, giọng yếu ớt:"Nam Cẩm, chúng bây giờ làm ?"
Giọng gian nan:"Chỉ thể ở bên cạnh chăm sóc Nam Dương cho , chỉ thể như ."
Chúc Dao nắm chặt hai nắm đấm, đáy lòng một mảnh lạnh lẽo.
Hai cũng hứng gió lạnh bên ngoài bao lâu, mới chậm rãi phòng bệnh.
Lịch Nam Dương nhắm nghiền hai mắt, vì mất m.á.u quá nhiều, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Một lát , Lịch Thiên Cương và Cao Nhã Nhiên đến.
Lịch Thiên Cương gọi Lịch Nam Cẩm ngoài hỏi chuyện, trong phòng chỉ còn hai con.
Chúc Dao cảm thấy chuyện nên để Lịch Nam Cẩm một gánh vác, chủ động khai báo với Cao Nhã Nhiên:"Mẹ, chuyện , chính là ở con, nếu con tác hợp cho bọn họ, Nam Dương cũng sẽ như ..."
Nói đến cuối cùng, cô nghẹn ngào thể tiếp nữa.
Lặng lẽ chờ đợi sự trách mắng của Cao Nhã Nhiên, vai Chúc Dao chợt ấm lên, chỉ thấy là Cao Nhã Nhiên nhẹ nhàng vỗ vỗ vai , giọng của bà sắc bén như Chúc Dao tưởng tượng, ngược chút yếu ớt:"Chuyện trách con, trách thì trách đứa trẻ nội tâm đủ mạnh mẽ!"
Cao Nhã Nhiên c.ắ.n chặt môi, mặt đầy sự đau đớn, nhưng rơi một giọt nước mắt nào.
Nội tâm của bà thực sự mạnh mẽ, nhưng chuyện tình cảm , từng trải qua đau đớn, ai thể thấu hiểu tâm trạng của Nam Dương.
"Mẹ, chuyện là vấn đề của Nam Dương..."
"Đừng nữa, cũng thành thế , nếu chúng cứ mãi thương xót nó, sẽ khiến nó cảm thấy nó càng đáng thương hơn."
Nghe bà lời , Chúc Dao thực sự khâm phục sự bình tĩnh khi đối mặt với nguy hiểm của Cao Nhã Nhiên.
điều cũng vô cùng bình thường, nếu nội tâm đủ mạnh mẽ, thì làm làm phu nhân Thị trưởng .
Chúc Dao nắm c.h.ặ.t t.a.y Cao Nhã Nhiên, trầm giọng :"Mẹ, con sẽ chăm sóc em trai thật ."
"Không con định lo chuyện dự án phát triển ở Nam Thành ? Nó bây giờ đây , chắc chắn cũng cách nào lập tức quản lý chuyện bên đó, đành làm phiền con gánh vác nhiều hơn ."
"Mẹ, con..."
"Con cứ buông tay mà làm, ai dám gây khó dễ, con cứ đến tìm , Nam Dương vẫn là để chăm sóc ."
Chúc Dao thể mặt dày như , vội vàng :"Mẹ, chuyện con giao cho chị dâu con , nếu cần một vấn đề chuyên môn, thể mang đến bệnh viện, cũng tuổi , thể để đến chăm sóc em trai ."
Cao Nhã Nhiên giả vờ tức giận:"Con đang chê già ?"
Nói xong, bà bật thành tiếng:"Được , chuyện của thanh niên các con, cũng tiện xen , con làm thì làm , nhưng mà, con tuyệt đối đừng chuyện gì cũng chiều theo nó, bao giờ chiều chuộng con cái."
Hai con đang trò chuyện sôi nổi, ngoài cửa chợt truyền đến tiếng gõ cửa nhè nhẹ.