Chúc Dao vốn vì những chuyện vui mà làm phiền đến khí ngọt ngào giữa hai , nên cố ý đùa.
Ai ngờ, Lịch Nam Cẩm :" , kiêu ngạo như thế, đợi về, sẽ bảo Nam Dương dạy cho một bài học!"
Anh coi là thật!
Chúc Dao siết c.h.ặ.t t.a.y đang khoác , yếu ớt :"Như lắm ..."
"Có gì , bọn họ chính là loại da mặt dày, thiếu đòn, cho họ tay, còn bắt nạt khác thế nào nữa!"
"Vậy định làm gì, An Duật Phàm là em của , sợ làm tổn thương hòa khí giữa hai ."
"Anh đây là giúp trút giận mà, sẽ trách !"
"Vậy làm thôi nhé."
Lịch Nam Cẩm nhướng mày, kinh ngạc :"Được đấy, Dao Dao, em bây giờ càng ngày càng phúc hắc ! Vừa nãy còn , bây giờ lập tức đồng ý !"
Chúc Dao lớn:"Em đây cũng là bất bình cho em của thôi, gia đình đó của , thấy bây giờ còn cống hiến nữa, liền xóa sạch hết những điều đây của , đây là chuyện con làm ? Huống hồ, đó còn là bố ruột của , thể thiên vị như !"
"Vậy em thấy bố chúng thiên vị ?"
"Bố thiên vị chỗ nào?"
"Chẳng lẽ em cảm thấy, bố giao việc kinh doanh cho Nam Dương, để nó tiền thế, còn chỉ là một sĩ quan nghèo, chẳng bản lĩnh gì, thường xuyên thể ở bên cạnh em?"
Lời của , một hồi biến vị, chính là đang tự trách.
Chúc Dao thích như , bực bội :"Có ai bôi nhọ bố như ? Rõ ràng là chính cảm thấy áy náy, thể ở bên em, còn lôi cả em trai và bố ?"
"Anh ý gì khác, chỉ là em hiểu lầm bố và Nam Dương."
Chúc Dao bực bội :"Trong lòng , em là như ?"
Lịch Nam Cẩm :"Tất nhiên là , chỉ em , bố và Nam Dương cũng là thiết nhất của em! Sau ai dám bắt nạt em, cứ tùy tiện lôi họ để đè bẹp những kẻ sống c.h.ế.t đó!"
Chúc Dao bật :"Anh đừng đùa nữa!"
Lịch Nam Cẩm nghiêm túc :"Anh thật đấy!"
Chúc Dao từ từ thu nụ , nghiêm mặt :"Nam Cẩm, suy nghĩ của em về gia đình là làm gánh nặng, liên lụy, nên đừng nhồi nhét những tư tưởng đúng đắn đầu em nữa!"
Nói đến cuối, cô bắt đầu đùa giỡn, vẻ đây là dân lành.
Làm Lịch Nam Cẩm bật ,"Dao Dao, em gì đây, gia đình là để dựa dẫm, em bây giờ đừng lúc nào cũng ôm đồm chuyện , gia đình là chỗ dựa của em, em bây giờ , còn cả gia đình lớn của chúng , chúng đều là hậu phương vững chắc của em!"
Từng chữ của , như khắc sâu tận đáy lòng cô.
Chúc Dao xong, đôi mắt ươn ướt.
Cô liên tục gật đầu, chỉ sợ cất tiếng sẽ òa lên, lúc đó thì thật mất mặt!
Kiếp cô , nhưng ở kiếp , cô sinh cha , khi nhà họ Chúc nhận nuôi, vẫn luôn sống cuộc sống ăn nhờ ở đậu, bề ngoài phận hào nhoáng, tiểu thư nhà giàu, nhưng bằng cả một giúp việc.
Mọi đều coi cô là quái vật, ngoài mặt thì với bạn, lưng thì chế nhạo bạn.
Sớm nhận tình ấm lạnh, cô dùng áo giáp để ngụy trang trái tim , cho đến khi gặp ...
Anh cô , đời còn nhiều yêu thương che chở cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-dem-dinh-menh-bi-chi-gai-phan-boi-toi-vo-tinh-nhat-duoc-lao-cong-sieu-nang-luc-dem-nao-cung-ep-toi-phai-dong-phong-chuc-dao-lich-nam-cam/chuong-404-trong-long-anh-em-la-nguoi-nhu-vay-sao.html.]
Thực , như là đủ , cô chỉ cần , là đủ !
Chúc Dao lao lòng , chân thành :"Cảm ơn , chồng!"
"Nói cảm ơn khách sáo quá, lấy báo đáp ."
Không khí đột nhiên trở nên nặng nề, chỉ hy vọng cô thể sống một cuộc sống vô lo vô nghĩ trong những ngày , nên cố ý trêu chọc.
Cô nín mỉm , mắng:"Anh là đồ xa!"
Anh bế cô lên, từ từ về phía bờ biển, đặt cô lên một chiếc thuyền nhỏ, từ từ chèo xa.
Lãng phí một chút thời gian, ráng chiều trời trải dài mặt biển, như khoác lên cho đại dương một lớp voan mỏng xinh , vô cùng.
Chúc Dao ở mũi thuyền thưởng thức cảnh , Lịch Nam Cẩm đột nhiên cất tiếng hát,"Em gái mũi thuyền ơi, trai chèo phía , ân ân ái ái, cuộc sống vui vẻ..."
Chúc Dao đầu , với :"Đồ ngốc!"
Lịch Nam Cẩm để tâm, tiếp tục hát.
Cùng với tiếng hát hùng hồn của , họ đến một hòn đảo nhỏ, vị trí thuộc một khu du lịch của nước Thương Ương, tên là Bách Niên Hảo Hợp Đảo.
Truyền thuyết kể rằng, chỉ cần lên hòn đảo và trải qua một đêm, các cặp vợ chồng sẽ ở bên đời đời kiếp kiếp.
Tất nhiên, đây chỉ là một truyền thuyết, là một chiêu trò để tạo cho những cặp đôi mới cưới đến đây hưởng tuần trăng mật.
Chúc Dao , tình cảm của Lịch Nam Cẩm dành cho chắc chắn còn sâu sắc hơn cả truyền thuyết của hòn đảo , nếu cũng sẽ truy đuổi từ sáu trăm năm đến đây...
cô vẫn vui, thật lòng, còn đưa cô đến đây chơi.
Trên đảo nhỏ khắp nơi là những ngôi nhà tranh mang phong cách của nước Thương Ương, nước biển xanh biếc ngay chân, sàn nhà tranh vài khe hở, thể cảm nhận hương vị của thủy triều.
Những công trình kiến trúc gần gũi với cuộc sống nguyên thủy khiến Chúc Dao phấn khích một cách khó hiểu.
Vì từng trải nghiệm như , cảm giác mới lạ chiếm đầy não cô, cô một vòng trong nhà, Lịch Nam Cẩm hỏi:"Nam Cẩm, tối nay chúng nghỉ ở đây, ?"
Lịch Nam Cẩm khẽ nhíu mày:"Ở đây? Em thấy quá đơn sơ ?"
Chúc Dao chắp hai tay , cầu xin:"Không , ở đây buổi tối nhất định thể thấy bầu trời đêm nhất, em ở đây một đêm!"
Để thỏa mãn nguyện vọng của Chúc Dao, Lịch Nam Cẩm dứt khoát :"Vậy , thương lượng một chút."
Những ngôi nhà tranh như thế chỉ để ngắm, cũng thực sự hiểu tại Chúc Dao hứng thú với nơi , nhưng chỉ cần cô vui là .
Sau khi thương lượng với hướng dẫn viên của khu du lịch, Lịch Nam Cẩm cuối cùng dùng sự chân thành của để thuyết phục hướng dẫn viên, tất nhiên, ở đây chắc chắn cần một chút tiền boa.
Khi màn đêm buông xuống, Chúc Dao và Lịch Nam Cẩm tham gia bữa tiệc lửa trại do dân bản địa tổ chức bãi biển.
Từng cô gái mặc đồ gợi cảm nhảy múa cuồng nhiệt bãi biển.
Lịch Nam Cẩm thực sự quá đào hoa, đây , thu hút thêm một cô gái hình cực kỳ nóng bỏng, cứ quấn lấy , nhảy những điệu nhảy gợi cảm, nóng bỏng.
Lịch Nam Cẩm dường như sợ, trốn lưng Chúc Dao, cứ với cô gái đó, dùng tiếng Anh chuẩn để giải thích, là vợ.
Cô gái thèm để ý, dùng tiếng địa phương gì, cứ đuổi theo Lịch Nam Cẩm.
Chúc Dao cảm thấy biến thành gà , cứ che chắn mặt Lịch Nam Cẩm, chống sự thèm thuồng của diều hâu đối với .
Chúc Dao hoảng đến chóng mặt, một tay đặt lên vai cô gái đó, bá đạo :"Dừng ! Cô nương, cô thích trai , nhưng là chồng !"