"Cô chịu đãi ngộ phi nhân loại, đều là đáng đời! Cô trơ mắt sàm sỡ, giúp thì thôi , còn để bọn chúng g.i.ế.c . Chúc Dao đời hối hận nhất chính là quen cô! Cô cút sang một bên cho ! Đừng đến phiền nữa!" Chúc Dao lớn tiếng quát mắng.
Trong lòng cô đủ phiền phức , sự phản bội của Lam Thiên, còn sự phản bội của nhà, thù mới hận cũ cùng lúc dâng lên, cô rốt cuộc bùng nổ!
Cô hiểu, thế giới một , cứ thích mượn danh nghĩa là bạn bè của cô, hết đến khác làm những chuyện hổ!
Làm xong còn hối cải, còn dám chạy đến mặt cô kêu gào, loại như quả thực thể c.h.ế.t , còn ngượng mà đến chỉ trích cô?
Bị Chúc Dao mắng như , Hạ Thanh dù vô sỉ đến cũng thấy chột , hồi lâu mở miệng.
Khâu Trạch An một lòng Hạ Thanh chuyện Lịch Nam Cẩm bắt cóc cô , bèn tiến lên giả vờ khuyên can:"Được , hai mỗi nhịn một câu , dù cũng là bạn bè..."
"Anh cút ngay cho ! Tôi ngay chẳng ý gì mà, tự dưng đưa tới đây làm gì? Chỉ để cho thấy cô ? Tôi cảnh cáo cuối cùng Khâu Trạch An, đừng bám lấy nữa, nếu hậu quả đấy!" Chúc Dao giống như một con nhím biển bùng nổ, dựng những cái gai nhọn hoắt, sống chớ gần.
Khâu Trạch An mắng cho một trận té tát, trong lòng vô cùng oan ức, bực dọc :"Chúc Dao, cô điều như hả, thấy cô , lòng đưa cô , cô mà trút giận lên đầu ?"
"Tôi thừa nhận, là đưa , cảm ơn , nhưng đưa đến cái nơi gặp cô là ý gì? Cô cho rằng cô tìm tới hại , cô còn lý ? Thật từng thấy nào hổ như !"
"Chúc Dao! Cô ai hổ! Tôi thấy hổ là cô mới đúng! Cô rõ ràng qua với Lịch Nam Cẩm , tại còn câu dẫn Khâu thiếu, cô thừa thích !"
Hạ Thanh dứt khoát xé rách mặt, cũng nhân cơ hội bày tỏ cõi lòng với Khâu Trạch An.
Chúc Dao thấy bọn họ bắt đầu cãi chày cãi cối, liền cho rằng Khâu Trạch An và Lịch Thiên Học là cùng một giuộc, cố ý đến để kéo dài thời gian của cô!
Nghĩ , cô ném một câu "Các ai cũng đừng bám lấy nữa", bước nhanh rời .
Dọc đường dò hỏi vị trí của Phùng Kình, cuối cùng cô cũng tìm trường đua ngựa nơi Lịch Thiên Học đang tập cưỡi ngựa. Lịch Thiên Học đang tập luyện bên trong, còn Phùng Kình thì thẳng tắp ở bên ngoài.
Chúc Dao vội vàng tiến lên, ngay khi cô sắp đến mặt Phùng Kình, một đột nhiên chắn ngang mặt cô.
Định thần , phát hiện là Tịch Tại Thiên trong bộ âu phục màu trắng, cô sững sờ.
"Chúc Dao, vẫn luôn tìm cô đấy, sân golf ở hướng khác, theo ." Tịch Tại Thiên xong, dẫn cô về một hướng khác.
Chúc Dao thử vùng vẫy một chút, ông hạ thấp giọng :"Lát nữa hẵng ."
Hết cách, cô đành theo ông rời khỏi đó.
Phùng Kình gần ngay mắt, cô cam lòng, đầu thêm hai cái.
Lại phát hiện, gã đang mỉm với .
Trong lòng Chúc Dao rối bời, nhưng dám hành động thiếu suy nghĩ. Đợi hai đến một nơi hẻo lánh, Tịch Tại Thiên rốt cuộc cũng dừng .
"Phu nhân, cô bây giờ đang nóng ruột, nhưng cô mạo tiến lên như , định gì với tên Phùng Kình đó?"
"Ông gã?!"
"Thủ lĩnh sớm nhận điểm bất thường, bảo điều tra, cuối cùng tra Lịch thị, tra gã. mặc dù tên của gã điểm giống với sư , gã quả thực liên quan gì đến sư cả."
" chúng thể cứ chờ c.h.ế.t như , Kỳ Thịnh Kình thể xóa bỏ sát khí Phượng Đầu Sát của , , lão cũng thể..."
"Lão lợi hại đến thế , làm tổn thương Phượng Đầu Sát, cũng là tự tổn hại ba ngàn."
Chúc Dao chìm trầm mặc, hồi lâu mới :" nếu tất cả những chuyện đều do Lịch Thiên Học âm thầm sắp xếp, ông nhất định cũng gây bất lợi cho Nam Cẩm, thể trơ mắt ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sau-dem-dinh-menh-bi-chi-gai-phan-boi-toi-vo-tinh-nhat-duoc-lao-cong-sieu-nang-luc-dem-nao-cung-ep-toi-phai-dong-phong-chuc-dao-lich-nam-cam/chuong-362-ton-thuong-phuong-dau-sat-cung-la-tu-ton-hai-ba-ngan.html.]
Tịch Tại Thiên khuyên:"Phu nhân, những điều cô bây giờ tất cả chúng đều , nhưng chúng chứng cứ xác thực, vì bây giờ rút dây động rừng, chi bằng đợi chứng cứ rõ ràng."
"Tôi làm mới thể giúp Nam Cẩm?"
"Phu nhân, dạo nhiều chuyện cần giải quyết , tiên hãy lo liệu rõ ràng chuyện của bản ."
Chúc Dao thêm gì đó, nhưng rằng, lát nữa chắc chắn ông khuyên can, đành yếu ớt :"Vậy , về đây."
Bây giờ tình hình bên phía Vân Hàm thế nào, cô tìm hiểu một chút.
"Phu nhân đến , là đ.á.n.h golf thư giãn tâm trạng một chút?"
Chúc Dao lắc đầu:"Không cần , ông nhắc nhở như , mới nhớ quả thật còn nhiều việc làm."
Nói xong, cô bước nhanh rời , gọi điện thoại cho Tống Ngang:"Học trưởng, bây giờ đang ở , em tìm việc gấp."
Tống Ngang đang dạo phố cùng An Hy Nhi, giọng điệu cô sốt sắng, liền :"Chúng gặp ở quán cà phê góc phố nhé."
Cúp điện thoại, với An Hy Nhi:"Chúc Dao hình như gặp rắc rối , chúng cùng qua đó ."
An Hy Nhi thụ sủng nhược kinh, liên tục gật đầu.
Ba gặp tại quán cà phê góc phố.
Chúc Dao thấy tình cảm hai họ như , trong lòng cũng mừng cho họ, nhưng cứ nghĩ đến Vân Hàm và Tiền Thụy, tâm trạng rơi xuống đáy vực.
Cô kể nội dung thấy trong video cho hai , ngay đó :"Học trưởng, xem, tình huống , thể kiện bọn họ tội cưỡng h.i.ế.p ?"
Tống Ngang hiểu:"Bọn họ?"
Chúc Dao 'ồ' một tiếng, :"Người là thuộc hạ của Giang Khả, Giang Khả sai sử gã làm như ."
Tống Ngang :"Cái cần thu thập chứng cứ, chỉ là tình hình hiện tại của chị dâu em thế nào, hơn nữa đoạn video giám sát mờ, nếu dùng làm chứng cứ, e là khó khăn."
Tống Ngang phân tích góc độ chuyên môn.
An Hy Nhi nhịn nữa, mắng:"Cái con ả thối tha đó, chuyện gì cũng dám làm chứ! Cho cô cũng nếm thử cảm giác đó !"
Không đợi Tống Ngang lên tiếng, Chúc Dao lập tức bác bỏ đề nghị của cô :"Hy Nhi, chúng thể dùng cách đó để đối phó với cô , cô bây giờ làm nhiều chuyện như , nhất định dùng pháp luật để trừng trị cô !"
Có đôi khi Chúc Dao nghĩ, nếu ban đầu cô dùng cách tương tự để trừng trị Giang Khả, mà dùng biện pháp pháp luật, những xung quanh cô, sẽ vì thế mà tổn thương?
đáp án cô tự đưa , đều là phủ định, bởi vì loại tim phổi như Giang Khả, cho dù gặp bất kỳ trắc trở nào, cô cũng sẽ tàn nhẫn đối xử với khác!
Nghĩ đến đây, Chúc Dao nhớ một chuyện quan trọng hơn.
Cô vội vàng nhờ hai giúp tra cứu một tài liệu liên quan đến pháp luật, vội vã rời .
Đến biệt thự An gia, cô rõ mục đích với bảo vệ:"Tôi là Chúc Dao, tìm An thiếu."
"An thiếu nào, trong dinh thự hai An thiếu."
"Đại thiếu gia An gia."
Bảo vệ cực kỳ thiếu kiên nhẫn, lề mề trong phòng một lúc, mới gọi điện cho bảo vệ tòa nhà nhỏ:"Đại thiếu gia đó ?"