Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mưa đập mạnh cửa kính, từng tiếng một, dồn dập như nhịp tim trong lồng n.g.ự.c An Nhi.
Điện tắt.
Bóng tối bao trùm.
Chỉ còn thở của hai … quá gần .
Cô kịp lùi thì trượt chân.
Một giây mất thăng bằng—
Anh giữ lấy cô.
Lực tay mạnh đến mức khiến lưng cô áp sát n.g.ự.c .
Toàn An Nhi cứng đờ.
Cô cảm nhận rõ… ấm từ cơ thể , mùi hương quen thuộc bao trùm lấy cô, khiến đầu óc trống rỗng.
— “Đứng yên…”
Giọng khàn đặc, vang lên ngay sát tai cô.
Bàn tay đặt ở eo cô.
Không hề di chuyển.
cũng hề rút .
Khoảng cách … nguy hiểm đến mức chỉ cần một cử động nhỏ cũng đủ vượt ranh giới.
Cô nuốt khan.
— “Sếp…”
Hai chữ bật thì giọng cô run rẩy.
Anh cúi đầu xuống thấp hơn.
Hơi thở nóng rực lướt qua má cô, khiến từng sợi thần kinh như đốt cháy.
— “Đừng gọi như lúc …”
Giọng trầm thấp, mang theo sự kiềm chế căng thẳng đến mức gần như sụp đổ.
Cô nên làm gì.
Chỉ tim đang phản bội lý trí.
Bàn tay khẽ siết .
Không cố ý.
đủ để cô khẽ run lên.
Anh cảm nhận .
Cả cứng .
— “C.h.ế.t tiệt…”
Anh lẩm bẩm, như đang tự nguyền rủa chính .
Trán chạm trán cô.
Không hôn.
gần đến mức môi gần như chạm môi.
Cô thể cảm nhận rõ nhịp tim đang đập mạnh hơn bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sai-lam-dem-do-anh-la-sep-toi/chuong-7-dem-mua-khong-loi-thoat.html.]
— “An Nhi…”
— “Em … em đang khiến khó chịu đến mức nào ?”
Câu khiến tim cô rung lên dữ dội.
Cô trả lời.
Chỉ khẽ nắm lấy vạt áo sơ mi n.g.ự.c —
một phản xạ vô thức.
Khoảnh khắc đó…
Anh mất kiểm soát.
Anh giữ lấy cổ tay cô, ép xuống, thở nặng nề phả sát môi cô.
— “Đừng…”
— “Nếu … sẽ dừng .”
Giây tiếp theo, buông tay .
Lùi một bước.
Hơi thở gấp gáp.
Cả hai đối diện trong bóng tối, giữa ham và lý trí.
Ngoài , mưa vẫn rơi.
Còn trong căn phòng nhỏ —
ai ngủ .
Cổ họng cô khô khốc.
Cô lẽ lắc đầu…
hoặc bước lùi .
cô làm gì cả.
Chỉ yên.
Khoảng cách giữa họ… biến mất.
Hơi thở chạm trán cô.
Rồi xuống mũi.
Xuống môi.
Cổ họng cô khô khốc.
Cô lẽ lắc đầu…
hoặc bước lùi .
cô làm gì cả.
Chỉ yên.
Khoảng cách giữa họ… biến mất.
Hơi thở chạm trán cô.
Rồi xuống mũi.
Xuống môi.