Sai Lầm Đêm Đó, Anh Là Sếp Tôi - Chương 6: Khoảnh Khắc Không Ai Còn Giữ Được Bình Tĩnh

Cập nhật lúc: 2026-02-28 17:34:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi chiều trôi qua nặng nề.

An Nhi cố gắng tập trung màn hình máy tính, nhưng đầu óc ngừng hiện lên ánh mắt của lúc trưa — ánh mắt ghen đến mức khiến cô run rẩy.

Mình chỉ là nhân viên mới… nghĩ nhiều.

dậy lấy tài liệu thì nhận tin nhắn nội bộ.

Trình tổng: Mang bản kế hoạch phòng A sang phòng .

Tim cô khẽ thắt .

Lại là

Cô cầm tập hồ sơ, bước lên tầng cao nhất nữa.

Lần , cửa phòng khép hờ.

Cô gõ nhẹ.

Không tiếng trả lời.

— “Sếp ạ?”

Cô đẩy cửa bước .

Phòng tối hơn thường lệ. Rèm cửa kéo hết, ánh nắng chiều xiên qua, phủ một lớp vàng nhạt lên căn phòng rộng lớn.

Anh lưng về phía cô, đang nới lỏng cà vạt.

— “Đặt hồ sơ lên bàn.”

Giọng trầm khàn hơn bình thường.

An Nhi bước tới, đặt hồ sơ xuống. Định thì—

— “Chờ .”

Hai chữ … luôn khiến tim cô loạn nhịp.

— “Em … sáng nay trợ lý của hỏi điều gì ?”

Cô khẽ lắc đầu.

Anh .

Khoảng cách giữa hai chỉ còn đến một cánh tay.

— “Cô hỏi…”

— “Tại em nhiều như .”

Tim cô đập mạnh.

— “Sếp… đó chỉ là hiểu lầm.”

— “Hiểu lầm ?”

Anh khẽ, nhưng nụ chạm đến đáy mắt.

Anh bước thêm một bước.

An Nhi theo phản xạ lùi … lưng chạm mép bàn.

Không còn đường lui.

— “An Nhi.”

Anh gọi tên cô, giọng thấp đến mức khiến da đầu cô tê dại.

— “Em , từ đêm đó…”

— “Tôi kiềm chế thế nào ?”

Cô nín thở.

Không khí như kéo căng.

Bàn tay chống lên mặt bàn, vô tình giam cô giữa và mép gỗ lạnh.

thể cảm nhận rõ thở nóng rực phả sát bên tai, mùi hương quen thuộc khiến tim cô phản bội lý trí.

— “Sếp… đây là công ty…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sai-lam-dem-do-anh-la-sep-toi/chuong-6-khoanh-khac-khong-ai-con-giu-duoc-binh-tinh.html.]

Giọng cô run.

Anh cúi thấp hơn.

— “Tôi .”

giọng lúc còn chắc chắn như chính nghĩ.

Bất chợt, tay chạm cổ tay cô.

Chỉ là một cái chạm nhẹ.

đủ khiến cả hai cùng khựng .

Anh sững .

Cô cũng .

Một giây.

Hai giây.

Không ai rút tay .

Ánh mắt chạm .

Trong khoảnh khắc đó, lý trí đều bờ vực sụp đổ.

Anh buông tay .

Lùi một bước.

Hơi thở nặng nề.

— “Xin .”

Giọng khàn . “Tôi… vượt giới hạn .”

An Nhi yên, tim đập như trống dồn.

— “Em… em .”

Anh , kéo mạnh cà vạt, như đang cố lấy quyền kiểm soát.

— “Ra ngoài .”

— “Từ giờ… tránh ở riêng với .”

Cô gật đầu, bước ngoài.

khi tay chạm tay nắm cửa—

— “An Nhi.”

.

Anh đó, ánh mắt phức tạp, giằng xé.

— “Nếu một ngày…”

— “Tôi còn giữ bình tĩnh như hôm nay.”

— “Em… sợ ?”

Cô im lặng.

Rồi khẽ lắc đầu.

Ánh mắt tối hẳn.

Cửa khép .

An Nhi dựa lưng tường ngoài hành lang, tim đập loạn nhịp.

từ khoảnh khắc tay họ chạm hôm nay—

Mọi ranh giới giữa sếp và nhân viên… bắt đầu nứt vỡ.

Và điều nguy hiểm nhất là…

ai trong hai thực sự dừng .

Loading...