Buổi sáng, ánh nắng len qua khe rèm mỏng, chiếu thẳng đôi mi của cô.
An Nhi khẽ cử động, đầu óc còn mơ hồ. Cảm giác đầu tiên ập đến là ánh sáng, mà là cơn đau âm ỉ khắp cơ thể – thật, rõ ràng, đến mức thể tự lừa rằng tất cả chỉ là một giấc mơ.
Cô chậm rãi mở mắt.
Trần nhà xa lạ.
Không căn phòng trọ nhỏ của cô.
Không chiếc giường cũ kỹ quen thuộc.
Tim An Nhi đập mạnh một nhịp. Cô bật dậy, tấm chăn trượt xuống, để lộ làn da trắng hằn đầy dấu vết mờ ám.
Những ký ức rời rạc của đêm qua đột ngột ùa về.
Men rượu.
Ánh mắt đàn ông đó.
Hơi thở nóng rực.
Bàn tay siết chặt.
Và… giọng trầm thấp thì thầm bên tai cô suốt đêm dài.
“Không … ở đây.”
An Nhi đưa tay che mặt, cổ họng khô rát.
— Mình làm gì chứ…
Cô vội vã kéo chăn, quanh tìm quần áo. Chiếc váy hôm qua vắt vẻo ghế sofa, nhăn nhúm như chính tâm trạng của cô lúc .
Khi An Nhi bước xuống giường, cánh cửa phòng tắm bật mở.
Hơi nước mờ ảo tràn ngoài.
Người đàn ông bước , chỉ quấn khăn ngang hông, mái tóc còn ướt, từng giọt nước lăn dài xuống bờ vai rộng.
Cô c.h.ế.t trân.
Tim như rơi thẳng xuống vực.
Người đó… cô nhận .
Không trai lạ.
Không qua đường.
Mà là Tổng giám đốc tập đoàn mà cô trúng tuyển làm việc.
— “Sếp…?”
Giọng An Nhi run rẩy đến mức chính cô cũng nhận .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/sai-lam-dem-do-anh-la-sep-toi/chuong-3-sang-hom-sau-anh-goi-em-la-nhan-vien.html.]
Ánh mắt dừng gương mặt tái nhợt của cô. Không hoảng loạn, bất ngờ, chỉ là một cái trầm tĩnh đến đáng sợ.
— “Em tỉnh ?”
Ba chữ đơn giản, nhưng khiến đầu óc cô nổ tung.
— “Tối qua… là hiểu lầm.” An Nhi cuống quýt , hai tay nắm chặt góc chăn. “Em… em đó là . Nếu … em sẽ —”
Anh cắt ngang, giọng trầm xuống:
— “Anh say.”
Cô sững .
— “Anh đang làm gì.” Anh tiếp, từng chữ rõ ràng. “Và ý định phủ nhận.”
Không khí trong phòng đặc quánh .
An Nhi c.ắ.n môi, mắt đỏ hoe.
— “Vậy… em làm ?”
— “Coi như từng xảy .”
Anh , lấy áo sơ mi mặc , động tác gọn gàng, lạnh lùng như thể đêm qua tồn tại.
— “Từ hôm nay, em vẫn là nhân viên mới.”
— “Ở công ty, là sếp. Em là cấp .”
Trái tim An Nhi nhói lên.
— “Còn đêm qua?” cô hỏi nhỏ.
— “Là sai lầm.”
Hai chữ đó, nhẹ nhàng, nhưng đâm thẳng lòng cô.
Anh cài cúc áo cuối cùng, cô nữa, ánh mắt sâu thẳm thể đoán.
— “Nếu em thông minh, thì nên quên nó .”
Nói , rời khỏi phòng.
Cánh cửa khép .
An Nhi lặng lâu, nước mắt rơi xuống tiếng động.
Cô …
đêm đó là sai lầm của ai.
Chỉ rằng từ khoảnh khắc , mối quan hệ giữa cô và thể nào đơn giản nữa.
Và cô càng , đàn ông lạnh lùng rời …
là thể quên cô ngay từ giây phút đầu tiên.