Rũ bỏ - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-14 02:10:23
Lượt xem: 47
Ngày 21 tháng 4 năm 1986, Quân khu Liêu Bắc.
Lâm Nhiễm xách túi thức ăn bước khu đại viện gia thuộc, mấy chị dâu đang tụ tập tán gẫu trong sân liền đồng loạt im bặt.
Cô giả vờ như thấy, khẽ mỉm gật đầu với họ coi như chào hỏi.
Vừa xa vài bước, phía lưng rộn ràng hẳn lên.
“Các chị thấy , cô còn mua cả thịt kìa, thức ăn cô nấu Đoàn trưởng Lục dám ăn cơ chứ?”
“ thế, suốt ngày tiếp xúc với c.h.ế.t, chẳng quán xuyến việc nhà, ngoài cái mặt thì chẳng tích sự gì.”
“Kết hôn ba năm mà chẳng sinh mụn con nào, thứ gì sạch sẽ ám cũng nên.”
Lâm Nhiễm cụp mắt, rảo bước nhanh hơn.
Nghề nghiệp của cô là pháp y, mà cái thời đại đa đều kiêng dè thứ đó.
Bởi , các chị dâu trong đại viện đều thiết với cô, hễ thấy cô là chỉ trỏ dăm ba câu, ngay cả việc cô sinh con cũng thể đổ lên nghề nghiệp của cô .
ai rằng, cô sinh , mà là chồng cô – Lục Tiến Hoài sinh.
Về nhà nấu cơm xong xuôi, cô bên bàn chờ Lục Tiến Hoài về.
Đợi đến khi trời tối mịt, cơm canh cũng nguội ngắt mà đàn ông vẫn về, cô định bụng xuống lầu xem .
Vừa đến cổng khu gia thuộc, cô liền thấy hai bóng đang ôm ấp , trong đó bóng dáng cao lớn vô cùng quen thuộc.
Người đàn ông đáp , nhưng cái bóng dáng nhỏ nhắn ló đầu : “Là chị dâu đấy , Tiến Hoài uống quá chén , em đưa về.”
Lâm Nhiễm im lặng bước tới, đỡ lấy chồng từ tay phụ nữ .
Một mùi rư ợu nồng nặc xộc mũi, Lục Tiến Hoài mắt nhắm mắt mở, miệng vẫn ngừng gọi: “Tư Tư...”
Người phụ nữ mặc bộ váy tây đối diện lên tiếng đáp: “Em đây.” Rồi cô sang Lâm Nhiễm: “Chị dâu đừng để tâm nhé, em và Tiến Hoài coi như cùng lớn lên, thiết như em .”
Lâm Nhiễm lắc đầu, khẽ nhếch môi: “Tôi để tâm , cảm ơn cô nhé, đồng chí Tề Tư Tư.”
Tề Tư Tư là con gái của Thủ trưởng – ân sư của Lục Tiến Hoài, là một nhân tài ưu tú từ nước ngoài trở về cách đây một tháng năm năm du học.
Cũng chính ngày cô trở về, Lâm Nhiễm thấy đồng đội của Lục Tiến Hoài trêu chọc.
“ là từ nước ngoài về khác, đồng chí Tề Tư Tư đủ thứ thời thượng như đàn dương cầm, hội họa, khiêu vũ, Tiến Hoài , hối hận vì đợi cô ?”
Lục Tiến Hoài trả lời trực diện mà chỉ : “Tôi và Lâm Nhiễm là quân hôn, chú ý lời một chút, đừng gây rắc rối cho Tư Tư.”
Cũng chính khoảnh khắc đó, Lâm Nhiễm cuối cùng hiểu nguyên nhân Lục Tiến Hoài con với .
Bởi vì trong lòng Lục Tiến Hoài, từ đầu đến cuối từng là cô.
Sau khi tạm biệt Tề Tư Tư, Lâm Nhiễm dìu Lục Tiến Hoài về nhà.
Vừa đặt lên gi ường định dậy thì cổ tay cô đột nhiên ai đó kéo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/ru-bo/chuong-1.html.]
Lâm Nhiễm kịp đề phòng, ngã nhào lòng Lục Tiến Hoài.
Ngay đó, những nụ hôn dồn dập rơi xuống, cô đưa tay đẩy : “Lục Tiến Hoài, cho kỹ xem là ai?”
Lục Tiến Hoài lẩm bẩm một tiếng: “Vợ ơi.”
Lâm Nhiễm khựng .
Lục Tiến Hoài cởi bỏ quần áo của cô, hai cơ thể ấm nóng dán chặt , Lâm Nhiễm bấu lưng Lục Tiến Hoài, để những vệt đỏ ám .
Trong giây phút , cô chợt nhớ đầu tiên gặp Lục Tiến Hoài.
Họ quen qua một buổi xem mắt ở quân khu.
Lúc đó lãnh đạo khán đài còn xong, Lục Tiến Hoài xổm mặt cô.
“Chào đồng chí, tên Lục Tiến Hoài, em đồng ý kết hôn với ?”
Lâm Nhiễm sững sờ, nhướn mày hỏi vặn : “Đồng chí , đang giở trò lưu manh đấy ?” ngờ rằng, họ thực sự làm báo cáo kết hôn nửa năm quen .
Ba năm ngày cưới, tình cảm càng mặn nồng như mật ngọt.
Nếu như Tề Tư Tư trở về...
Bị đàn ông thúc mạnh một cái, dòng suy nghĩ của Lâm Nhiễm về thực tại, tiếng rên rỉ bật khỏi môi.
Cô đỏ hoe mắt, ngẩng đầu đường xương hàm sắc sảo của đàn ông.
Trong lòng Lục Tiến Hoài, chắc hẳn cũng cô chứ nhỉ?
Ý nghĩ đó lóe lên, bên tai vang lên giọng trầm thấp đầy men say của Lục Tiến Hoài.
“Xin , đợi em.”
Má u huyết trong Lâm Nhiễm như đông cứng , trái tim như con tàu Titanic va tảng băng trôi, từng chút một chìm xuống đáy biển sâu thấy đáy.
Cô vẫn luôn ở bên cạnh Lục Tiến Hoài, Lục Tiến Hoài đang lời xin với ai? Và đợi ai?
Người đàn ông hành động ngày càng mãnh liệt, Lâm Nhiễm cảm thấy như một con thuyền lá tre giữa cơn sóng thần, gần như nghiền nát.
Trong cơn run rẩy, nước mắt cô trào , cô như để trút giận mà c.ắ.n mạnh lên vai Lục Tiến Hoài...
Đêm khuya, thứ trở tĩnh lặng.
Lâm Nhiễm gương mặt đang ngủ say của đàn ông bên cạnh: “Lục Tiến Hoài, kết hôn với , hối hận đúng ?”
Không tiếng trả lời.
Lâm Nhiễm nở một nụ tan nát: “Không , cho cơ hội để hối hận, để và yêu trong mộng nối tiền duyên.”
Ngày hôm , tại Cục Công an.
Lâm Nhiễm trong bộ áo blouse trắng bước văn phòng chủ nhiệm.