Rót mật vào lòng - Chương 5: Một ngày nhớ anh
Cập nhật lúc: 2025-08-28 08:06:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
- Trời ơi!!!
Trân Dao thét lớn lên. Cô nhắm nghiền mắt mà la to. Tay chân đang cào cấu thứ gì nữa. Vài giây , cảm nhận luồng nóng hổi đang phả lên vai , cô hồn .
- Nhược Vũ! Nàng... nàng ?
Quân Ngọc lo lắng hỏi. Lúc , Trân Dao mới nhận nhảy lên . Chiếc khăn tắm bung nhẹ nên lộ bờ vai trắng nõn, Trân Dao mặt đỏ như gấc, cô chỉ xuống đất:
- Nó... con... con gián...
Anh bạn nho nhỏ thật ma mãnh. Vừa , nó bay dính lên vạt áo Quân Ngọc.
- Trời ơi!
Cô hốt hoảng co chân lên và cấu mạnh cổ Quân Ngọc. Chớp mắt, cái phẩy tay khiến con vật gớm ghiếc đó văng mất. Trân Dao run rẩy ghì chặt .
- Nhược Vũ! Nàng sợ gián ?
Quân Ngọc phì , nhẹ nhàng bế Trân Dao xuống giường. Đang tắm mà đàn ông con trai bất ngờ xông thế thật hổ quá ! Trân Dao mặt đỏ bừng bừng, nàng ôm vội cái chăn và trốn trong đó luôn.
- Ôi! Có chuyện gì thế ạ?
Cô hầu gái chạy lên. Nhìn cảnh tượng vẻ sợ chủ nhân khiển trách. Tuy nhiên, Quân Ngọc gì, chỉ hiệu cho cô giúp Trân Dao một chút.
Chàng ngoài y quán chờ đợi. Hồi lâu , cô hầu gái xuống thông báo, liền lên phòng ngay.
Trân Dao mặt mày ủ rũ. Cô ngượng chẳng giấu mặt . Quân Ngọc đẩy cửa trong, cô ngại ngùng hướng khác.
- Ta cho kiểm tra kĩ phòng . Không còn gián nữa ! Nàng yên tâm nhé!
Giọng Quân Ngọc dịu dàng làm ! Rõ ràng, nó khác xa tiểu thuyết. Trân Dao hiểu chuyện gì khiến câu chuyện đổi thế . Cô miễn cưỡng .
- Hyoka Hashi -
- Ồ, cái ...
Thấy cổ Quân Ngọc hằn vết đỏ ửng, cả vết xướt do móng tay cào, cô áy náy vô cùng, nên vội xin ngay:
- Xin ! Tôi cố ý làm đau !
Trông cô gái lầm tưởng là Nhược Vũ diện bộ y phục thanh thoát, yêu kiều, lòng Quân Ngọc phấn khởi lạ lùng. Chàng thấp xuống, cạnh chân cô khẽ nắm đôi bàn tay mềm mại :
- Ta cả! Nàng đừng mà!
Trân Dao qua đầu óc hoang mang. Làm thế nào mà Du Quân Ngọc ngọt ngào như vầy? Thật đáng nghi quá mà! Cô quen thế.
- Nhược Vũ! Nàng ?
Quân Ngọc vẫn tiếp tục hỏi khi thấy cô cứ thừ đó. Trân Dao bừng tỉnh, cô rụt tay :
- Ơ... ... !
Nhìn nàng lẩn tránh tình cảm của , Quân Ngọc bất giác chạnh lòng. Chàng thở dài từ từ dậy. Trân Dao thừa hiểu, chỉ là cô với Di Nam.
Dù mang hình hài của Di Nam nhưng Di Nam thì làm thể chứ?
Trái tim vốn là thứ thể đổi . Có khi nào bản phản bội tình yêu chính ?
Khi ở bên , với em, giống như tên ngố bám theo em lúc nơi. với Du Quân Ngọc, một kẻ xa lạ mà mang hình bóng . Đây chẳng bản hảo nhất của ?
Di Nam... Em nhớ ...
Đột nhiên mắt cô đỏ hoe. Nỗi đau cứ len lỏi sâu trong tim như đợt sóng cuộn trào nơi biển cả. Hai chữ tình yêu mênh mang quá! Cứ mãi chơi vơi như cánh hạc giữa trời.
- Nhược Vũ?
Quân Ngọc bối rối khi ngấn lệ. Chàng con gái vì nhớ nửa của mà xúc động dâng trào. Đành rằng tình yêu dang dở cứu rỗi kịp. Chỉ là ngờ cô nương xinh chẳng Nhược Vũ hôm nào. Suy cho cùng, nếu sự thật phơi bày thì bi kịch khó tránh khỏi.
- Ta làm nàng buồn ? Nàng...
Quân Ngọc lúng túng xuống. Chàng cố gắng an ủi cô mặc dù rốt cuộc xảy chuyện gì nữa. Trân Dao cắn nhẹ cánh môi, cô chợt nghĩ ngợi m.ô.n.g lung:
- À, ... thể dẫn đến hồ nước ?
Cô nghiêm túc hỏi. Quân Ngọc khẽ nhướng mày. Chàng khá băn khoăn:
- Nàng hồ nước nào? Ở đây nhiều!
Trân Dao nhớ lời của Trình Kiên. Quả nhiên đơn giản khi hỏi thế . Cô bèn diễn tả:
- Nó là một hồ nước gần trấn Hoa Yên. Hồ xanh, !
Quân Ngọc chau mày nghĩ ngợi. Chàng dậy qua .
- Nàng thấy nó ?
- Phải! Lúc đến đây, thấy!
Dứt lời, Trân Dao chợt nhớ cưỡi ngựa gặp. Lẽ nào hôm đó, cô gặp chính là Quân Ngọc?
- Nàng tìm hồ nước đó để làm gì? - Quân Ngọc trông khá đắn đo.
- Tôi về nhà! - Cô buột miệng ngay. Quân Ngọc vô cùng bất lực.
- Nàng vẫn rời bỏ ?
Trân Dao mím môi. Thật là ngốc nghếch khi bảo thế. Cô hít một thật sâu:
- À , là... dẫn đến đó chơi ?
Ánh mắt Quân Ngọc dịu dần. Ấy , hiểu cô gái từ bỏ ý định . Thế nên, liền bảo:
- Chỉ cần nàng hứa với một chuyện, sẽ dẫn nàng !
Mắt Trân Dao sáng rỡ, cô tươi lên:
- Được! Huynh ! Ta hứa mà!
Quân Ngọc liền nắm lấy tay cô:
- Nàng về bên ?
Tình yêu tha thiết của Quân Ngọc làm Trân Dao e ngại. nghĩ tới chuyện về thế giới thực, cô gật đầu.
- Nhược Vũ!
Quân Ngọc hạnh phúc ôm chặt cô lòng. Trân Dao khổ sở chấp nhận làm kẻ thế Nhược Vũ chỉ để về nhà.
Di Nam, em xin . Bây giờ em chỉ còn cách trông cậy Du Quân Ngọc. Anh là duy nhất thể bảo vệ em ở thế giới ...
...
Trăng lên giữa đỉnh đầu, đất trời tĩnh mịch. Một vùng đất núi cao vời vợi, cách Nam Phong Quận hơn bảy trăm dặm. Đây chính là Niên Huê, căn cứ của Thôi Mã Kỳ - thành chủ khét tiếng thiên hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/rot-mat-vao-long/chuong-5-mot-ngay-nho-anh.html.]
Niên Huê núi non trùng điệp. Địa hình hiểm trở, dễ thủ khó công. Đã mấy bận binh đao xảy nhưng hề lay chuyển góc thành trì. Thôi Mã Kỳ vốn lợi hại, nay càng quỷ quyệt hơn xưa. Hắn cho mở đường hầm để liên kết Nam Phong quận. Tuy nhiên, khi vạn quân triều đình định đánh úp thì hạ lệnh hủy hầm khiến bao c.h.ế.t thảm thương.
Sau trận chiến thành Niên Huê năm , triều đình còn đá động đến mảnh đất nữa. Thôi Mã Kỳ một mặt tự xưng vương, một mặt thị uy hoàng đế. Hắn tạo chính quyền riêng vùng đất cai trị.
Dù đang là cái gai trong mắt của hùng thiên hạ. Tuy nhiên, Niên Huê thật sự quá khó khăn khi lập chí hùng.
Mật thám của Mộc Lân vương quan sát từ lâu. Cuối cùng, họ cũng trở về phục mệnh.
Thư phòng vương gia đầy rẫy binh thư, bản đồ. Mộc Lân vương cầm quyển binh pháp hàng giờ nghiền ngẫm. Các tướng lĩnh của ông ngớt. Xem , Thôi Mã Kỳ bày cuộc chơi mới.
Quân Ngọc từ ngoài cửa bước . Chàng đến bên phụ :
- Cha!
- Về ?
Quân Ngọc mặt mày chẳng mấy thoải mái. Chàng quỳ xuống bảo:
- Con sẽ dẫn binh đến Niên Huê! Mong cha đồng ý!
- Không ! - Mộc Lân vương từ chối ngay. Ông bỏ quyển binh thư xuống bàn và dậy.
- Tại ? Con chờ đợi nổi loạn!
Quân Ngọc phân trần. Lòng lộ rõ quyết tâm. Tuy nhiên, Mộc Lân vương chỉ lắc đầu đỡ lên:
- Mối ân oán đó là việc của ! Con chinh chiến bao năm cũng hiểu lòng kẻ thù. Nóng lòng chỉ khiến càng ngạo mạn hơn. Ta đang lo các khu vực lân cận nguy cơ chiếm đóng. Đám thổ phỉ núi ngày càng lộng hành. Tuy chúng mối lo lớn nhưng phiền phức chúng mang hề nhỏ!
Quân Ngọc cho là . Lòng tựa cơn giông tố, sắp bùng phát mạnh mẽ. Mộc Lân vương thể điềm nhiên chờ đợi. Song, tình thế nguy cấp hơn ông tưởng. Quân Ngọc càng khó thuyết phục cha . Lẽ nào do tuổi trẻ hiếu chiến do Mộc Lân vương quá đề cao mấy tên giặc cỏ?
- Điểm trọng yếu cần thủ! Con lãnh quân tập kích vùng Tây Vĩ cha?
Nghe con trai thế, Mộc Lân vương đặt tay lên trán. Ông xuống giọng:
- Nếu con lúc e là mẫu con sẽ cung làm loạn đấy?
Quân Ngọc khá thất vọng. Chàng chán nản bảo:
- Ý cha là sẽ tâu bệ hạ ?
- Đương nhiên! - Mộc Lân vương vờ ho vài tiếng. Ông bỗng thì thầm:
- Mẹ con vốn là em họ bệ hạ. Thử nghĩ xem, bà sẽ làm gì để con chịu ngoan ngoãn ở nhà. Nếu con sống yên thì mau lập thê thất !
Quân Ngọc nghĩ tới Hàn tiểu thư thì tinh thần sa sút hẳn. Chàng buột miệng :
- Nếu con lấy cô gái khác mà Hàn Ái Linh thì... cha về phía con ?
Mày Mộc Lân vương bỗng nhướng cao. Ông im lặng vài giây. Quân Ngọc chắc câu trả lời, cúi đầu rời .
- Quân Ngọc!
Mộc Lân vương gọi với theo. Quân Ngọc dừng bước. Chàng trông mong gì nhiều. Mộc Lân vương ậm ờ vài câu, ông khẽ khàng:
- Nếu cô gái đó thể... hành quân đánh trận thì may cha còn...
Nghe hết câu, Quân Ngọc ngán ngẩm lắc đầu. Chàng lặng lẽ lui gót. Bởi Nhược Vũ của như đóa hoa mỏng manh gió, sánh nam nhi mà bảo đánh trận hành quân.
Dẫn quân chinh chiến thì phụ mẫu cản ngăn. Ở nhà thúc ép cưới vợ. Tình cảnh của Du Quân Ngọc khổ não chẳng kể xiết. Chàng chán chường lang thang ngoài thành. Cuối cùng, khi ngẩng mặt lên thấy ngay y quán.
Nàng vẫn ở đây. Thế mà một thời gian cứ ngỡ mất vĩnh viễn. Quân Ngọc lòng rối bời, buồn bã bên ngoài bậc cửa. Đột nhiên giọng vô tư của Trân Dao, hiếu kì bước .
- Công tử!
Cô hầu gái vội vã hành lễ. Quân Ngọc ngạc nhiên trông mấy thứ đang bay ngổn ngang trong phòng. Trân Dao gượng, giấu chiếc máy bay giấy lưng.
- À, ... đến hả?
Quân Ngọc hiếu kì chiếc máy bay giấy rơi đất. Chàng bèn nhặt nó lên:
- Nàng đang làm gì ?
Trân Dao gãi đầu, cô khẽ bảo:
- Tôi chỉ cô thả máy bay giấy thôi! Cũng gì làm nên chán!
Quân Ngọc thấy cô hồn nhiên đùa thì lòng bỗng nhẹ nhõm hẳn. Chàng liền xuống cạnh bên.
- Nàng gọi thứ là máy bay giấy ? Nó lạ thật đấy!
- Huynh từng thấy nó hả? - Trân Dao ngạc nhiên.
Quân Ngọc gật đầu. Lúc cô ngớ . là làm máy bay là gì. Trân Dao cầm tờ giấy khác, cô gấp cho xem. Kì thực, một trò chơi con trẻ con mà trong tay Trân Dao thú vị vô cùng. Chẳng trách Quân Ngọc thoáng cái quên luôn nỗi sầu não đeo bám.
- Huynh xem ! Ở chỗ ở, nó to gấp hàng trăm ngàn cái đấy!
Quân Ngọc khẽ bật . Chàng hiểu hết những lời nàng . Nàng thật kì lạ, khác hẳn Nhược Vũ đây. Tuy nhiên, nàng chính là Nhược Vũ sai khác . Nhìn Trân Dao thích thú phóng máy bay khắp phòng, say mê ngắm con gái .
- Ôi!
Vướng chiếc ghế chân, cô ngã nhào về . May , Quân Ngọc kịp đỡ . Vòng tay áp quá, như Di Nam thuở nào. Trân Dao chợt bồi hồi trong khoảnh khắc.
- Nàng ?
Cô lắc đầu nhè nhẹ. Chỉ mới đây thôi cô ưa tính cách của nam chính. Thế mà tự nhiên nhảy câu chuyện thì nam chính bỗng trở nên hiền ngoan thế . Lẽ nào cô sửa nhầm kịch bản bản thảo đổi do sự cố?
Mình bước đây khi câu chuyện kết thúc nghĩa là nắm bắt thêm điều gì.
Trân Dao đột nhiên nhớ . Cô sững .
Còn phiên ngoại? Thôi chết! Mình quên mất phiên ngoại và màng đến nó khi Di Nam đề cập. Nếu sửa bản thảo thì phần phiên ngoại đó nó lạc loài . Vậy là... là kẹt ngay chỗ kết thúc chính văn! Trời ơi! Làm bây giờ?
Thấy Trân Dao hoang mang, Quân Ngọc lo lắng hỏi:
- Nhược Vũ, nàng thế? Có chuyện gì ?
Trân Dao mặt sa sầm, cô bảo:
- Xin , tất cả việc đều do cả!
- Nhược Vũ, nàng gì hiểu? Chẳng nàng về cạnh bên ư?
Quân Ngọc nắm lấy bàn tay bé nhỏ, hôn nhẹ lên nó. Trân Dao , cô im lặng hồi lâu.
- Huynh dẫn chơi ?
Cô bỗng khẽ khàng. Quân Ngọc nhướng mày, kịp suy nghĩ thêm gì cả thì gật đầu theo phản xạ.
- Nàng ?
- Tùy thôi! - Trân Dao nửa vui nửa buồn. Cô đang nhớ Di Nam và nhớ luôn những hồ nước dẫn cô .
Phải ! Mình chán mấy cái hồ nước của Di Nam nhưng trong thế giới , cần nó! Thật khốn khổ..