Rót mật vào lòng - Chương 4: Gặp ngay quân tử
Cập nhật lúc: 2025-08-26 14:15:20
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
- Chát!!!
Thanh kiếm bất ngờ hất xa. Trân Dao mở to mắt, cô ngỡ ngàng bóng dáng của Du Quân Ngọc.
- Công tử?
- Không chứ?
Trình Kiên gật đầu nhẹ, Quân Ngọc chậm rãi tiến . Chàng miết nhẹ báng kiếm.
- Khốn kiếp! Mi là ai mà dám phá chuyện của bọn !
- Ngươi đủ tư cách hỏi ?
Quân Ngọc dứt lời thì kiếm thép tuột khỏi vỏ. Tên thủ lĩnh mắt tối sầm vì sức mạnh của công tử nhà binh.
Một tên, hai tên... tất cả chúng lượt xuống cạnh vũng m.á.u lênh láng. Trân Dao há hốc miệng, nàng mặt trong. Hai tay ôm đầu gối. Nàng sợ, nỗi sợ rợn .
Quân Ngọc đoạt mạng . Với , g.i.ế.c thổ phỉ là chuyện đương nhiên. Song, để nữ nhân yêu thấy cảnh , hoảng hốt chạy cạnh Trân Dao.
- Nàng... nàng ? Ta xin !
Chàng ôm chặt cô lòng. Trân Dao mặt thất thần, nàng nên lời. Bàn tay lạnh ngắt, nàng run bần bật.
Họ c.h.ế.t ! Chết thật !
- Nhược Vũ!
Quân Ngọc hối hận quá, vỗ nhẹ má cô mà chẳng ăn thua. Trân Dao phen thót tim, cô co rúm vì sợ.
- Công tử? - Trình Kiên ái ngại bảo.
- Chúng về y quán thôi!
- Hyoka Hashi -
Quân Ngọc bế Trân Dao lên. Cô mệt mỏi ngả lòng . Câu chuyện về nhà đành tạm gác . Cô chẳng nghĩ thêm điều gì nữa.
...
Trời hửng sáng. Bình minh ló dạng. Tiếng chim ca rộn rã giữa khung cảnh dịu dàng thanh tao. Ánh nắng hiền hòa len lỏi từng nhành cây ngọn cỏ. Những giọt sương mai trong trẻo lấp lánh như hạt ngọc quý giá.
Tiếng chiên xào trong bếp giòn giã. Giọng í ới gọi cô ăn sáng.
- Dao ơi, dậy mau!
Cái giọng the thé của làm Trân Dao ngủ thêm . Đó là lý do cô bao giờ cài báo thức.
Lăn qua lăn chiếc giường ấm áp, cô mệt mỏi dậy.
- Trời mau sáng quá!
Phòng con gái lúc nào cũng sạch sẽ tinh tươm. Riêng phòng cô, bản thảo chất đầy. Không khi nào mới rảnh rỗi chơi nữa!
Cô vươn vai tấm ảnh chụp cùng Di Nam để ở bàn. Anh lúc nào cũng tràn trề ý tưởng mới lạ.
Phải ! Em sẽ chơi với ! Di Nam... Di Nam...
- Nhược Vũ! Nhược Vũ...
Tiếng gọi mơ hồ, văng vẳng bên tai. Trân Dao đầu cửa sổ. Ánh sáng dần chói lóa, cô nheo mắt .
- Nhược Vũ!
Nhược Vũ ư?
Đầu cô nặng trĩu, cô cố mở dần mi mắt.
- Di... Di Nam?
Gương mặt đó, ánh mắt đó. Tại là chứ? Di Nam! Di Nam ơi! Em nhớ ...
Trân Dao xuống giường, bàn tay Quân Ngọc nắm c.h.ặ.t t.a.y tự bao giờ. Anh Di Nam. Cô nhưng lòng cô cứ nhói đau.
- Nàng thấy ?
- Tôi... ! - Cô thất vọng bảo. Nó chỉ là một giấc mơ. Và hiện tại cũng như mơ thôi. Cuối cùng mơ vẫn là mơ! Trời ơi! Tại nông nỗi ? Tại sửa bản thảo làm gì?
- Nhược Vũ! Nàng thế? Nàng...
Trân Dao thấy nỗi lo lắng mặt Quân Ngọc. Cô buồn bã bảo:
- Anh đừng lo, khỏe mà!
Quân Ngọc vốn quen mấy lời . Chàng quyết tâm để cô nhớ là Nhược Vũ. Dù thế nào, tình cảm nam chính dành cho nữ chính là thật. Mỗi tội nàng còn trong bản thảo nữa. Câu chuyện kết thúc từ lâu. Giờ Trân Dao bước đây thế nữ chính. Nhiều thứ giải đáp đây?
- Nhược Vũ! Nàng đừng rời y quán ? Bên ngoài hiện tại phức tạp!
Quân Ngọc dịu giọng bảo. Xem , cuộc chơi của nàng với Trình Kiên khúc đầu thuận lợi nhưng về cuối gặp biến. May , Quân Ngọc kịp thời mặt, nếu ...
Càng nghĩ, Trân Dao càng sợ. Cô quá coi thường thế giới giả tưởng . Dù dù , chuyện vẫn thể xảy .
- À ! Trình đại ca ? Lúc nãy vì cứu mà thương!
Trân Dao ngó nghiêng xung quanh. Trong phòng chỉ mỗi cô và Quân Ngọc. Trân Dao tỏ vẻ ái ngại. Nghe câu Trình đại ca thì mặt Quân Ngọc lộ chút khó chịu.
Chỉ mới một ngày mà nàng gọi mật thuộc hạ của !
Quân Ngọc hít một dài, trầm giọng:
- Hắn ! Thuộc hạ của thì sợ gì thương tích cỏn con đó!
Trân Dao thở phào nhẹ nhõm. Tuy , cô đang nảy ý định thăm Trình Kiên nên định bụng dậy. Quân Ngọc trông nữ nhân của mà giật ngăn cản.
- Nàng nữa ?
- Tôi thấy áy náy quá! Hay dẫn thăm Trình đại ca ?
Hai mày Quân Ngọc nhướng . Quả nhiên nàng thế. Chàng nổi mà từ chối:
- Nàng nghỉ ngơi nhé! Hắn mà!
Trân Dao năn nỉ bất thành, cô liền giở trò ngay:
- Quân Ngọc! Chàng đồng ý !
Nghe lời ngọt ngào đó, Quân Ngọc bỗng choáng váng. Nàng đổi thái độ một cách chóng mặt. tiếc , hùng khó qua ải mỹ nhân, Quân Ngọc lộ vẻ thua cuộc trông thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/rot-mat-vao-long/chuong-4-gap-ngay-quan-tu.html.]
- Được , Nhược Vũ...
Trân Dao mừng rỡ, cô theo Quân Ngọc ngoài y quán. Trình Kiên đang đại phu băng bó vết thương. Anh khá . Cô nhanh nhảu gần hỏi han các kiểu.
- Đa tạ cô nương! Thuộc hạ ạ!
Trình Kiên mặt mày lấm lét Quân Ngọc. Vạn bất đắc dĩ, Quân Ngọc mới xuống nước thế . Chủ tớ dùng ánh mắt chuyện, Trân Dao cứ ngây thơ quan tâm khác khiến lòng rối bời.
- Thật là...
...
Mưa lất phất rơi mái nhà tạnh hẳn. Cây trái trong vườn tắm táp thỏa thích, chúng vươn đón nắng cùng chồi nụ mơn mởn. Một chùm đào hồng hồng, quả to tròn đáng yêu. Cạnh bên là giàn nho tim tím óng ánh nước. Trông chúng hấp dẫn tới nỗi nỡ ăn.
Quân Ngọc bỏ quyển binh thư xuống. Chàng qua trong thư phòng. Trình Kiên ôm kiếm, nép một bên. Đã hơn canh giờ mà Quân Ngọc cứ im lặng, năng gì.
- Công tử! Phu nhân gọi ạ!
Nàng hầu gái lễ phép báo. Trình Kiên cảm giác giải tỏa căng thẳng, chờ chủ nhân mở miệng. Song, Quân Ngọc chẳng chẳng rằng, cứ thẳng một mạch.
Du phu nhân đang vui vẻ xem quà Hàn tiểu thư gửi tặng. Thứ bà tâm đắc nhất là cặp ngọc bội long phụng phỉ thúy. Nó đến nao lòng. Quân Ngọc miễn cưỡng đến cạnh , bà vui thế nào.
- Con xem, tâm ý của Hàn tiểu thư!
Quân Ngọc thở dài chán nản. Trong vương phủ thứ gì chẳng , chỉ là quá thích nàng tiểu thư đó mà hao tổn bao tâm sức.
- Cái khi nào con thành hôn, sẽ tặng!
Bà chỉ cặp ngọc bội. Thật tình Quân Ngọc khó chịu vô cùng. Đầu ong ong lên và lúc chỉ dẫn binh biên ải.
- Mẹ , con sẽ đến biên quan nên chuyện hôn sự !
- Sao? - Mặt Du phu nhân sa sầm. Bà trừng mắt con trai.
- Ý con là gì?
- Con... con định lập thê thất!
Quân Ngọc dứt lời thì ngoài xa, Mộc Lân vương tiếng than của thê tử . Ông chán chường tới xem.
- Ông ! Nó bảo lập thê thất kìa!
Mộc Lân vương khổ sở phẩy tay cho Quân Ngọc lui. Ông xuống trấn an vợ.
- Nó tức c.h.ế.t mà!
Du phu nhân cằn nhằn cả buổi. Mộc Lân vương cuối cùng bảo:
- Phu nhân Quân Ngọc tiếp tục nam chinh bắc chiến ư?
- Thiếp ? - Du phu nhân vặn .
- Vậy nàng đừng gì cả! Để tính! - Mộc Lân vương vuốt nhẹ bộ râu.
- Chàng tính ? Nữ nhân cả Nam Phong quận ai nấy nó đều cự tuyệt, quản nổi ?
Du phu nhân tỏ vẻ hoài nghi. Mộc Lân vương khẽ :
- Người tính bằng trời tính. Nàng xem!
- Nói là thế nào? Cả còn bảo thế thì tự tính chứ! Thiếp mong đợi ở ?
Du phu nhân cong môi lên. Rõ là khuyên vợ nhưng ngờ khích vợ thêm, Mộc Lân vương hạ giọng:
- Nếu nàng còn nhắc chuyện hôn sự, e Quân Ngọc chắc chắn bỏ biên ải sớm!
- Nó dám? - Du phu nhân gắt lên. Lòng bà hoang mang hẳn. Xem , câu chuyện tạm hoãn nếu là sợ mất con trai hai.
Giọng ồn ào từ Du phu nhân tắt hẳn, Quân Ngọc lặng cửa thư phòng. Chàng trông chùm quả to tròn mắt. Giây phút , bỗng dưng nghĩ ngay đến nàng.
...
Chiếc đèn lồng đong đưa gió. Những chữ trang trí xung quanh là . Trân Dao bên cửa sổ y quán xuống. Cô hy vọng sẽ chơi tiếp. Có điều, nhớ chuyện hôm nọ là cô nàng phát hoảng.
- Chẳng và Di Nam lo lắng nhiều ? Mình mất tích mấy ngày , khéo gọi cảnh sát nữa!
Cô để cằm xuống bàn. Bao ý nghĩ vu vơ hiển hiện trong đầu. Bộ quần áo khác bắt đầu cáu bẩn. Trân Dao chán hết . Lúc , một cô gái trẻ bưng đồ ăn lên.
- Nhược Vũ cô nương, mời dùng bữa!
Trân Dao mừng rỡ, cô nắm tay nàng và :
- lúc quá! Tôi tắm, cô giúp ?
Nàng hầu gái vui vẻ nhận lời. Khỏi , Trân Dao thích . Chỉ một lúc, chiếc bồn tắm đổ đầy nước ấm, rắc thêm cánh hoa hồng. Tuy bảo tắm nhưng cứ ở phòng mà tắm, cảm giác quen. Cô cần cái nhà tắm thôi mà!
- Nhược Vũ cô nương, để nô tỳ giúp ạ!
Nàng hầu gái nhiệt tình hỗ trợ. Ấy thế, Trân Dao vội từ chối ngay.
- Tôi tự tắm quen ! Cô canh cửa giúp nhé! Cảm ơn cô nhiều!
- Ơ! Thưa !
Đợi nàng hầu ngoài, Trân Dao hồi hộp bước xuống bồn. Cái cảm giác sống dậy bắt đầu.
- Thật dễ chịu bao! Người dơ quá !
Nô đùa trong làn nước, cô thích thú ngửi những cánh hoa hồng thơm ngát. Nhớ ngày nào con cô spa thư giãn. là ở đây cũng thú vị phết.
Nàng hầu gái ngoài canh cửa chợt tiếng đại phu gọi. Chắc đông khám bệnh, ngần ngừ mãi nàng bèn chạy xuống cầu thang.
Trân Dao mải mê tắm. Cô chẳng quan tâm gì thế giới bên ngoài, thỉnh thoảng còn cất tiếng hát nho nhỏ. Tiếng bước chân chậm rãi cầu thang, cô hầu như thấy.
- Cốc! Cốc!
Trân Dao nghĩ cô hầu gái nên cất giọng bảo:
- Tôi sắp xong , cô chờ chút nha!
Cô bước khỏi bồn, lấy vội chiếc khăn tắm quấn quanh . Mới bước lên thì thấy ngay con gián chân!
- Á!!!
Trân Dao phát hoảng la to, khi cửa phòng đột ngột mở . Chưa kịp hồn thì bắt gặp gương mặt của Du Quân Ngọc.
- Nhược... Nhược Vũ?