Rót mật vào lòng - Chương 2: Lạc vào lòng ai?

Cập nhật lúc: 2025-08-19 05:35:20
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6pqi81iUn1

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn gió mát lành len lỏi từng sợi tóc đen nhánh. Thứ âm thanh dịu dàng của tự nhiên khẽ đánh thức giấc mộng ngọt ngào. Cảm giác lành lạnh bàn tay, Trân Dao bừng tỉnh giữa cơn mê.

 

Một con ếch xanh nhảy khỏi cô. Trông nó quá ghê nhưng khung cảnh mặt là ?

 

Trân Dao sửng sốt. Ai thể cho cô câu trả lời bây giờ?

 

Một hồ nước trong xanh giữa đồng cỏ rộng lớn. Phía xa xa thấp thoáng núi đồi hùng vĩ. Trên vòm trời chim chóc bay lượn từng đàn. Những áng mây trắng muôn hình vạn trạng.

 

Mặt hồ soi bóng nắng, từng gợn sóng rung rinh như ai thư thả đánh đàn.

 

Thật ! Đẹp đến nao lòng!

 

Trên đời chốn thần tiên ? Nó quá!

 

Trân Dao ngỡ ngàng như lạc cõi mộng. Cô , mãi quanh bờ hồ. Con đường cái mặt, nó dẫn . Tự nhiên Trân Dao bình , cô nhớ chỉ lóa mắt vì ánh sáng màn hình.

 

- Chuyện gì xảy với thế ? Đây là ?

 

Cảnh dần biến mất trong suy nghĩ. Bởi lẽ nỗi sợ hãi bao trùm tất cả. Cô bắt đầu gọi tên Di Nam.

 

Chẳng tiếng đáp trả. Điều đó hẳn . Bình tĩnh mà nghĩ suy, lẽ nào thứ ánh sáng kì ảo đó khiến cô dịch chuyển nơi khác ư? Trên tivi cũng mấy vụ li kì thế mà!

 

Trân Dao bấm bụng cố lấy tinh thần. Cô đồng hồ tay . Lạ lùng , đồng hồ dừng lúc mười một giờ ba mươi. Chẳng khi đó cúp điện ?

 

Lý nào đồng hồ hư?

 

Chết thật!

 

Trân Dao vò đầu suy nghĩ. Ngay lúc , tiếng vó ngựa ngoài xa vọng . Nó làm cô một phen thất kinh.

 

Con tuấn mã phi nước đại lộ cái. Trân Dao kịp nép sang bên đường. Bộ y phục như đóng phim cổ trang. Tướng mạo đó quá đỗi quen thuộc.

 

- Gì đây? Phim trường ?

 

Khỏi cô nàng há hốc miệng thế nào. Chờ ngựa khuất, cô dáo dác quanh.

 

- Sao thấy ông đạo diễn ekip nào nhỉ? Chẳng lẽ gặp dân cosplay ?

 

Cảm giác hết sức kì hoặc, Trân Dao đành men theo lộ cái cầu may. Hy vọng gặp ai đó hỏi thăm. Ít nhất là cũng cái chốn .

 

...

 

Trời trưa bóng, Trân Dao cuối cùng cũng gặp quán nước ven đường. Ô , phim trường nữa hả? Cô lẩm bẩm.

 

Chủ quán ăn mặc y hệt phim cổ trang Trung Quốc. Xung quanh uống rượu chật cả bàn. Cũng lạ là thấy cái máy phim nào.

 

Cái gì đây? Cosplay tập thể ư?

 

Càng nghĩ càng thấy nôn nao. Trân Dao bạo gan gần ông chủ.

 

- Ơ nè chú! Cho hỏi chút, đây là ?

 

Nhìn Trân Dao từ xuống , riêng chủ quán mà cả khách uống rượu, ai nấy đều mắt tròn mắt dẹt.

 

- Vị cô nương từ phương xa đến ?

 

- Cô... cô nương? - Trân Dao ấp úng. Cô . là chiếc quần jean phối áo sơ mi xanh thì khác xa bọn họ.

 

- À... ... đây là thế? Tôi lạc đường!

 

Ông chủ quán đắn đo cô, lát bảo:

 

- Đây là trấn Hoa Yên! Cô nương từ đến ?

 

- Trấn Hoa Yên? - Trân Dao mà cảm thấy hai tai ù . Địa danh tên bản đồ nhỉ? Sao bao giờ. À ! Cảm thấy quen quen!

 

Thôi kệ! Không quan trọng! Cô kiên nhẫn hỏi tiếp

 

- Thế bây giờ là năm bao nhiêu chú?

 

Nghe cô hỏi lão chủ quán bỗng phì :

 

- Trời ơi, chẳng năm Phục Long thứ sáu ? Cô nương là nước khác hả?

- Hyoka Hashi -

 

Trân Dao mặt tái nhợt. Tay chân cô bủn rủn. Những gì ông , trong lịch sử thế giới làm gì . Đây chỉ ở truyện giả tưởng thôi!

 

Hả! Giả tưởng?

 

Cô giật như đỉa vôi. Trấn Hoa Yên, Phục Long thứ sáu. Sao nó giống như bản thảo của Di Nam thế? Càng nghĩ càng sợ, cô cố hỏi thêm cuối.

 

- Thế hết đường là đến phủ Uyên Châu, Nam Phong quận ?

 

Chủ quán bỗng trố mắt :

 

- Ơ , đúng ! Cô nương chẳng sai!

 

Trân Dao phịch xuống đất. Chân cô hết nổi. Mọi xung quanh rời mắt.

 

...

 

Điện trong khu phố trở . Di Nam thất thần cái máy tính bốc khói đen. Chuyện quái quỷ gì đó xảy . Anh nhớ rõ. Thể như tia sét phá hỏng mạng lưới điện khiến máy tính cháy. Nhìn quanh quẩn căn phòng, thấy Trân Dao cả. Điện thoại cô còn ngay bàn.

 

Lòng rối bời, Di Nam quyết định ngoài tìm. Mưa tạnh, đường phố ướt át trơn trợt.

 

- Trân Dao!

 

Anh thử gọi quanh nhưng đáp trả. Kiên nhẫn chờ đợi, lẽ cô mua gì đó thôi. Nghĩ là làm, Di Nam về nhà đợi.

 

Trời sáng hẳn, cô vẫn về. Di Nam bắt đầu sốt ruột. Anh thử gọi cho cô. Tuy nhiên, bà bảo thấy mặt con gái. Nói thì , Trân Dao cũng lo nên đánh taxi sang nhà . Hai chia tìm.

 

Ba ngày trôi qua, ba ngày sống trong vô vọng. Di Nam gục đầu xuống sở cảnh sát. Anh tìm thấy cô. Điều duy nhất khiến trái tim đau đớn bây giờ chỉ là cô thôi.

 

Trân Dao! Em đang ở ? Trân Dao...

 

...

 

- Di Nam!!!

 

Trân Dao thất thần bật dậy. Cô ngơ ngác quanh. Con đường hoang vắng lúc chiều tà. Phải , cô nhớ là lững thững suốt quãng đường nhưng chẳng làm gì. Nằm gục cây hồi nào chả .

 

- Biết mơ và ngủ quên ở nơi luôn? À ! Nhắm mắt ngủ và cố gắng thức dậy. Sẽ thôi!

 

là làm. Tập trung ngủ ngay nhưng... năm phút, mười phút, một tiếng trôi qua, cô mở mắt thì thứ vẫn !

 

- Trời ơi, điên mất! Chốn quái quỷ gì thế ?

 

Trân Dao đói mệt, cô chợt thấy phía nhiều đang đánh xe ngựa. Không lẽ là phủ Uyên Châu? đến đó làm gì nhỉ?

 

Cô ngây một lúc. Song đột nhiên đôi chân bước . Thật sự thì cảm giác con nó mới tồn tại nổi sự sống.

 

Theo đoàn xe ngựa, Trân Dao khỏi ngạc nhiên. Cả một khu chợ sầm uất rộng lớn. Nó y hệt Di Nam miêu tả. Nói thế nào vẫn giống phim Trung Quốc. Cô ngắm, các thương buôn ăn mặc đủ sắc màu. Nhiều cứ tựa cư dân Hồi giáo. Họ chuyện rôm rả.

 

Ánh đèn lồng cao thật . Trên tivi chiếu mấy cảnh thả đèn, đúng là trăm bằng một thấy. Càng càng mê!

 

Đi nãy giờ hình như để ý cô lắm. Tại nơi đây tụ hội nhiều thành phần. Có một việc lạ lùng mà giờ cô mới để ý.

 

!

 

Cô hiểu những gì họ !

 

Họ ăn mặc khác gì phim cổ trang Trung Quốc nhưng vấn đề là họ tiếng... Việt!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/rot-mat-vao-long/chuong-2-lac-vao-long-ai.html.]

- Thôi kệ! Đằng nào cũng chẳng cái gì! Thử điên một xem !

 

Trân Dao đến chỗ bán bánh bao, cô hỏi:

 

- Bao nhiêu một cái thế ông chủ?

 

- Hai đồng!

 

Hai đồng? Đơn vị tiền Việt mà!

 

Trân Dao mím môi, lấy đại mười nghìn đồng . Cô đưa ông chủ:

 

- Tôi tiền mặt ?

 

Ông cầm tờ tiền lật lật :

 

- Ngân phiếu lạ nhỉ! Ta thấy bao giờ! Cô nương thứ gì khác ?

 

Trân Dao cắn răng nghĩ ngợi nhớ tới chiếc nhẫn vàng mới mua hôm .

 

- Cái ?

 

Ông chủ kinh ngạc to:

 

- Cái đổi hết chục gánh bánh bao của vẫn còn dư nhiều đấy!

 

Trân Dao tỏ vẻ thất vọng, cô lấy nhẫn . Ông chủ trông bụng bèn gọi cô :

 

- Cô nương đến tiền trang mà đổi chi phiếu. Như thế dễ mua thứ hơn!

 

Trân Dao gật đầu cảm ơn. Mặc dù thế, cô chẳng trông mong đổi tiền ở cái xứ sở . Ôm chiếc bụng đói meo, cô lặng lẽ tiến sâu trung tâm chợ.

 

...

 

Trăng lên giữa đỉnh đầu, tòa thành phủ Uyên Châu ngập tràn ánh đèn lồng lung linh ảo diệu. Cổng lớn mở thì đội kỵ mã bắt đầu về. Thành chủ phủ Uyên Châu là Mộc Lân vương Du Thiên Hải. Ông lệnh triệu hồi binh mã tinh nhuệ về thành.

 

Khác với cảnh náo nhiệt lúc xẩm tối, khí bây giờ vô cùng yên ắng và căng thẳng.

 

Trên chiếc ghế giữa đại sảnh, một nam nhân mặt lạnh lùng, tóc búi cao, mặc giáp phục. Đôi mắt sắc lạnh như làn mưa trong đêm. Dưới trướng, thủ hạ phủ phục cúi đầu. Không ai trong bọn họ dám ngẩng mặt lên.

 

- Thưa công tử! Đội quân phản tặc trốn khỏi thung lũng!

 

- Không cần truy lùng nữa! Ta cách !

 

- Công tử?

 

Nét mặt nghiêm nghị ngày càng trầm xuống. Lúc , Mộc Lân vương bất ngờ bước .

 

- Cha!

 

Mộc Lân vương phẩy tay cho tất cả lui. Ông chậm rãi xuống ghế.

 

- Thôi Mã Kỳ triệt hạ chúng từ lâu. Nếu nhân nhượng chúng càng lấn tới.

 

- Con sẽ dẫn binh công phá Niên Huê!

 

- Quân Ngọc! - Mộc Lân vương lắc đầu. - Đấy chẳng cái cớ cho đánh chúng ?

 

- Cha?

 

- Cái chúng thiếu là binh lực. Con nhất nên mau chóng cử hành hôn sự với tiểu thư nhà Hàn thị . Sự liên kết hai nhà sẽ khiến sức mạnh chúng tăng cao.

 

Mộc Lân vương vỗ nhẹ vai con trai. Ông để ý ánh mắt muộn phiền . Mãi đến khi bóng rời khỏi, gương mặt khôi ngô đó chỉ lặng lẽ bên chiếc đèn lồng...

 

...

 

Ánh bình minh ló dạng, chim ca hót líu lo. Trân Dao uể oải dậy. Bụng cô đói hơn bao giờ hết. Cả đêm ngủ cạnh bờ tường, lạnh đói, thật khốn khổ vô cùng.

 

Đổi tiền cách . Dù trời , cảnh say mê thì đói vẫn là thứ cấp bách nhất.

 

Một giọt nước bất ngờ rỏ xuống mũi, Trân Dao giật lên. Mắt cô sáng rực mừng rỡ.

 

Chùm mận trắng nhà ai hiện diện mặt. Nhìn kĩ thì chẳng để ý, Trân Dao làm liều leo lên cây hái quả.

 

Sáng sớm khí trong lành dễ chịu. Thương buôn cũng dậy sớm chuẩn trao đổi hàng hóa. Mấy con ngựa trắng phau, tròn trĩnh. Có con thì cơ bắp chắc khỏe cuồn cuộn.

 

Thế giới lạ lùng tưởng chừng cổ tích. Những cô nương mặt hoa da phấn cầm quạt õng ẹo phố. Thương buôn tay ôm tay bê từng món hàng thượng hạng trao đổi. Họ dần sôi động khi mặt trời lên cao.

 

Trân Dao vớ ngay quả mận đỏ, cô ăn thật ngon lành. Mặc dù thứ ăn chắc chắn đau dày nhưng cái bụng rỗng làm đây?

 

Nghĩ tới là chán, Trân Dao ngán ngẩm ôm đống mận vạt áo. Cô để ý là vài quả rơi xuống đất. Tiếng con chim sẻ rú lên khiến cô giật .

 

Mặt Trân Dao trắng bệch. Thứ làm con chim giãy giụa , nó là rắn!

 

Cô điếng hồn trông đôi mắt đỏ ngầu của con rắn lục. Tay chân bắt đầu lạnh ngắt, cô run rẩy nhích về nhưng...

 

- Á!!!

 

Nỗi sợ hãi khiến Trân Dao trượt chân, cô mất đà ngã xuống.

 

Vụt!!!

 

Bóng dáng ai đó lướt nhanh như gió, đón tay. Trân Dao sửng sốt vài giây. Mắt cô mở to hết cỡ.

 

- Di... Di Nam...

 

Miệng cô lắp bắp gọi tên . Không mơ đấy chứ?

 

Hai ánh mắt đau đáu . Có lẽ đầu tiên trong đời Trân Dao thấy diện mạo mới của bạn trai .

 

- Di Nam! Là ?

 

Cô bấu chặt n.g.ự.c áo trắng. Cơ thể rắn rỏi chút xa lạ. Tuy nhiên, đôi mày nam nhân bỗng dưng giãn . Anh ngây như trời trồng:

 

- Nhược Vũ!

 

- Ơ... - Trân Dao bối rối. Cô tưởng nhầm. Dù thế nào con gái mảnh mai vẫn bế nãy giờ, cô lúng túng làm gì thì đôi tay ôm chặt lòng.

 

- Cuối cùng nàng trở ! Nhược Vũ!

 

Cái ôm chặt. Cô cảm giác sắp ngạt đến nơi. Nhược Vũ là ai chứ? Đây Di Nam của ?

 

- Này! - Cô khó chịu vỗ vỗ lưng .

 

- Ta xin ! Nàng ?

 

Trân Dao hồn , cô bình tĩnh đàn ông mặt:

 

- Anh... Di Nam ? Làm ơn trả lời !

 

- Cái gì?

 

Mày quân tử chau , kéo mạnh tay nàng, dáng vẻ hết sức bực tức:

 

- Di Nam là ai? Nàng gọi tên ai ? Nàng quên ?

 

Bất ngờ khi quát, Trân Dao sững vài giây. Cái giọng điệu , dáng vẻ và Nhược Vũ nào đó, cô tức khí bảo:

 

- Đừng là Du Quân Ngọc nhé!

 

- Phải! Ta là Du Quân Ngọc đây!

- Hả???

Loading...