Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Lương Hạ xuống xe.
Viên trợ lý lái xe goi điện thoại cho Thẩm Nhuy để báo cáo với chị tình hình tối nay.Thẩm Lương Hạ tựa cửa xe, đọi thiên kim chân chính của nhà họ Thẩm xuất hiện.
Đập mắt cô là ánh đèn rực rỡ, qua kẻ tấp nập, tương phản với vẻ cô đơn vắng lặng của cô.Thẩm Lương Hạ đang định cảm thán về nỗi buồn bất chợt của bản , Thẩm Nhuy khỏi câu lạc bộ.Viên trợ ý ghế vội xuống xe để mở của cho cô chủ.Thấy Thẩm Lương Hạ, Thẩm Nhuy tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/quyen-ru-ong-chu-tuoi-bam/chuong-4-nga-nhao-vao-long-2.html.]
Ánh đèn sáng rực xung quanh làm nổi bật gương mặt tái nhợt của chị , trông sắc bén hơn hẳn ngày thường.”Rốt cuộc em vấn gây chuyện ?” “Chuyện trách .” Thẩm Lương Hạ thanh minh, sợi dây chuyền vẫn thuộc về cô, thể để công sức cả buổi tối đổ sông đổ bể .”Chị em Nam Viêm của chị cố tình hãm hại , lấy làm cớ để tiếp cận nên mới nông nỗi , thì an phận đợi đến lúc buổi tiệc kết thúc .”Thẩm Nhuy nhíu mày, dường như đang phân tích tính thật giả trong lời cô .Bị chị soi mói, Thẩm Lương Hạ bắt đầu mất kiên nhẫn, nhưng cũng chẳng buồn tranh luận tiếp mà chỉ bình thản khung cảnh ven đường đang lướt qua ô cửa.”Công việc thành, trách nhiệm ở em, chị buộc giảm bớt thù lao.”Thẩm Lương Hạ thế nào chị cũng dùng chiêu , để còn thể tiếp tục lấy sợi dây chuyền làm mồi dụ cô.Cô lạnh, quyết định cãi với chị : “Tùy chị thôi, điều cũng nên cân nhắc xem chúng còn hợp tác nữa .”Thẩm Nhuy đưa một con : “Lát nữa sẽ chuyển khoản cho em.”Thẩm Lương Hạ thấy cũng họp lí, vả nhiệm vụ tối nay cũng quá vất vả nên kì kèo gì thêm.”Đưa về trường , đỡ tốn tiền gọi xe.””Em về nhà ?” Đến giờ Thẩm Nhuy mới chủ ý thấy Thẩm Lương Hạ đang khoác một chiếc áo vest nam.Chị chau mày: “Em cũng là con gái nhà họ Thẩm, ăn , cư xử chừng mực, đừng lầm nhà họ Thẩm mất mặt.”Lương Hạ chị bằng ánh mắt lạnh băng.Thẩm Nhuy thẳng cô một láy, cuối cùng vẫn đầu , bảo trợ lý lái xe đến Đại học A.Xe đỗ cổng Đại học A, Thẩm Lương Hạ ngẫm nghĩ chốc lát, quyết định dặn dò Lần nữa: “Nhớ chuyển khoản đấy nhé.” Nói xong, cô mới xuống xe.Chiếc xe lao vút , tình trạng của Thẩm Lương Hạ gần giống như lúc Lương Ngọc cho ngửi khói ban nãy.Cô hít một thật sâu trong, lúc gặp vài sinh viên nữ cũng chơi đêm về.
Nhìn cách ăn mặc của cô, liên tưởng đến cảnh cô bước xuống từ một chiếc ô tô cao cấp cùng với lời cô , cả đám bèn châu đầu ghé tai bàn tán xôn xao.Thẩm Lương Hạ ngang qua bọn họ, khua gót giày lộc cộc, bụng nhắc nhở: “Muốn thì nhất là nên lưng, chứ mặt thế , ngộ nhỡ bực trả đũa thì chịu thiệt là mấy đó.”Cả đám cứng họng, mặt mày hết sức khó coi, nhất thời đổi đáp thế nào.Tâm trạng Lương Hạ chợt khá hơn, cô vui vẻ bước qua cổng trường, hát khe khẽ.Dọc đường , cô gặp vài sinh viên nam và gì ngạc nhiên khi chăm chú, điều cô quen nên cũng chẳng để ý.Về đến kí túc xá, phòng 3302 vấn tối om.
Bạn cùng phòng của cô hai là dân bản địa nên chỉ đăng kí cho chứ hiếm khi về đây ngủ, một nữa thì mới chuyển ngoài sống chung với bạn trai, chỉ còn mỗi cô, càng tự do tự tại.Thẩm Lương Hạ mở cửa, bật đèn.Cô coi áo vest vút lên giường rối lấy một bộ áo ngủ, bước phòng tắm.Như sực nhớ điều gì, cô , cầm chiếc áo vest giường lên, thoáng qua logo.Hàng cao cấp đặt may riêng, còn là thương hiệu của Italy chắc chắn đắt.Quả nhiên con cáo trăng hoa hạng tầm thường, may là cô hể ý định trêu chọc.
Lại nghĩ đến cái ôm lúc , một vòng tay vững chãi, tràn đầy thở nam tính, tiếc là quá già, thịt quá dai, cũng gu của cô..