Trong vòng một tiếng, chiếc xe sang trọng nhanh chóng dừng tại Biệt Uyển. Nơi đây là một khu biệt thự vô cùng rộng lớn và sang trọng.
Trương Khả Di trong bộ váy hàng hiệu bước xuống xe, cả cô giờ đây toát đầy lên vẻ diễm lệ.
Trên gương mặt xinh thể che giấu nổi sự kích động, bởi vì hôm nay là đầu tiên cô bước đến nơi , thể , cô chính thức của Phó gia xem trọng
Chỉ cần một tháng nữa thôi, cô sẽ chính thức trở thành bà Phó, sẽ là mà bộ phụ nữ giới thượng lưu ngưỡng mộ và ghen tị.
Nghĩ tới đây, vẻ mặt cô càng ngày càng vui sướng.
Ngay khi bước trong, thấy Phó Mặc Quân từ xa trông dáng vẻ cương nghị, tim của Trương Khả Di liên tục đập thình thịch. Dáng , cả cái khí thế , cứ như thu hút cô.
Cho dù đêm qua ngủ cùng là Lăng Tuệ thì , về đàn ông chính thức là của cô . Lăng Tuệ cô căn bản thể với tới.
Chậm rãi tiến gần Phó Mặc Quân, thấy cô, đàn ông liền kéo tay , để cô gần .
Sau đó thì thầm tai cô, giọng trầm thấp, cực kì mê ,
"Khả Di, sáng sớm em "
Người Trương Khả Di khẽ run lên tận hưởng chút kɦoáı ƈảʍ, đó đưa cái túi cho .
"Đồ của ", mím môi, bày bộ dáng thẹn thùng
Phó Mặc Quân nắm lấy chiếc túi đó mở , quả thật là đồ của . Nhớ đêm qua chút mạnh bạo, trực tiếp xé rách chiếc váy cô.
Bàn tay phần thô ráp nhanh chóng xoa vai cho cô, điều khiến Trương Khả Di ngạc nhiên trong chốc lát.
Nhận thấy sự quan tâm đó, Trương Hùng vô cùng hài lòng, quả thật, Phó Mặc Quân để tâm đến đứa con gái của ông . Con đường trải t.h.ả.m sẵn, về sẽ ắt sẽ thuận lợi.
điều ông thể ngờ, t.h.ả.m đó, chỉ là nhân tạo!
...
Thời tiết vốn đang thu cho nên chỉ mới hơn năm giờ chiều, sắc trời bắt đầu sẫm .
Những áng mây mênh m.ô.n.g mờ mịt ánh chiều tà phết lên một màu đỏ tươi.
Từng tia sáng len lỏi, phảng phất chút ánh sáng yếu ớt qua tấm cửa kính trong suốt ở một cửa hàng tiện lợi, chiếu rọi họa lên khuôn mặt nên thơ của một cô nhân viên đang sắp xếp các món đồ.
Nửa tiếng , một cô gái khác chạy tới, vẻ mặt đỏ do chạy gấp mà thở hồng hộc
“Lăng Tuệ, chị cảm ơn em nhé, phiền em làm quá ca ”
Lăng Tuệ chỉ qua mìm , cởi chiếc áo phục vụ , gấp gọn gàng để qua một bên.
“Không , dù gì em cũng bận gì”
Khoát lên chiếc túi, nhanh chóng bước về.
Bước con đường rộng lớn, trong lòng cô bỗng thấy trống trải vô cùng.
Những học làm về mệt, chỉ cần bước nhà, là sẵn cơm ăn , cả giọng quen thuộc nữa.
bây giờ, còn ai cả.
Kể từ cha mất, cô rời khỏi vùng quê hương của để bước lên đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/quy-phuc-vo-yeu/chuong-6-co-the-vay-ma-lai-bai-tru.html.]
Bàn tay trắng noãn khẽ đưa trong trung, hứng lấy một chiếc lá đang rụng, trong lòng dâng lên một nỗi buồn vô hạn.
Cô, nhớ ông , nhớ.
Lúc cô nhớ ông, cũng là lúc cô hận nhà họ Trương.
Nghĩ tới đây, bàn tay nắm chặt chiếc là khô tay, vò nát nó, cô nhất định khiến họ trả giá đắt cho cái c.h.ế.t của cha!
Lăng Tuệ bước từng bước con đường rộng lớn, trong đôi mắt bắt đầu ngấn nước, cả gương mặt cô đượm buồn.
Cũng đoạn đường .
Chiếc xe thể thao màu xám hào nhoáng xuyên qua giữa đoạn đường tấp nập, đó dừng đợi đèn đỏ.
Phó Mặc Quân một tay chống bậu xe, đôi mắt ngước khung cảnh bên ngoài.
Chỉ đơn giản là , nhưng thể che giấu nổi sự kiêu ngạo trời sinh.
Trương Khả Di im lặng bên cạnh, mím môi. Cũng theo hướng đàn ông mà .
Bát chợt đập mặt cô là bóng dáng cùng gương mặt quen thuộc đó, Lăng Tuệ, cô ở đây.
Phó Mặc Quân cũng nhận thấy điều đó, mày khẽ nhíu , đó giống Trương Khả Di như thế?
Trong phút chốc định kĩ thì hai bàn tay Trương Khả Di che đôi mắt của .
Giọng cô run run, lo sợ,-“Mặc Quân, em ”
Nghe giọng , mới đầu , bóng dáng lúc nãy cũng nhanh chóng lướt qua.
“Anh đây”
Cô nhanh chóng trườn lên đùi , hai tay thì vòng tay qua cổ.
“Em như thế là đang dụ dỗ , hửm?”, giọng trầm thấp, cực kì mê ngừoi
Bàn tay nắm lấy chiếc cằm nhỏ nhắn, kéo đôi môi cô gần. Ngay lúc chuẩn hôn, thì đột nhiên cơ thể liền cảm thấy khó chịu vì mùi cô.
Không còn là mùi hương thanh khiết giống như đêm hôm qua nữa.
Đôi mày khẽ nhăn , đó buông cô . Cảm hứng trong phút chốc liền dập tắt.
“Được ”, khẽ hờ hững buông một câu.
“Anh, em ?”, cô bắt đầu cảm thấy mất mát.
“Đêm qua là đầu của em, nếu còn tiếp tục, sợ em đau”
Khóe miệng cô cứng đờ, cô làm chuyện đó, , nếu làm cả trăm cũng
“Vậy chỉ hôn thôi ”
Phó Mặc Quân khẽ đầu sang , thừa nhận một điều, từ lúc tiếp xúc mật, cơ thể bắt đầu bài trừ cô , chính là tiếp nhận, dù một chút cũng .
Chẳng lẽ đêm qua chỉ là chút bộc phát nhất thời.
Vẫn dùng đôi con ngươi lạnh lẽo , tựa như mơ hồ nhắc nhở.
Nhận thấy sự lạnh nhạt , Trương Khả Di cũng điều mà đòi hỏi gì thêm.