Chỉ bằng mấy màn đơn giản mà độ hảo cảm của cô đối với hai cứ thế tăng vụt. Phó Trung Kì liên tục khen ngợi cô.
Ngồi đến trưa, lúc Tô Mạch Hoa mới gần cô. Vừa bà lấy trong tay chiếc hộp mà xoa xoa đặt sang bên cạnh, khẽ nắm lấy bàn tay cô mà ngắm nghía. Đôi tay của con gái, thường trắng noãn, sờ tương đối mịn màng, nhưng bàn tay của cô chút thô ráp và các vết chai. Cô gái , chắc hẳn lúc chịu khó.
Cũng là cùng một gương mặt, nhưng Lăng Tuệ , cho bà thiện cảm vô đối.
Bắt đầu lấy trong hộp chiếc vòng tay, đó mới đeo tay cô.
“Lăng Tuệ, quý con nên mới tặng cái đấy.”
Trước đó hôn nhân với Trương thị, nhưng bà bao giờ để tâm mấy đến Trương Khả Di cho nên cũng cho cô bất cứ thứ gì.
“Cái , con nhận . Thật sự quá quý hoá.”
Lăng Tuệ rụt bàn tay , hôn nhân giữa hai chỉ là giả, cô vươn cao như thế. Ngay khi thành sự, mau chóng rút .
“Không , con bắt buộc nhận, là tặng cho con.”
Giọng bà tới đây tràn đầy thành ý nghiêm trang.
Lăng Tuệ đành miễn cưỡng gật đầu mà nhận lấy.
Vừa định dậy rời thì bà đặt cho cô một hộp thức ăn. Vừa nãy Phó Mặc Quân gọi điện hỏi bà về Lăng Tuệ, còn bảo bà kêu cô mang thức ăn qua nữa.
“Con mau cầm qua cho chồng con , còn nữa, ăn hết mới đem về, .”
Lăng Tuệ đành nở nụ cứng đơ của . Sau đó theo tài xế riêng mà đến tập đoàn Phó thị.
Chiếc xe dừng tòa nhà tương đối là cao và sang trọng.
Cái gì liên quan đến Phó thị, chắc chỉ một chữ tiền là biểu diễn, nếu đủ thì là nhiều tiền.
Cô nhanh chóng bước , ngay khi thấy cô, trợ lí của Phó Mặc Quân cũng chạy đến đón.
“Chào thiếu phu nhân. Mời thiếu phu nhân theo .”
Lăng Tuệ cũng gật gù cái đầu theo.
Khi trợ lí dắt cô ngang qua văn phòng làm việc, cô bọn họ chuyện, mà chủ đề thì tương đối thú vị.
“Chị Diễm Hinh mới lên văn phòng báo cáo với phó giám đốc đấy” Một tên nam nhân hóng hớt lên tiếng.
“Dù gì phó giám đốc mới hủy hôn xong, lúc là do vướng víu Trương Khả Di nên chị mới cưa cẩm. Nay phó giám đốc độc , chị đương nhiên ”
“Chị mê phó giám đốc lâu , dù gì cũng là đại mỹ nam mà. Chẳng qua lúc Khả Di cô tuyên bố ngầm với chúng , nay vả mặt như thế cũng đáng lắm”
Đang bàn tán, bé cái mồm nhỉ. Nghe mấy câu , Lăng Tuệ khẽ bụm miệng , đó mới hỏi trợ lí.
“Tôi đó đưa đồ ăn “làm phiền” ?”
Thế nhưng trợ lí chuyên nghiệp, chỉ nghiêm trang trả lời cô.
“Thiếu phu nhân cần quan tâm đến lời bọn họ ”
làm cô thể quan tâm , vì sự xuất hiện của cô làm cuộc tình đẽ của bọn họ phá vỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/quy-phuc-vo-yeu/chuong-20-co-lam-phien-khong.html.]
Quả thật khi cánh cửa phòng mở , Lăng Tuệ thấy bên trong một cô gái vô cùng xinh . Bàn tay mở cánh cửa bỗng dừng , ngấp nghé ánh mắt vô trong, nhưng chẳng bao lâu Phó Mặc Quân lên tiếng.
“Em .”
Lăng Tuệ khẽ ừm, từ từ bước , đặt hộp cơm lên bàn. Thế nhưng ánh mắt cô luôn chú ý đến nữ nhân đó.
Cô mặc bộ đồ công sở vô cùng “mát mẻ”, hơn nữa cô còn thấy cặp m.ô.n.g to tròn đang vểnh lên , chiếc váy thì ngắn cũn cởn, áo thì miễn cưỡng che hai bầu ngực.
Đồi núi trập trùng thế , thì tiếc vô cùng.
Ngay lúc cô mải suy nghĩ, thì cánh cửa đẩy , một kẻ khác bước .
Cậu tự nhiên xuống chiếc ghế.
“Theo như lời , đến ngày mai, thứ sẽ xong xuôi.”
Nói xong câu , ánh mắt mới qua chằm chằm cô, ánh mắt dò xét từ xuống .
“Trương Khả Di?”
Lăng Tuệ khẽ cau mày , cô thích cái tên của cô một chút nào.
“Tôi Khả Di.”
Cậu ngờ ngợ , đó nhớ bài báo lúc , trong tiệc đám cưới xuất hiện tới hai gương mặt giống . Chẳng lẽ đây chính là phá đám cưới.
Ánh mắt bắt đầu ánh lên tia ngưỡng mộ.
“Chào cô.”
Bàn tay chuẩn vươn tới bắt thì dừng giữa trung khi cảm nhận luồng sát khí mạnh mẽ từ đằng xa. Không , đây là của Phó Mặc Quân, thế là cánh tay giơ giữa trung liền rụt , ngay ngắn tỏ vẻ vô tội.
“Chào em dâu.”
Cảm nhận nét mặt đàn ông đáng sợ phía xa bắt đầu giãn , mới làm đúng đắn.
“Tôi là Dương Hàn, hân hạnh làm quen.”
Mới đầu gặp gọi là em dâu, sắc mặt cô lúc vô cùng khó coi.
“Chào .”
Diễm Hinh vốn báo cáo xong, nhưng rời , chỉ ưỡn ẹo hạ xuống. nếu Phó Mặc Quân mà ngước cô , chắc hẳn sẽ thấy ít “cảnh xuân”.
“Diễm Hinh, cô xong ” Người đàn ông âm trầm cất lên.
“Vâng, em xong .”
“Còn mau ” Nói tới đây, ánh mắt lộ biểu cảm tương đối đáng sợ
Diễm Hinh đực vài giây, cô thể chứ.
“Tôi nghĩ vị trí cô làm đủ lâu ”
Nghe câu , Diễm Hinh mới hoảng hốt chạy thần tốc ngoài.
hương 18: