Quy Hải Thiếu Niên - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-01-21 10:58:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kết quả là một chiếc áo sơ mi thêu hoa nhỏ nó làm rách một lỗ to tướng. 

Tôi giận đến mức định mắng cho nó một trận. 

Để tránh gọi nhầm tên, bèn hỏi một câu: "Hôm nay gọi là cái gì đây?"

"Hôm nay Chủ nhật, cô gọi là gì cũng , miễn là đừng dùng từ thô tục để mắng ."

Đáng ghét thật! Tôi còn kịp mắng mà nó thấu tâm can .

Dạo nhớ Quy Hải quá, tâm trạng chẳng mấy tươi tỉnh. 

Lúc nào cũng tìm cớ gây sự để cả đám bạn cùng tộc nếm mùi " thoải mái" chung với .

15

Bà ngoại xa trở về.

Mỗi khi đến mùa di cư, bà thường dẫn đường để khảo sát điểm dừng chân tiếp theo cho cả tộc, đó mới dẫn cả đoàn .

Tâm trạng tồi tệ của bắt đầu từ ngày Quy Hải rời và kéo dài mãi cho đến tận lúc mùa hè sắp khép

Bà ngoại cũng nhận điều đó, bà tiến gần, dùng đầu dụi dụi đầu hỏi: "Có chuyện gì thế, tiểu quậy phá của ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/quy-hai-thieu-nien/chuong-11.html.]

Tôi kể cho bà câu chuyện về và Quy Hải, về ba mươi ngày chung sống ngắn ngủi nhưng thời gian hạnh phúc nhất trong đời cá của .

lúc , cái thằng nhóc Tiểu Tiểu Hô vốn đang lén nãy giờ liền chen hỏi: "Hai đang chơi trò Nhân Ngư Luyến đấy ?"

Tôi kinh hãi: "Em đang luyên thuyên cái gì thế hả đồ heo con?"

Tiểu Tiểu Hô vẻ thâm trầm: "Ánh mắt nhân loại chị, chẳng chút nào gọi là trong sáng nhé."

Tôi tống một cái đuôi cái đầu cá ngu ngơ của nó: "Cái loại lời thoại vớ vẩn em học ở thế? Bớt xem ké tivi của thủy thủ !"

Bà ngoại dịu dàng dùng đuôi đè cái đuôi đang loạn xạ của xuống: "Được , luôn cảm thấy cháu là đứa trẻ trí tuệ tiệm cận với loài nhất trong tộc."

Tiếp đó, bà ngoại kể cho một câu chuyện. 

Bà bảo ba mươi năm , bà từng cứu một đàn ông rơi xuống nước. 

Người đó tự xưng là một lão đạo sĩ. 

Cảm ơn bạn đã ủng hộ cho truyện của Chiqudoll nha!

Sau khi lên bờ, lão bà ngoại đang dõi theo : "Ta tính trong mạng của ngươi duyên với , là ngươi hậu bối của ngươi, viên đan d.ư.ợ.c coi như lễ vật tạ ơn cứu mạng."

Lão đạo sĩ còn bồi thêm một câu: "Ngươi sẽ dùng tới nó khi nhắm mắt xuôi tay."

Bà ngoại dẫn tìm viên đan d.ư.ợ.c đó và bảo rằng nếu uống , thể tìm mong nhớ. 

Tôi thấp thoáng thấy bà lẩm bẩm: "Mau uống cái viên t.h.u.ố.c c.h.ế.t tiệt , chứ cứ lo lúc nào mới c.h.ế.t..."

Loading...