Quên Đi Quá Khứ - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-10 14:02:09
Lượt xem: 353

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Trần Niệm, em thể đưa yêu cầu với , đều thể đồng ý với em.” Anh .

 

“Lệ , cần gì cả.”

 

Lệ Đình Thâm im lặng một lúc, bàn tay vô thức siết , gật đầu rời .

 

Dạo gần đây Lệ Đình Thâm làm về sớm. Mỗi tối đều ăn cơm cùng và Lệ Vân Túc. Sau khi ăn cơm xong, thỉnh thoảng còn cùng chúng chơi trò chơi gia đình.

 

Anh là một tỷ phú giàu nhất mà hành động khác thường như khiến thấy lo lắng. Không sắp phá sản chứ?

 

Tôi thì lo phá sản, chỉ lo khoản lương hơn 150 nghìn tệ mỗi tháng của mất thôi.

 

“Lệ , dạo về sớm thế? Nếu việc gì thì cứ làm , Vân Túc lo .”

 

Lệ Đình Thâm cầm lấy một khối gỗ xếp hình màu đỏ, thần thái tự nhiên : “Bác sĩ bảo em cần sự đồng hành của gia đình. Bây giờ và Vân Túc là nhà của em, gánh vác trách nhiệm.”

 

Chúng mà tính là nhà gì chứ? Tôi thầm nghĩ trong lòng, nhưng dám .

 

“Thật Vân Túc ở bên . Bác sĩ tình trạng của chuyển biến phần lớn là nhờ Vân Túc.”

 

Lệ Đình Thâm ngước mắt , ánh đó ẩn chứa một cảm xúc rõ ràng.

 

Tôi nghĩ nhiều, dắt tay Lệ Vân Túc: “Đi thôi, cô đưa con sách, bố còn làm việc nữa.”

 

Lệ Vân Túc ngoan ngoãn để dắt nhưng đôi mắt đen láy lườm Lệ Đình Thâm một cái.

 

Không là ảo giác của , dường như cái liếc mắt đó vài phần ý vị “hận sắt thành thép”.

 

“Trần Niệm!” Lệ Đình Thâm bỗng nhiên gọi .

 

“Có chuyện gì ?”

 

Không ngờ vành tai Lệ Đình Thâm đỏ lên, khẽ ho một tiếng: “Tối mai tham gia một bữa tiệc, yêu cầu bắt buộc bạn gái cùng, em thể cùng ?”

 

“Tôi ?” Tôi chớp mắt.

 

“Ừ, em. Vì thời gian gấp rút nên kịp tìm khác nữa. Tôi thể trả thù lao tham dự cho em.” Anh .

 

Vẫn còn những một ngày cơ mà, với phận của thì còn sợ tìm một bạn đồng hành ?

 

truy cứu sâu xa, dù thì thù lao để nhận, cũng ngốc.

 

Tôi gật đầu: “Được thôi. Chỉ là rành lắm về các quy tắc xã giao của các , liệu khiến mất mặt ?”

 

Mặc dù nhà họ Tạ cũng là hào môn nhưng những khi cơ hội xuất hiện ở những nơi cao cấp như thế , Tạ Tư Nguyên bao giờ đưa theo.

 

là một bình hoa rỗng tuếch lên nổi mặt bàn: “Từ xuống đều mang vẻ nghèo hèn, đừng ngoài làm mất mặt !”

 

Hàng mày của Lệ Đình Thâm giãn : “Em chỉ cần ở bên cạnh , những thứ khác cần lo lắng.”

 

Quản gia hớn hở : “Cô Trần, cô cần hiểu quy tắc xã giao , vì nhà chúng chính là quy tắc xã giao .”

 

Được , ý kiến gì với điểm . Dù thì Lệ Đình Thâm cũng là đàn ông quyền lực nhất thành phố .

 

Trưa ngày hôm , đội ngũ thiết kế đến nhà. Gọi là đội ngũ vì tới năm sáu , đa nước ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/quen-di-qua-khu/chuong-5.html.]

 

Người phụ trách trang phục, phụ trách trang điểm, phụ trách làm tóc, họ tụm bàn bạc hồi lâu, trông chuyên nghiệp.

 

Có thể thấy sự phô trương của nhà tỷ phú lớn đến mức nào, bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng.

 

Lệ Đình Thâm làm về đón . Giây phút thấy , trong mắt lóe lên sự trầm trồ.

 

Lệ Vân Túc dắt tay , tự hào hỏi: “Bố, bố xem Trần Niệm xinh kìa!”

 

Lệ Đình Thâm sửa : “Gọi là cô.”

 

Lệ Vân Túc đầu hứ một cái, thèm để ý.

 

Tôi xoa đầu thằng bé: “Không , con gọi Trần Niệm làm cô cảm thấy vẫn còn trẻ.”

 

Tối nay là một bữa tiệc từ thiện, các doanh nhân và những nổi tiếng trong giới hào môn địa phương đều đến đông đủ.

 

Mọi tranh đến bắt chuyện với Lệ Đình Thâm, chủ đề dễ dàng bắt đầu từ : “Tổng giám đốc Lệ, vị tiểu thư xinh là?”

 

Tôi lo khó xử nên chủ động lên tiếng: “Tôi là bạn của Lệ .”

 

Lệ Đình Thâm điềm nhiên : “Vợ , Trần Niệm.”

 

Mọi kìm mà tuôn một tràng lời khen ngợi khiến đỏ mặt đến tận mang tai, vô cùng lúng túng.

 

Lệ Đình Thâm bóp nhẹ tay , nghiêng ghé tai hỏi: “Trần Niệm, làm vợ mất mặt lắm mà khiến em thể giới thiệu như .”

 

Mùi rượu thơm thoảng qua bên tai .

 

Tôi căng thẳng : “Không , đừng hiểu lầm, chỉ sợ làm mất mặt thôi.”

 

Ánh mắt Lệ Đình Thâm thâm trầm: “Trần Niệm, chỉ những đàn ông vô năng mới thấy vợ khiến bản mất mặt thôi.”

 

Ánh mắt sâu thẳm như đang cháy lên một ngọn lửa, ép dám thẳng.

 

“Tôi lấy cốc nước.”

 

Sau đó chạy trốn như truy đuổi.

 

Tôi ngờ gặp Tạ Tư Nguyên. Không ngờ dắt theo bạn gái. Chẳng Lệ Đình Thâm bắt buộc mang theo bạn gái ?

 

Tạ Tư Nguyên thấy thì rõ ràng sững , thẳng về phía : “Trần Niệm, thực sự là cô ? Lúc nãy còn dám nhận nữa. Tôi bao giờ thấy cô xinh như , cô làm chấn động đấy.”

 

Tôi lùi vài bước, giữ cách với .

 

Tạ Tư Nguyên : “Trần Niệm, hôm đó chị gọi điện cho cô ý của . Thật đồng ý ly hôn chỉ vì sợ tính tình cô kiêu căng quá, trừng phạt nhỏ thôi. Tôi từng nghĩ sẽ thực sự rời xa cô. Trần Niệm, chỉ cần cô chịu cúi đầu nhận với và chị , sẽ đồng ý tái hôn với cô. Gần đây việc làm ăn của nhà họ Tạ gặp vài vấn đề, bận đến tối tăm mặt mũi, cô hãy điều một chút, đừng gây gổ với nữa, ?”

 

Tạ Tư Nguyên tự cho bản tâm lý mà tiến gần , nắm lấy tay .

 

Tôi quá quen với thủ đoạn của . Vừa đ.ấ.m xoa, nhằm kiểm soát một đứa con gái ngây thơ như trong lòng bàn tay.

 

Thế nhưng, còn là Trần Niệm của ngày xưa nữa .

 

Tôi dứt khoát rút tay : “Tạ Tư Nguyên, một khi ly hôn thì bao giờ nghĩ đến chuyện tái hôn. Dù đời Trần Niệm ngủ gầm cầu ăn xin thì cũng bao giờ xin xỏ đến nhà họ Tạ các .”

 

Khóe môi Tạ Tư Nguyên nhếch lên một nụ nhạo báng: “Trần Niệm, cô vẫn sai, vẫn cứng đầu như . Xem là vẫn chịu đủ khổ cực , đợi đến khi cô thực sự nhận vấn đề của thì hãy đến cầu xin .”

Loading...