Quên Đi Quá Khứ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-10 14:00:13
Lượt xem: 354

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quản gia thở dài: "Cậu chủ sợ cô sẽ cần nữa."

 

Tôi xoa đầu bé: "Cô . Cô gặp bác sĩ xong sẽ về sách cùng con ngay, con tự chơi một lát nhé?"

 

Tôi còn đang định giải thích thêm thì trèo lên xe .

 

Quản gia hốt hoảng hỏi: "Cậu chủ, cũng định theo cô Trần đến bệnh viện ?"

 

Lệ Vân Túc im lặng gật đầu.

 

Quản gia lập tức rưng rưng nước mắt: "Trời xanh mắt! Phù hộ cho nhà họ Lệ mà!"

 

Bác sĩ thời gian bệnh trầm cảm của chuyển biến , khuyến khích tiếp tục giữ tinh thần thoải mái, lúc về kê cho một đống thuốc.

 

Rời khỏi phòng khám, Lệ Vân Túc ngượng nghịu hỏi: "Trần Niệm, cô bệnh ?"

 

"Ừm, cô ăn uống hẳn hoi nên bệnh . Vân Túc tuyệt đối đừng giống như cô nhé!"

 

"Vậy cô đau ?" Trong đôi mắt to của bé tràn đầy vẻ lo lắng.

 

"Nếu cô đau, con thể cho cô kẹo ăn." Nói , bé móc từ trong túi một viên socola, đặt lòng bàn tay : "Ăn kẹo thể quên cơn đau. Bố bảo con như ."

 

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ tràn đầy quan tâm của bé, nước mắt đột nhiên rơi xuống.

 

Ba năm ở nhà họ Tạ, cứ hễ là bọn họ làm trò, nhà nghèo hèn xứng với cuộc sống của con dâu nhà giàu.

 

Tôi bệnh trầm cảm, Tạ Tư Nguyên õng ẹo, cố tình khiến phiền lòng, gây thêm rắc rối cho

 

Ngay cả đứa cháu mà chăm sóc hơn hai năm, lúc ly hôn cũng mắng là "đồ làm trò".

 

Vậy mà đứa trẻ khuôn mặt lạnh lùng sẵn sàng lấy viên kẹo yêu thích nhất để quan tâm .

 

Tôi kiềm lòng , ôm chầm lấy Lệ Vân Túc lòng. Một cục nhỏ xíu, lặng lẽ rúc lòng , còn dùng bàn tay mũm mĩm vỗ lưng .

 

"Trần Niệm, con nhất định sẽ ăn uống thật . Đợi con lớn lên , con sẽ bảo vệ cô."

 

Tôi : "Vậy thì con lớn thật nhanh lên nhé!"

 

Lúc hai chúng với đôi mắt đỏ hoe từ bệnh viện , cửa đang đỗ một chiếc Maybach khiêm tốn, Lệ Đình Thâm đang tựa bên xe.

 

Dáng cao ráo thẳng tắp, gương mặt lạnh lùng cao quý, lập tức thu hút bao ánh .

 

Tôi dắt tay Lệ Vân Túc tới.

 

"Lệ , đến đây?"

 

Lệ Đình Thâm bế con trai lên, dáng vẻ bình tĩnh tự nhiên của con, hốc mắt đỏ lên, giọng khàn đặc.

 

"Tôi quản gia Vân Túc ngoài cùng em."

 

Lệ Vân Túc tựa lòng Lệ Đình Thâm, nắm lấy tay .

 

"Bố ơi, chỉ cần con ở cùng cô Trần Niệm thì bố thể yên tâm."

 

Lệ Đình Thâm sâu sắc, gật đầu.

 

"Bố ."

 

Đêm đó, Lệ Đình Thâm tăng sinh hoạt phí cho , dọa sợ hãi từ chối liên hồi.

 

Anh hỏi: "Trần Niệm, em yêu cầu gì thì cứ nêu ."

 

Tôi dự lự một lúc  mới : “Anh thể giúp tìm một chiếc xe cũ ? Tổng giá 50 nghìn tệ đầu thôi, như ngoài cũng tiện hơn.”

 

Lệ Đình Thâm bảo: “Em thể đến gara của , tùy ý chọn một chiếc.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/quen-di-qua-khu/chuong-3.html.]

“Xe trong gara của rẻ nhất cũng hơn 2 triệu tệ, dám lái .”

 

Lệ Đình Thâm gật đầu: “Được.”

 

Sáng sớm ngày hôm , bên cạnh dàn siêu xe của Lệ Đình Thâm đậu thêm một chiếc Wuling Hongguang trị giá 50 nghìn tệ.

 

Anh còn mời một vị bác sĩ tâm lý là nổi tiếng thế giới đến nhà. 

 

Kết quả chẩn đoán cho cũng giống hệt như ở bệnh viện, chỉ là t.h.u.ố.c kê cho đều đổi hết thành loại t.h.u.ố.c nhập khẩu mà đây nỡ dùng.

 

Trước khi , bác sĩ dặn dò Lệ Đình Thâm: “Lệ , vợ cần sự đồng hành của gia đình, đừng tạo áp lực quá lớn cho cô .”

 

Lệ Đình Thâm gật đầu: “Tôi nhớ .”

 

Ngày hôm , lái xe đưa Lệ Vân Túc chơi.

 

Trước đây hằng bé thiếu cảm giác an , chỉ cần một ít kinh động bên ngoài cũng thể khiến thằng bé trở nên mất kiểm soát, vì thế những nơi thằng bé từng đến ít.

 

Bây giờ, đưa thằng bé ngắm thế giới bên ngoài nhiều hơn. Đầu tiên, chúng công viên giải trí, đó ghé qua chợ.

 

Chiếc đuôi nhỏ lon ton lưng , giúp xách một con cá đang quẫy đạp tưng bừng, khuôn mặt nhỏ nhắn điển trai gồng lên thành một đường thẳng.

 

“Trần Niệm! Con cầm !”

 

mà đồ tay cô nặng quá, con giúp cô một chút ?” Tôi giả vờ đáng thương.

 

Lệ Vân Túc nghiến răng, giơ con cá thật xa, vẻ mặt ghét bỏ để cho hết nhưng miệng vẫn : “Được ! Con chỉ giúp cô thôi đấy! Lần cô đừng mua cá nữa!”

 

Tôi lén thầm.

 

Đến khi chúng tới bãi đậu xe thì bỗng thấy một giọng quen thuộc.

 

“Trần Niệm?” 

 

Là Tạ Tư Nguyên, chồng cũ của . Anh diện một bộ vest phẳng phiu, tóc tai chải chuốt tỉ mỉ, trông phong độ và lịch lãm.

 

Sau hơn một tháng, giọng , trái tim tự chủ mà thắt một nhịp.

 

Tôi và Tạ Tư Nguyên ở bên từ thời đại học, khi nghiệp, vượt qua khó khăn để cưới về nhà.

 

Tôi vốn chịu nhiều sự ghẻ lạnh từ gia đình đẻ, Tạ Tư Nguyên thề trong đám cưới rằng sẽ bảo vệ suốt đời.

 

Chỉ là , khi tiếp quản sự nghiệp gia đình, càng ngày càng cảm thấy là gánh nặng, thể giúp ích gì cho sự nghiệp của . Thế là bắt đầu soi mói, bới lông tìm vết.

 

Bắt nghỉ việc, bắt chăm sóc sinh hoạt cho cả nhà họ Tạ từ già đến trẻ, bắt trông con cho chị gái , sắc mặt cả gia đình mà sống.

 

Tôi thể nhẫn nhịn tất cả những điều , vì dù chúng cũng kết hôn vì tình yêu.

 

Ở nhà đẻ cũng chẳng nhận bao nhiêu yêu thương, lúc đó chẳng qua chỉ là đổi một môi trường khác mà thôi.

 

Cho đến khi bắt gặp Tạ Tư Nguyên đang ôm hôn một phụ nữ ăn mặc lòe loẹt trong một câu lạc bộ cao cấp.

 

Cảm xúc của còn kìm nén nữa. Tôi , nháo, bắt thề bao giờ làm thế nữa.

 

Cả nhà họ Tạ đều cảm thấy chuyện bé xé to, cảm thấy điều.

 

“Đàn ông thành đạt nào mà chẳng năm thê bảy ?”

 

Thậm chí Tạ Tư Nguyên còn dáng vẻ của hiện tại đều do chiều quá hóa hư.

 

Từ ngày đó, chúng bắt đầu chiến tranh lạnh. Anh về nhà nữa, chặn phương thức liên lạc của .

 

Bệnh tình của trầm trọng hơn. Bác sĩ dặn chịu thêm bất kỳ kích động nào nữa.

 

Trong lúc tuyệt vọng cùng cực, đề nghị ly hôn.

 

Loading...