Quay lại với bạn trai cũ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-25 08:56:45
Lượt xem: 442

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt thờ ơ của Bùi Luật lia về phía Tần Phong : "Người đó là bố đứa bé?"

Tôi ngoái đầu theo.

Mấy câu mà thành bố con luôn ?

Anh vẫn tin cái t.h.a.i trong bụng là của ?

Hôm đó thằng cha nào sàm sỡ hả?

Tôi bực : "Anh bảo là ai thì là đó!"

Bùi Luật ghim chặt bằng ánh mắt: "Anh tìm em làm gì?

Trần Hạ, em định cưới ?"

Tôi vẫn cứng đầu: "Không liên quan đến !"

" liên quan, lo chuyện bao đồng."

"..."

Bùi Luật hờ hững mặt , bỏ thẳng.

Đi thì !

Tôi cũng gót.

Về đến nhà, thấy mặt mày cau , hỏi: "Sao thế con?

Nói chuyện với Tần thế nào ?"

Giận Bùi Luật thì giận, vẫn rõ với :

"Dạo con đang trồng cây si Bùi Luật, cũng hẳn là trồng si, chung là con vẫn thích , đừng giới thiệu ai cho con nữa."

Mẹ gật đầu: "Thì thôi , dù nó cũng là bố đứa bé, còn tiền nữa, ."

Tôi bĩu môi: "Con thích vì tiền."

"Mấy đứa trẻ bây giờ yêu đương chỉ cần tình cảm là đủ, đến lúc đẻ con cả nhà uống nước lã cầm ?"

Mẹ bắt đầu ca bài ca muôn thuở.

Y chang cái kiểu bà cằn nhằn bố.

Tính chắc chẳng sửa .

Mẹ lải nhải chuyện đàn bà đàn ông thì xong, lủi thủi bếp.

Tôi thấy , lẽo đẽo theo hỏi hôm nay mệt .

Mẹ đáp: "Ở nhà chả vẫn làm mấy việc ? Mệt gì chứ?

Lát nữa cơm nước xong con ăn , vẫn còn việc xong."

"Sao còn về nấu nướng, con tự làm mà."

Mẹ liếc xéo một cái: "Con làm cái gì mà làm? Thai còn yếu, cứ nghỉ ngơi cho khỏe , là nghỉ việc luôn , đằng nào Bùi Luật chả nuôi nổi con."

"..."

Tôi chịu thua, cãi nữa, lưng bỏ .

Ăn xong, xuống nhà, cũng cắm mặt đống dự án còn dang dở.

Gần mười một giờ mới lên giường ngủ.

Chuông điện thoại bỗng reo lên.

Bùi Luật gọi.

Bên đầu dây, giọng Bùi Luật líu ríu, gọi tên liên tục.

Nghe là say bí tỉ .

Tôi hỏi đang ở thì ú ớ .

Mãi mới moi địa chỉ, tức tốc chạy đến.

Lại lôi xác khách sạn.

Cái đồ đáng ghét , thứ hai đấy!

"Hạ Hạ... Hạ Hạ..."

Cứ như đêm hôm đó, lải nhải gọi tên .

Tôi xin kiếu.

Tôi còn dám chứ đứa con trong bụng thì .

Thấy vẻ , chuồn.

...

Sáng hôm , nhận điện thoại của Bùi Luật.

Anh xin : "Tối qua, là em đưa về khách sạn ? Anh... xin , làm gì chứ?"

Tôi đảo mắt: "Anh còn cho em , cứ ôm ấp hôn hít em, còn gọi em là bé cưng nữa chứ..."

Bùi Luật cắt ngang lời : "Anh đời nào làm thế."

"Anh đời nào, thế đời nào đào cái t.h.a.i hả?"

Tôi bật dậy: "Hôm ai đè giường cho về hả? Anh còn chối, thì con từ trời rơi xuống chắc?"

Bên im bặt.

Tôi nổi cáu: "Nói chứ!"

Bùi Luật im lặng một lúc lâu, hỏi, giọng thể tin nổi: "Đêm đó chúng ... con thật sự là của ?"

"..."

Tôi dập máy luôn.

Cứ tự mà suy đoán !

😁

Ăn sáng xong, xuống nhà, mở cửa thấy Bùi Luật.

Anh định bước , thấy thì túm chặt lấy hai vai , sốt sắng: "Trần Hạ, cho , con của ?"

Tôi vênh mặt: "Không ."

Bùi Luật toe toét: "Là của ! Đêm đó chúng thật sự ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/quay-lai-voi-ban-trai-cu/chuong-7.html.]

Lúc chung cư cũng kha khá.

Tôi vội bịt miệng , kéo sang một bên.

"Anh hổ thì !"

Mắt Bùi Luật đỏ hoe: "Vậy là thật ? Anh cứ tưởng... tỉnh dậy thấy em, còn tưởng mơ."

Tôi khẩy: "Anh cũng đấy."

Bùi Luật ôm chầm lấy , sợ làm đau con nên vội nới lỏng tay.

"Hạ Hạ, xin ."

Tôi cứ tưởng cố tình chối bỏ trách nhiệm.

Ai dè thật sự nhớ gì.

Đáng đời .

Tôi bĩu môi: "Thôi , rộng lượng, tha cho , coi như huề."

Bùi Luật nhẹ nhàng buông , mắt rơm rớm.

"Không, là tệ."

Thấy , cũng suýt theo.

Nghĩ , nếu buổi họp lớp năm đó, kết cục của hai chúng ...

Chắc chắn vẫn sẽ về bên .

Tôi , vì trong lòng cả hai vẫn còn hình bóng của .

Tôi nắm tay Bùi Luật, kể cho lý do năm xưa chúng chia tay.

Tôi :

"Bố em vì em mà suýt mất cả đôi chân, lúc đó đầu óc em chỉ là áy náy, chỉ nghĩ đến bố thôi.

Em em nên bênh bố, nhưng bao năm nay bố thao túng tâm lý, nên mới những lời tổn thương như .

Tóm , là em giải quyết thỏa chuyện, Bùi Luật, em xin ."

Bùi Luật ôm chặt lấy : "Mọi chuyện qua ."

...Sau .

Tôi sinh một bé gái.

Đặt tên là Noãn Noãn.

Hết cữ, lập tức công ty làm việc.

Biết , giờ là sếp, giữ vững vị trí thôi.

và bảo mẫu của Bùi Luật chăm con, cũng yên tâm phần nào.

Giờ thể tâm ý cho sự nghiệp .

Ngược là Bùi Luật.

Anh cứ thích gây bất ngờ cho .

Hôm đó tan làm, hẹn vịnh biển.

Đến nơi, thấy Bùi Luật du thuyền, từ xa thấy dòng chữ "Hạ" thật lớn.

Lên đến nơi, ùa .

Bố , , đồng nghiệp và bạn bè của .

Cả gia đình, bạn bè và đồng nghiệp của Bùi Luật nữa.

Trước sự chứng kiến của tất cả, Bùi Luật quỳ một chân xuống mặt , mở chiếc hộp nhung đỏ.

Chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh ánh mặt trời.

Bùi Luật mắt ngấn lệ : "Vợ , giờ em thể mặc váy cưới , em đồng ý lấy nhé?"

Tôi cũng rơi lệ, chìa tay .

Bùi Luật mặt lạnh tanh : "Cũng thôi, loại phụ nữ thực dụng như em, đàn ông nào mà chẳng sợ? Xem xa bao năm, em vẫn chứng nào tật ."

Thật và Bùi Luật đăng ký kết hôn từ lâu, cũng dọn về sống chung.

Tôi dùng tiền lương mấy năm qua mua trả góp một căn nhà.

Bố đang sống ở đó.

Hai họ ly hôn, giờ chỉ là bạn cùng phòng.

mối quan hệ giúp họ hòa thuận hơn.

Mẹ vẫn làm nhân viên vệ sinh.

Bố vẫn lái xe tải.

Khi rảnh thì qua thăm cháu.

Mọi thứ thật bình yên và hạnh phúc.

Buổi tối, nép lòng Bùi Luật, kể cho chuyện hồi bé.

Bùi Luật ôm chặt lấy , thầm thì: "Mọi chuyện qua , giờ em một gia đình hạnh phúc."

Noãn Noãn bỗng ré lên.

Bùi Luật bế con bé lên, đặt giữa hai chúng .

Con bé nín ngay.

Bùi Luật nắm tay và tay Noãn Noãn trong lòng bàn tay , cúi xuống hôn lên trán .

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, đáy mắt lấp lánh.

Anh :

"Trần Hạ, yêu em.

Mãi mãi."

(Hết)

Loading...