Mẹ xào rau khoe: "Mẹ kiếm việc làm , bên ban quản lý tuyển dọn dẹp, hôm nay phỏng vấn, trúng tuyển luôn!"
Mẹ làm ngay trong khu ở, cũng yên tâm phần nào.
Tối đó, với còn mở tiệc ăn mừng nho nhỏ.
Trước khi ngủ, nhắn tin cho .
[Mẹ em kiếm việc .]
Bùi Luật: [Chúc mừng.]
Vẫn là hai chữ lạnh tanh.
Tôi nhắn tiếp: [Ngoài lúc khám t.h.a.i , em thể tìm ?]
Bùi Luật: [Tùy em.]
Xí!
"Giả bộ quá nha!" Tôi quẳng điện thoại sang một bên lăn ngủ.
Một đêm ngon giấc.
Sáng hôm cầm điện thoại lên.
Lúc mới thấy tối qua còn nhắn cho một tin.
[Ngủ ngon.]
Giống hệt như hồi còn yêu .
Hàng ngày, cuộc trò chuyện của chúng luôn kết thúc bằng hai chữ nhắn.
Cứ như thể ba năm từng xảy .
Cảm giác thật tuyệt vời.
Cuối tuần nghỉ, chiều thứ Sáu, gọi cho Bùi Luật: "Mai rảnh ?"
Bùi Luật đáp: "Không."
"..."
Sao cứ thích cụt lủn trời?
"Vậy thôi, bận ."
Tôi tắt máy, lòng hụt hẫng.
Thế kiểu mới yêu?
Khác gì hồi còn đang cưa cẩm .
Vẫn lạnh lùng như tảng băng di động, khó ưa dễ sợ.
😁
Tự trấn an bản , vùi đầu công việc.
Sếp gọi lên chuyện.
Vẫn điệp khúc cũ: giờ sinh con là dại.
Sang năm sếp lên chức, thấy làm nên tiến cử vị trí của sếp.
Ai ngờ nghén đúng lúc .
Đột nhiên nhận , bao giờ ý định bỏ đứa bé cả.
Từ khi thai, quyết tâm giữ con .
"Sếp, em đảm bảo , em sẽ cân bằng giữa gia đình và công việc."
Sếp nhíu mày: "Nghe chán thế nhỉ, cứ là 'chúng ' cân bằng? Chồng cô ? Sao bảo cân bằng?"
"..."
Sếp tiếp lời:
"Tôi bảo cô t.h.a.i giờ là khôn ngoan, chứ bảo cô bỏ con.
Ý là cô chuyện rõ ràng với chồng."
"Tất nhiên, chuyện riêng của cô can thiệp, cô nghỉ hẳn ở nhà làm cũng chịu."
Tôi thẳng : "Sếp, em bỏ việc !"
Sếp hài lòng gật gù: "Được , về làm việc ."
Phải tìm Bùi Luật chuyện thẳng thắn về chuyện mới .
Mà chỉ chuyện con cái.
Cả mối quan hệ của bọn nữa.
Cần một cuộc chuyện trò.
Đến giờ tan tầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/quay-lai-voi-ban-trai-cu/chuong-6.html.]
Tôi nộp bản kế hoạch cho sếp khỏi công ty.
"Trần Hạ."
Có gọi .
Tôi .
Một đàn ông trung niên lạ hoắc.
Cao to, trai...
vẫn bằng Bùi Luật, tất nhiên .
Tôi ngơ ngác ông .
Ông tươi tiến , chìa tay : "Chào cô, Tần Phong."
"...Chào ."
Tôi chậm nhịp, bắt tay ông .
Tần Phong buông tay , : "Xin , vội vàng, dì bảo giờ cô tan làm, tiện đường chút việc nên ghé qua.
Ai ngờ đến gặp cô ."
Tôi càng khó hiểu: "Dì nào cơ ạ?"
Tần Phong ngớ : "Dì với cô ?"
Tôi mở điện thoại.
Thấy ngay tin nhắn của :
[Mẹ kiếm cho con một ở khu nè.]
[Ly dị , một đứa con, bên vợ nuôi.]
[Điều kiện áp.]
[Hai đứa add friend .]
Tôi thoát khỏi khung chat với , liếc sang danh sách bạn bè mới, thấy Tần Phong gửi lời mời kết bạn.
Dạo bận quá, chẳng thời gian check trang cá nhân.
Biết xem từ , đỡ lúng túng.
"À, mới thấy tin nhắn của ."
Tần Phong trừ: "Tại cả, xin cô."
Thái độ cũng đấy chứ.
Tôi gượng: "Đáng lẽ xin mới đúng, thật thì..."
Tần Phong xuống bụng , im lặng một lát : "Chuyện của cô, dì kể hết với , cô cần áy náy ."
"Tôi xin vì chuyện đó, là..."
Tôi hắng giọng, nhỏ nhẹ: "Tôi thích ."
Tôi Tần Phong, nghiêm túc: "Tôi thích , dạo đang theo đuổi , tuy đổ nhưng thấy khả năng cao lắm."
Nói xong, ngại ngùng thêm: "Anh Tần, kể với , nên mới..."
Tần Phong thoáng bối rối, nhưng vẫn giữ vẻ lịch thiệp.
"Ra là ."
Tôi xin .
Tần Phong đáp: "Không , coi như làm quen.
Tiện cả đôi đường, chúng cùng khu, là chung nhé?"
Tôi chỉ xã giao thôi, dại gì mà nhận lời.
"Cảm ơn , nhưng còn chút việc, về ngay ạ."
Tần Phong gật đầu: "Vậy nhé."
Tôi theo khuất bóng, thở phào nhẹ nhõm.
Tính đ.á.n.h bài chuồn về công ty lấy đồ linh tinh gì đó.
Ai dè lưng ... Bùi Luật?!
Anh đó từ bao giờ thế?
Tôi mừng rơn, ba chân bốn cẳng chạy tới.
"Sao ở đây? Không bảo bận ?"
Ánh mắt Bùi Luật lạnh như băng.
Nụ của tắt ngấm.
"Anh làm ?"