Quân Hôn Ngọt Sủng 80: Nữ Phụ Cay Văn Được Sủng Đến Sinh Đầy Nhà - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-03-04 05:43:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE696rhu

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Chu và nàng quan hệ tồi, khẳng định thể ngoài bậy.

Đồ đạc trong nhà dọn sạch, Khương lão thái căn bản ngăn , Khương Tuyết thể xảy chuyện.

Nàng ôm Khương Tuyết, những đó đem đồ đạc của nàng từng cái dọn lên xe, Khương lão thái c.ắ.n một ngụm răng vàng.

Khương Thụ và Năm Hoa Lan, hai cái đồ ch.ó má đó, nàng nhất định sẽ bỏ qua cho bọn họ!

Ngày mai nàng liền thành tìm Lâm Nguyệt Trạch, nhất định đ.á.n.h c.h.ế.t hai cái đồ ch.ó má đó!

Lão Chu tới nhanh.

Trong sân nhà họ Khương vây quanh một vòng .

Lão Chu đặt tay lên cổ tay Khương Tuyết, tay thì vuốt râu.

Khương lão thái hạ giọng dặn dò:

“Lão Chu, Tiểu Tuyết mang thai, ông nhưng đừng bậy bạ nhé.”

Trên mặt lão Chu hiện lên một tia kinh ngạc, ngay đó hiểu rõ gật đầu:

“Tôi .”

Hắn thu tay , trong ánh mắt quan tâm của :

“Khí hỏa công tâm dẫn đến ngất xỉu, châm hai kim là thôi.”

Thấy chuyện Khương Tuyết mang thai, Khương lão thái nhẹ nhàng thở .

Giây tiếp theo, giọng lão Chu nữa vang lên:

“Tôi cho nàng kê một thang t.h.u.ố.c dưỡng thai.”

Một câu “thuốc dưỡng thai” của lão Chu, giống như sấm sét giữa trời quang, lập tức làm ngây .

Cái gì mà t.h.u.ố.c dưỡng thai?

Khương Tuyết lửa giận công tâm ? Tại uống t.h.u.ố.c dưỡng thai?

Chẳng lẽ……

Mọi về phía Khương Tuyết đang trong lòng Khương lão thái, ánh mắt đều đổi.

Cái Khương Tuyết thật đúng là vô liêm sỉ, mai mối mà lén lút qua thì thôi , thế nhưng kết hôn mang thai, chuyện mà truyền ngoài, con gái trong thôn họ Khương còn ai dám cưới nữa.

“Lão Chu.” Khương lão thái luống cuống, giọng nàng đột nhiên cất cao, bén nhọn chấn động màng tai , nàng tức giận kêu:

“Ông càng già càng lẩm cẩm, đồ lang băm! Đừng ở đây bậy bạ hủy hoại danh tiếng cháu gái !”

Nếu Khương Tuyết còn ở trong lòng nàng, Khương lão thái sớm nhào lên cào nát mặt lão Chu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/quan-hon-ngot-sung-80-nu-phu-cay-van-duoc-sung-den-sinh-day-nha/chuong-144.html.]

Cái lão già khốn kiếp , còn đồng ý mà!

Nàng tức giận mắng, sắc mặt lão Chu càng ngày càng đen, đặc biệt là một câu “lang băm” của Khương lão thái châm ngòi cơn giận của lão Chu, khơi dậy nỗi đau sâu thẳm trong lòng ông.

“Lang băm? Tôi cho dù là lang băm, cũng thể sờ hỉ mạch, Khương Tuyết đích xác mang thai.”

Lão Chu lạnh một tiếng, đầu về phía :

“Các tin tùy thích, lão Chu bao giờ dối, cũng khinh thường dối, y thuật của thế nào, trong lòng rõ ràng, cần quá nhiều giải thích.”

Trong thôn ít trải qua của lão Chu, chuyện vẫn là lão Chu say rượu lúc .

Tổ tiên là thái y, vẫn là loại chữa bệnh cho hoàng đế, là thế gia trung y chính thống, lão Chu ba tuổi thể nhận bách thảo, ở phương diện trung y đặc biệt thiên phú, nổi danh từ khi còn trẻ, ít đều tìm xem bệnh.

Sau chiến tranh bùng nổ, lão Chu trói trận doanh của địch nhân, quỷ t.ử buộc chữa bệnh, lão Chu thà c.h.ế.t theo, gặp nhiều tra tấn phi nhân tính, cũng trở nên điên điên khùng khùng.

Sau quỷ t.ử đ.á.n.h đuổi, lão Chu mới giải cứu , nhưng đều cảm thấy chữa bệnh cho đám tiểu súc sinh đó, đều mắng là kẻ bán nước, lão Chu mang tiếng , phiêu bạt khắp nơi.

Phiêu bạt đến Khương Gia Thôn, đúng lúc trong thôn cô con dâu nhỏ khó sinh, suýt nữa thì một xác hai mạng, lão Chu bất chấp nắm đ.ấ.m của , châm cứu cho cô con dâu nhỏ, giữ một thở cho nàng, nàng mới thể đưa bệnh viện mổ bụng, con bình an.

Lão Chu giữ ở Khương Gia Thôn.

Hắn phần lớn thời gian đều ngoài hành nghề y, thường xuyên thấy bóng dáng, chỉ khi trời lạnh, mới trở về Khương Gia Thôn, ở trong nhà qua một mùa đông.

Y thuật của lão Chu trong lòng lợi hại, Khương Tuyết mang thai, Khương Tuyết chính là mang thai.

“Các đừng cái lão già khốn kiếp bậy bạ, chính là thể thấy nhà chúng .”

Đối mặt với ánh mắt dị dạng của , Khương lão thái mạnh miệng kêu:

“Hắn coi trọng , đồng ý, liền đến khắp nơi hủy hoại danh tiếng nhà chúng .”

Lão Chu tức đến sắc mặt đỏ bừng, chỉ Khương lão thái, c.ắ.n răng :

“Cái đồ đàn bà đanh đá ! Nếu nể tình đàn ông nhà ngươi từng giúp , ngươi nghĩ nguyện ý thêm một lời với ngươi , cũng xem là loại đức hạnh gì!”

Lão Chu tức giận phất tay áo rời .

“Khương lão thái, Khương Tuyết một vô liêm sỉ, thể để liên lụy đến danh tiếng của các cô gái trong thôn chúng !”

, các mang cái đồ vô liêm sỉ mau cút khỏi Khương Gia Thôn.”

“Tôi sống lớn như , từng thấy phụ nữ nào vô liêm sỉ hơn Khương Tuyết, mai mối mà lén lút qua , hôn mang thai, nếu là sớm mấy năm, nàng đều kéo nhấn lồng heo .”

“Nếu nể tình chúng cũng là cùng thôn, sớm tố cáo nàng , cái loại tiện nhân chỉ câu dẫn đàn ông , đáng lẽ nên kéo b.ắ.n c.h.ế.t!”

Họ một câu so một câu khó , Vương Thúy Liên cuối cùng cũng nổi nữa, cố nén cơn đau , nàng túm lấy cây chổi dựa tường, như một bà điên vung mạnh:

“Cút, tất cả cút ngoài cho , chỉ , nhà thế nào, đến lượt các ở đây lải nhải.”

“Thế nổi , lúc các Khương Du, ép nàng c.h.ế.t, ép bọn họ dám khỏi nhà , đúng là d.a.o nhỏ đ.â.m ai, đó mới đau.”

Loading...