Cô ngượng ngùng Khương Du, ngoan ngoãn : “Chị dâu cũng thật xinh , em bao giờ thấy cô gái nào như chị dâu, lúc nãy chị từ lầu xuống, cả đều tỏa sáng, thảo nào Bắc Thành thích chị, em… em cũng thể thích chị ?”
Khương Du Tần Thư Nguyệt làm cho ngây .
Từ lúc đến đây, đây là đầu tiên khen nàng , hơn nữa ánh mắt Tần Thư Nguyệt trong veo, vẻ mặt chân thành, giống như đang lừa dối nàng.
Tần Thư Nguyệt hoặc là thật sự ngây thơ trong sáng, hoặc là một xanh lão luyện đặc biệt diễn.
Mới quen thời gian ngắn, Khương Du .
Nàng chân thành, nhưng sâu trong đáy mắt ẩn giấu sự cẩn trọng.
“Cô bé xinh như em mới yêu thích chứ, Bắc Thành thích em, là mắt , em xứng đáng với hơn…”
“Không .” Tần Thư Nguyệt mắt đỏ hoe ngắt lời Khương Du.
Khương Du vẻ hiểu rõ, xem , lộ đuôi cáo .
Thế nhưng, câu tiếp theo của Tần Thư Nguyệt thiếu chút nữa làm Khương Du rớt cả tròng mắt.
“Anh Bắc Thành , mắt , cho nên mới chọn chị, chị dâu nhỏ, chị đủ ưu tú mới Bắc Thành lựa chọn, hai xứng đôi, còn em…”
Tần Thư Nguyệt sụt sịt mũi, nghẹn ngào : “Mọi cần để ý đến em , em sẽ sớm thôi, nuôi một con ch.ó mà nó mất tích cũng sẽ buồn, huống chi Bắc Thành và em quen mười mấy năm, nhưng yên tâm, em chắc chắn sẽ phá hoại hai , chút lễ nghĩa liêm sỉ em vẫn hiểu.”
Nghe Tần Thư Nguyệt hình dung, Khương Du cố mím môi, cuối cùng nhịn mà bật .
“Cô em gái thanh mai trúc mã của cũng thú vị thật đấy.”
Tần Thư Nguyệt vẫn đang lau nước mắt, dáng vẻ đáng thương, Khương Du nổi, đưa cho cô một chiếc khăn tay: “Lau , một cô gái xinh như , mắt sưng húp như mắt ếch, chẳng đáng yêu chút nào.”
Nhìn cách ăn mặc của Tần Thư Nguyệt, cô vẫn yêu cái , quả nhiên Khương Du , cô lập tức lau khô nước mắt, hít sâu mấy , định cảm xúc.
“Chị dâu nhỏ, cảm ơn chị.”
Tần Thư Nguyệt nắm chặt chiếc khăn tay Khương Du đưa, chút ngượng ngùng : “Khăn tay em giặt sạch sẽ trả cho chị.”
Cố lão gia t.ử còn tưởng tốn nhiều công sức mới dỗ Tần Thư Nguyệt.
Ông cũng sợ Tần Thư Nguyệt một mực quấn lấy Cố Bắc Thành, làm Khương Du vui.
Không ngờ chuyện giải quyết dễ dàng như .
“Tiểu Nguyệt , ăn sáng ? Có ăn cùng chúng một chút ?”
Tần Thư Nguyệt quấn lấy Cố Bắc Thành, giọng điệu của Cố lão gia t.ử khi chuyện với cô cũng ôn hòa hơn ít.
“Không ạ.” Tần Thư Nguyệt lắc đầu: “Trong lòng khó chịu, ăn vô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/quan-hon-ngot-sung-80-nu-phu-cay-van-duoc-sung-den-sinh-day-nha/chuong-101.html.]
“Vậy…”
“Vậy em về .” Cố Bắc Thành và Cố lão gia t.ử đồng thời mở miệng, nhanh hơn một chút, dứt khoát hạ lệnh đuổi khách.
Tần Thư Nguyệt bĩu môi: “Em về.”
Cố Bắc Thành nhíu mày, khuôn mặt tuấn tú lộ rõ vẻ vui.
“Em đợi chị dâu nhỏ ăn xong sẽ đưa chị mua quần áo, Kinh Thị lạnh như , chị dâu nhỏ còn mặc áo đơn, sẽ cảm lạnh.”
Tần Thư Nguyệt đôi mắt sáng lấp lánh về phía Khương Du, trưng cầu ý kiến của nàng: “Chị dâu nhỏ, ạ? Mắt của em cũng tệ lắm, chắc chắn sẽ trang điểm cho chị thật xinh , đến lúc đó em xem ai còn dám chị quê mùa.”
Đến , đến , đây chẳng là tình tiết trong tiểu thuyết, thiên kim nhà giàu cố ý đưa cô gái quê mùa mua hàng xa xỉ để làm cô bẽ mặt, khiến cô gái quê mùa nhận cách giữa hai .
Khương Du khẽ nhướng mày.
Vậy thì nàng lẽ sẽ làm Tần Thư Nguyệt thất vọng .
“Cảm ơn ý của em, Bắc Thành sẽ cùng .”
Nàng câu nào cũng rời Cố Bắc Thành, theo lý thì Tần Thư Nguyệt nên tức giận, nhưng ngờ cô chỉ thất vọng một chút, giây tiếp theo như tiêm m.á.u gà, : “Vậy em cùng hai , em trả giá lắm đấy.”
“Không…” Cố Bắc Thành định từ chối, Khương Du tủm tỉm : “Được thôi, phiền em giúp chị trả giá nhé.”
Tần Thư Nguyệt xem bộ dạng quê mùa của nàng, nàng những thỏa mãn cô , mà còn thể hiện dáng vẻ mật với Cố Bắc Thành, cho Tần Thư Nguyệt ăn cẩu lương, khiến cô tiêu hóa nổi.
Thím Lý làm xong bữa sáng, hôm qua về muộn, kịp ngoài mua thức ăn, trong nhà gì làm nấy.
Sáng nay, thím Lý ngoài mua thịt tươi, còn làm một con gà, mua một con cá.
Bữa sáng bà dùng thịt tươi làm bánh bao súp, nấu cháo kê, còn hai đĩa dưa muối, dưa chuột muối và củ cải muối.
Hương vị đặc biệt ngon miệng, Khương Du ăn ít.
Cố lão gia t.ử vẫn luôn ha hả nàng.
Ăn là phúc, nha đầu gầy quá.
“Ăn nhiều một chút.” Thấy Khương Du thích ăn bánh bao súp, Cố Bắc Thành đưa phần của cho Khương Du.
Khương Du miệng ngậm bánh bao, hai má phồng lên, trông đặc biệt đáng yêu như một chú chuột hamster nhỏ, Cố Bắc Thành mỉm , giọng điệu ôn hòa : “Em thích ăn thì ngày mai bảo thím Lý làm cho em nữa.”
Bầu khí ấm áp giữa họ khiến Tần Thư Nguyệt chút hâm mộ.
Cũng nghĩ đến cái gì, cô một lát dậy rời .
Khương Du còn tưởng cô bé đả kích khi thấy họ mật, ngờ lúc cửa đụng Tần Thư Nguyệt đang thở hổn hển chạy tới.