Quản gia - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-27 12:34:14
Lượt xem: 18
1
"Vương thị, ngươi cửa mới một tháng mà phu quân nạp , ngươi làm thê t.ử kiểu gì ?"
Ngày thứ hai khi xuyên thành Nhị thiếu phu nhân Tần gia, phu quân Tần Nghiên đề nghị nạp .
Bà bà giả vờ mắng Tần Nghiên, nhưng đầu trách cứ . Đại tẩu Lý thị cúi đầu che miệng , còn tiểu cô Tần Cát thì mắt sáng rực lên.
Tuy ngơ ngác hiểu chuyện gì, nhưng bản năng sinh tồn khiến lập tức giả bộ cung kính đáp: "Mẫu . Kiến thức của con hạn hẹp, ngờ phu quân ... háo sắc như ..."
Tần Nghiên đầu sang một bên, : "Vương thị, nạp cho chồng vốn là bổn phận của nàng."
Tiểu cô Tần Cát vẻ mặt ngạo mạn chêm : "Ngươi chỉ là con gái nhà buôn, gả nhà chúng là thắp nhang cầu khấn . Ca ca nạp , ngươi dám đồng ý?"
Ta vẫn giữ vẻ mặt cung kính : "Phu quân nhất quyết nạp, tự nhiên ủng hộ. Chỉ là sính lễ nạp , tiệc rượu, tiền tháng sẽ trích từ của công do mẫu bù ? Để còn liệu đường sắp xếp."
Cả sảnh đường im bặt. Tay bà bà đang gạt nắp khựng .
Tần Nghiên như giẫm đuôi, thẹn quá hóa giận quát: "Vương Lan Tâm, Vương gia các mượn thế Tần gia mới một kẻ đỗ hai bảng tiến sĩ, trưởng nàng thuận lợi nhận chức Châu đồng tri béo bở, còn trèo cao La gia, chẳng đều nhờ thế Tần gia ? Nay bảo nàng bỏ chút tiền nạp mà nàng còn đùng đẩy ?"
Nhìn bộ mặt đòi hỏi một cách trơ trẽn của , mới vỡ lẽ.
Hóa trưởng của nguyên chủ sắp cưới nhi nữ thế gia, Vương gia lên như diều gặp gió, sắp trở thành tân quý trong giới sĩ tộc.
Ba đời , Vương gia cũng thể giống như Tần gia, bước chân hàng ngũ thư hương môn .
Vì mà bọn họ mới nôn nóng dùng cách nhục nhã nhất thời điểm quan trọng để gắn mác cho nguyên chủ là "ăn nhờ ở đậu Tần gia".
Dùng của hồi môn của nguyên chủ để nuôi trong lòng , vả mặt nàng, bẻ gãy cánh của nàng. Cốt để nhớ rằng, dù Vương gia phú quý đến thì vẫn là tầng lớp thương nhân thấp hèn quỳ gối cầu xin bọn họ rủ lòng thương.
Nỗi uất ức và bi phẫn của nguyên chủ trong lòng nháy mắt cuộn trào.
2
Ta vốn là một nữ bác sĩ Đông y thời hiện đại, do xui xẻo mà xuyên đến thời đại , trở thành Nhị phu nhân Tần gia.
Mặc dù mang theo của hồi môn hậu hĩnh khi bước cửa, còn dùng của hồi môn nuôi cả gia đình , nhưng sự khinh miệt và chế giễu vì xuất thương nhân vẫn luôn bám theo như hình với bóng.
Phu quân thì thanh cao, khinh thường nguyên chủ. Bà bà thì khắc nghiệt, chị em dâu xem kịch vui, tiểu cô thì chua ngoa.
Công công và đại bá mới nhậm chức, Tần Nghiên lộ nguyên hình, nạp Trương thị - mà tư tình từ khi cưới - cửa.
Sao cuộc đời nguyên chủ thê t.h.ả.m thế ?
Đã thế còn thể từ chối. Ai bảo nguyên chủ xuất thương nhân? Lại thêm đường quan lộ của trưởng nguyên chủ vẫn cần sự nâng đỡ của Tần gia, còn thì nắm rõ quy tắc của thời đại .
Tiếng bà bà vang lên: "Vương thị, ngươi là vợ cả, nạp cho chồng vốn là bổn phận."
Luật triều đại quy định: Bà bà g.i.ế.c con dâu thì lưu đày, nhưng con dâu g.i.ế.c bà bà thì lăng trì. Ta cụp mắt, nắm chặt tay, đè nén ý định làm tàn phế mụ bà bà độc ác xuống.
Chưa nắm rõ gốc rễ cả nhà , cẩn thận vẫn hơn.
Nhìn cách ăn mặc của cả gia đình, vẻ Tần gia cũng chẳng dư dả gì. Có lẽ, nên bắt đầu từ kinh tế nhỉ?
Khi ngước mắt lên nữa, mang vẻ mặt đầy thuận theo: "Mẫu và phu quân đúng. Số tiền sẽ trích từ của hồi môn, nhất định để Trương cô nương cửa một cách nở mày nở mặt."
Tần Nghiên sửng sốt, khóe miệng kiềm mà nhếch lên. Bà bà thật sâu, giọng điệu ngạo mạn: "Ngươi hiểu chuyện như thì quá , cứ thế mà lo liệu ."
Bạc thì thừa, chỉ xem các phúc mà hưởng thôi.
3
Ngày Tần Nghiên nạp , dùng những món đồ vàng và lụa là bắt mắt nhất trong của hồi môn của nguyên chủ để phô trương.
Kiệu hoa cao cấp hơn hẳn quy cách thất bình thường, tiệc rượu bày mười bàn, thậm chí mời cả gia quyến của những quan ngự sử vốn bất hòa với Tần gia.
Trương thị mặc bộ hỉ phục do tỉ mỉ chọn lựa, đầu đầy trang sức lấp lánh. Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc, ai bảo gia phong Tần gia là thanh cao cơ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/quan-gia/chuong-1.html.]
Thế nhưng Tần gia sự phô trương dương dương tự đắc, coi những lời bàn tán của khách khứa là biểu hiện cho thực lực của gia tộc.
Tần Nghiên bận rộn động phòng với Trương thị, nhận ánh mắt của quan khách trong tiệc tràn đầy vẻ châm chọc.
Đêm khuya, một trong sân. Nha tâm phúc khẽ bẩm báo: "Đã theo lời dặn của , tin tức 'Tần gia ép con dâu bỏ tiền cưới vợ bé cho con trai' lan truyền ngoài."
Ta gấp cuốn sổ sách , gật đầu. Qua những ngày quan sát, mà Tần gia còn nghèo hơn tưởng tượng.
4
Trương thị cửa hai ngày vẻ sủng , lúc thỉnh an đến mí mắt cũng lười nhấc lên.
Ta chẳng thèm để ý, chỉ dặn dò quản sự: "Phần tiền tháng của Trương di nương cứ theo tiêu chuẩn của thất hạng bét mà làm."
Nha bên cạnh ả nhanh chóng đến than khổ, ôn tồn : "Nhị gia thanh cao, tiện lo nghĩ chuyện tiền bạc dung tục. Di nương thương xót Nhị gia, tự tiết kiệm một chút?"
Quay , liền cắt luôn phần điểm tâm cung cấp thêm cho viện của Trương thị. Chỉ ba ngày , Trương thị ỉu xìu.
Cuối cùng ả cũng hiểu cái danh gia vọng tộc "thanh cao" của Tần gia , đến cây trâm bạc đầu ả cũng là do tiền của hồi môn của đúc thành. Tần Nghiên ư? Ngoài mấy lời tình tứ sến súa, chẳng bỏ nửa đồng xu.
Lúc thỉnh an sáng, bà bà nắm tay : "Cát nhi sắp xuất giá , nhà như , của hồi môn thể quá sơ sài..."
Ta lập tức tiếp lời: "Mẫu , con dâu hiểu."
Ta đáp ứng dứt khoát khiến bà sững sờ.
Sau đó, quan tâm hỏi han hôn sự của Tần Cát, là gả cho một gia đình canh nông nề nếp, bèn : " là mối hôn sự . Muội gả qua đó của hồi môn nhất định hậu hĩnh, lỡ phu cũng nạp tri kỷ, tiền trong tay mới thiệt."
Nụ của bà bà cứng mặt. Ta lo lắng Tần Cát: "Muội là thiên kim tiểu thư dòng dõi thư hương, tuyệt đối thể học theo Trương thị , cậy phu quân sủng ái mà chừng mực, thế thì thật là..."
Ta dừng đúng lúc, lắc đầu thở dài.
Tần Cát nổi đóa ngay tại chỗ: "Nhị tẩu! Ngươi bớt chỉ ch.ó mắng mèo ! Chẳng nhị ca nạp là do tẩu bản lĩnh ?"
Ta cụp mắt, ngoan ngoãn nhận : "Muội dạy chí , là vô dụng. Chỉ mong ngàn vạn đừng rơi tình cảnh như ."
Ra khỏi chính viện, triệu tập tất cả quản sự, giọng điệu bình thản nhưng cho phép nghi ngờ: "Trong nhà thêm , chi tiêu eo hẹp. Kể từ hôm nay, tiền tháng của tất cả chủ t.ử và hạ nhân giảm hai phần, tiêu chuẩn ăn uống cũng giảm một bậc. Mở rộng nguồn thu, tiết kiệm chi tiêu mới là đạo trị gia."
Tin tức ban , tiếng oán than dậy đất. Đại tẩu tìm đến đầu tiên: "Nhị nạp , trừ tiền tháng của chúng ?"
Ta bất lực dang tay: "Đại tẩu, của công chỉ ngần thu nhập. Hay là tẩu thương lượng với nhị , bảo Trương di nương tiết kiệm một chút?" Tẩu tức tối bỏ .
Tiếng xì xào của hạ nhân, lời oán trách của các phòng cuối cùng đều dồn đến tai bà bà. Bà rõ đang làm gì nhưng chỉ thể sa sầm mặt mày, lời nào.
Ngày hôm đó, hương khói trong từ đường cắt. Cơm nước Tần gia thanh đạm suốt nửa tháng trời, cuối cùng Tần Cát nhịn nổi nữa, ném đũa xuống bàn ăn: "Vương thị! Nhà nghèo đến mức nổi lửa nữa ? Của hồi môn của tẩu nhiều như thế, lấy bù chi dùng trong nhà thì ? Chẳng lẽ đây việc tẩu nên làm ?"
Ta buông bát đũa, từ từ ngước mắt lên. Cuối cùng cũng đợi câu ngu xuẩn .
5
Ánh mắt quét qua Tần Cát, lướt qua khuôn mặt u ám của bà bà, dừng đôi mắt lảng tránh của Tần Nghiên.
Ta Tần Nghiên, ôn tồn với bà bà: "Phụ thương con, vốn khi thành sẽ tặng riêng mười vạn lượng bạc để Tần gia chi dùng. Đáng tiếc..."
Ta dừng đúng lúc, dư âm tràn đầy ý mỉa mai hết. Cũng nhờ khi đại hôn, Tần Nghiên và Trương thị tư tình, làm ầm ĩ chịu cưới nguyên chủ.
Tần gia vì sự hỗ trợ kinh tế từ Vương gia nên mới ép cưới nguyên chủ cửa.
Công công đuối lý nên đặc biệt cam kết: Chỉ cần nguyên chủ gả Tần gia, Tần gia tuyệt đối động đến của hồi môn của nàng.
Thế nên, dù bỏ một xu nào, Tần gia cũng tư cách chỉ trích . Ánh mắt như d.a.o của bà bà và Lý thị găm chặt Tần Nghiên – kẻ đầu têu chuyện.
Tần Nghiên há miệng nhưng nửa chữ cũng thốt , cuối cùng cũng nếm trải mùi vị túng thiếu tiền bạc.
Điều làm chính là để bọn họ ôm lấy cái thanh cao vỡ vụn đầy đất , từ từ mà ngẫm nghĩ xem: Khi cầu cạnh khác thì thái độ của kẻ cầu xin.