Quái vật dưới đáy hồ - Bí mật đằng sau dòng nước - Chapter 1: theo tớ ra hồ đi
Cập nhật lúc: 2026-04-11 13:53:53
Lượt xem: 0
Tôi là Đô Đô, gia đình ở một ngôi làng khá hẻo lánh, gia đình chuyển đến đây chỉ là đơn giản trải nghiệm cuộc sống yên bình nơi đây.
Trong ngôi làng cũng nhiều nơi ấn tượng đáng nhớ, đặc là một cây đa sống hơn 100 năm và một hồ nước vô cùng rộng lớn.
Sống ở đây một thời gian gia đình cũng nhanh thể làm quen thiện với với trong làng.
Cho đến mùa hè một hôm trời tối cả làng mất điện, nhà nào nhà lấy đều mang chiếu, chõng tre ngoài cửa nhà, ngoài bờ đồng, gốc đa hóng gió, cũng ngoại lệ, cùng bốn đứa trẻ con quanh nhà tụ tập chơi với .
Bọn tuổi cũng xiêm 14 tuổi, cũng vì trời tối lên bọn thể chơi những trò vận động như ban ngày nên là nghĩ một trò khá thú vị đối với đám trẻ chúng .
-Thách ai những bí mật mà chỉ họ , ai kể nhiều hơn thì đó sẽ coi là lợi hại nhất và sẽ làm đại ca của nhóm.
Nghe thấy như đám trẻ con chúng cực kỳ hào hứng đem hết những thứ mà bọn cho là bí mật , Vỹ Vỹ là đầu tiên tranh .
-Tớ... Để tớ ... Ở gốc cây đào c.h.ế.t nhà ông Tuất giấu đồ nót của phụ nữ đấy.
Bọn như thêm hào hứng ai lấy đều thi kể , tiếp theo đến Na Na :
Lam Dạ Phong Đô
-Nhà bà Hoàn cái chum ở nhà, cái chum đó bên trong là quỹ đen của bà đó.
Cứ như mà đám trẻ con bọn nhiều bí mật, nhưng những bí mật đối với bọn chẳng hứng thú gì cả, bọn chỉ hứng thú đến việc ai sẽ làm đại ca của nhóm mà thôi.
Đến lượt , đưa ngón tay trỏ lên miệng hiệu cho cả đám im lặng "Suỵt", khi bầu khí trầm xuống mới bắt đầu .
-Ở cái hồ làng chúng quái vật đấy.
Tôi dứt câu thì cả đám liền phá lớn.
-Quái vật ư? Hahaha
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/quai-vat-duoi-day-ho-bi-mat-dang-sau-dong-nuoc/chapter-1-theo-to-ra-ho-di.html.]
- tớ bảo là đời làm gì ma quỷ với quái vật chứ.
Tôi ngại cũng hề tức giận, chỉ ngón tay hướng chiếc hồ đó.
-Nếu các bạn tin thì chúng hãy xem thử .
Bọn họ khi nửa tin nửa ngờ nhưng vẫn theo, chủ yếu là như hội cùng là bình yên vui vẻ và háo hức.
Đến nơi bọn bờ hồ tận hưởng làn gió mát, khí trong lành mặt nước phản chiếu ánh trăng vô cùng sáng chói, ở đây một cây cầu nhỏ bắc đến giữa hồ, ở giữa hồ một cái đền nhỏ, gọi là đền nhưng thật nó chỉ là cái mà xây dựng lên để cho đỡ trống trải.
Bọn như quên luôn chuyện về quái vật và cũng ai nhớ những bí mật linh tinh đó. Lúc Hồ Hồ liền đề xuất cho cả bọn.
-Hay là chúng chạy qua cái đền chơi , ở xung quanh đền đó xây dựng để khi nào chán thể qua đó ngâm tay ngâm chân với bơi lội đấy.
Cây cầu tuy lan can an nhưng độ rộng chỉ đủ cho một , mà cũng do mấy ngày trời mưa lên khi sóng nhẹ nước sẽ tạt lên cầu.
Vỹ Vỹ và Hồ Hồ háo hức, hai họ cứ như mà chạy một mạch qua đó luôn. Bình thường bọn trẻ con bọn luôn lớn cấm đến những nơi như thế lên bây giờ cơ hội bọn họ ai lấy đều tranh , riêng chỉ là bên bờ dám bước lên cầu, Vỹ Vỹ và Hồ Hồ cũng qua đến nửa cầu họ .
-Haha, Đô Đô? Cậu vẫn sợ nước như hồi nhỏ thế? Mau qua đây ở bên vui lắm.
Thật hối hận khi rủ bọn họ hồ bởi vì sợ nước, chỉ bọn họ mà trong làng ai cũng chuyện vì từng kể là hồi nhỏ vô tình té xuống ao lên bây giờ sợ nước.
lúc Na Na bước đến chỗ , dìu vai .
-Chúng cùng nhé Đô Đô, , tớ sẽ theo .
Lúc đó mới dám bước nhưng chậm, nếu bọn họ chỉ mất ba phút để đến bên thì sẽ mất tận mười phút mới qua .
Thật là ngày xưa ngã xuống nước lên mới sợ nước , ngày xưa ông nội kể đúng là ngã xuống nước, nhưng đó bất tỉnh ba ngày tỉnh dậy, phương pháp y học đều bỏ tay, bất đắc dĩ ông nội tìm tới bà Đồng giúp đỡ, thì khi đó bà Đồng dặn dò ông là.
-Ông hãy cho đứa trẻ ăn bảy mươi bảy đôi mắt cá trê thì nó mới thể tỉnh .