12
Sau hôm đó mấy ngày, Nhu Gia tới tìm tui nữa.
Bảo rằng giờ phút dù chuyện gì xảy , nàng vẫn thắng là cái chắc.
Tui lười đáp nàng, chỉ mời nàng khỏi tẩm cung của lẹ lẹ giùm.
Nói vài ba câu, Nhu Gia bất thình lình rút một con d.a.o nhỏ, túm lấy tay của tui dí về phía chính .
Máu tươi phun , nàng ngoác mồm kêu lên một tiếng ngã xuống đất, mặt mày tái nhợt.
“Hoàng Hậu nương nương, thủ tiêu thần ư?
Mấy cung nữ và thái giám trông thấy cảnh vội vã tụ một đống, vội vã chia thành hai tốp, một tốp ới thái y một tốp kêu Hoàng Thượng.
Tui khinh khỉnh ném con d.a.o nhỏ xa, chồm hổm cạnh thể nàng, định bụng xem qua miệng vết thương của Nhu Gia một chút nàng nắm cổ tay.
Tui rũ mắt nàng: “Chúng đều là gián điệp, ngươi mắc gì hãm hại hoài ?”
Nhu Gia rạng rỡ: “Cơ mà lập công chỉ một, ngôi vị Hoàng Hậu cũng chỉ một cái. Dù là bên nào nữa, tỷ tỷ đều là sự tồn tại vướng víu nhất với , dĩ nhiên sẽ giải quyết bớt . Ầy, tỷ tỷ cũng đừng trách , cuối cùng thì vì sẽ trời tru đất diệt.”
Đối mặt với Nhu Gia trong giây lát, tui chợt nhận , Nhu Gia… dã tâm lớn.
13
Giang Chiếu và các vị thái giám nhanh chóng tới tẩm cung của tui.
Nhìn thấy tui đang xổm cùng Nhu Gia, hoảng loạn xông tới ôm lấy tui. Khi chạm tui , đôi bàn tay ống tay áo to rộng vẫn còn run thấy rõ.
Anh thở hổn hển hỏi tui: “Tiểu Ngu, nàng chứ?
Tui nhẹ nhàng lắc đầu: “Ta .”
Anh về đám thái giám đang một bên mà gầm lên giận dữ: “Thái y ? Thái y làm trò gì mà còn qua đây?”
Trong lòng còn phẫn nộ hơn gấp bội :
[Một lũ phế vật! Thế quái nào chẳng ai chăm sóc Tiểu Ngu cho hồn? Rõ ràng Tiểu Ngu đang yên đợi ở tẩm cung để thứ rác rưởi phi đây làm trò?]
[Cái lũ đó thực sự cho rằng trẫm sẽ phế bỏ Hoàng Hậu để cho đồ vứt Nhu Gia vị trí đó? Trẫm mượn mấy kẻ óc heo các ngươi suy tính giùm, ngoại trừ Tiểu Ngu ai thể trở thành Hoàng Hậu của trẫm!]
[Tiểu Ngu mà xảy chuyện gì, tất cả các đều chôn cùng!]
[Xong xuôi trẫm sẽ tự tử.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/pi-sa-la-ban-trai-tui/chuong-1213.html.]
Giang Chiếu ôm tui mà run như dẽ, cứ như thể giây tiếp theo tui sẽ “đứt bóng” trong vòng tay .
Tui chắc cú lộn tin .
Nhu Gia yếu đuối nắm chặt lấy góc áo của Giang Chiếu.
“Hoàng Thượng, là thần , thần thương. Không vì Hoàng Hậu nương nương đột nhiên đ.â.m thần . Người gì, thần mới …”
Nhu Gia nặn một giọt nước mắt, thoạt mềm yếu động lòng .
“Hoàng Thượng, thần đau.”
Giang Chiếu: “...”
Anh về phía Nhu Gia, lập tức đầu tui.
Tui làm đành gật đầu: “ , cả, nàng mới thương.”
Giang Chiếu “À” một tiếng, cũng run rẩy nữa, kéo tay đỡ tui lên.
“Có vẻ trẫm hiểu lầm .”
Nhu Gia yếu ớt gật đầu.
Giang Chiếu xoay giúp tui phủi bụi : “Nếu Hoàng Hậu thì tản hết .”
Nhu Gia: “???”
Giang Chiếu đầu, đầy chán ghét bất mãn mà trừng mắt liếc nàng một cái.
“Nha của ngươi , kêu chạy nhanh mà đỡ ngươi hồi cung. Đừng mãi ở đó làm ô uế nơi ở của Hoàng Hậu như thế.”
Nhu Gia ngỡ ngàng ngơ ngác bật ngửa mà ngẩng đầu.
“Hoàng Thượng, là Hoàng Hậu nương nương làm thần thương.”
Giang Chiếu: “Sau đó thì? Ngươi cảm thấy trẫm sẽ tin lời ngươi, sẽ vì ngươi mà quở trách Hoàng Hậu?”
“Nhu Gia, ngươi là một thông minh, nên liều lĩnh như . Nhân lúc trẫm đổi ý, còn mau cút cho nhanh?”
[Như một trò đùa, ngươi mà cũng đòi xét nét với Tiểu Ngu? Chưa đến việc Tiểu Ngu khả năng đ.â.m ngươi, giả sử Tiểu Ngu đ.â.m thật thì cũng là do nàng lầm lộn mấy lời đồn đại linh tinh nên ghen, trẫm cũng chỉ khen nàng đ.â.m quá đỉnh!]
[Chỉ thể là vì ngươi xứng đáng.]
[Có điều nếu ngươi tính kế đầu Tiểu Ngu, ngươi cũng còn thở bao lâu.]
Nhu Gia nha nâng lên hoang mang chuồn lẹ.
Giang Chiếu cũng kéo tui về phòng ngủ.