khi họ chuyện xong, bà Cố .
- Ông xã, Chu Chu, hai nghĩ đến lúc Uyển Uyển nên đến công ty thực tập ?
Cố Chu dừng đũa và trả lời.
Bà Cố .
- Chu Chu, con hãy giúp đỡ Uyển Uyển nhé.
Cố Chu đồng ý ngay lập tức. Thay đó, cô .
- Để bố tìm khác giúp ạ.
Bà Cố vẻ hài lòng.
- Hai chị em các con giúp đỡ lẫn chứ.
Cố Chu bà, mà thẳng ông Cố.
- Con thực sự thời gian lúc . Con đang ở giai đoạn quan trọng của một dự án liên quan đến công ty Hải Thành.
Ông Cố hiểu tầm quan trọng của dự án hơn bà Cố, nên ông .
- Anh sẽ nhờ ông Lý giúp Uyển Uyển.
Sau đó, ông Cố Uyển một cách trìu mến.
- Ông Lý kinh nghiệm. Con sẽ học nhiều điều từ ông .
Cố Uyển gật đầu.
- Cảm ơn bố. Con sẽ học hỏi thật .
Ông Cố gật đầu hài lòng.
- Con gái ngoan.
Sau đó, ông gắp một miếng thịt và bỏ bát của cô.
Cố Chu cúi đầu ăn. Cô ngờ cho Cố Uyển công ty sớm như . Tuy nhiên, đúng là cô thời gian để hướng dẫn Cố Uyển. Thứ hai, cô thực sự .
Cô sợ Cố Uyển sẽ cạnh tranh quyền lực với . Thay đó, cô quá lười để giả vờ thiết với chị gái suốt ngày.
Giả vờ ở nhà thì , nhưng nếu giả vờ cả ở công ty nữa, cô sẽ mệt mỏi và chán nản.
Tuy nhiên, cô chỉ nghĩ đến Cố Uyển.
Cố Chu cảm thấy khó chịu.
Lúc , Cố Uyển đột nhiên mỉm và .
- Bố ơi, bố cho con thử món cua ở Tạ Thủy Cục ?
Ông Cố sững sờ một lúc, Cố Chu một cách khó xử.
Cố Chu cũng cảm thấy điều gì đó kỳ lạ. Người quản gia nghĩ tinh ý nên .
- Lúc nãy ông chủ nhà, ông đưa cho cái hộp. Bây giờ nó đang ở trong bếp. Tôi sẽ mang ngay.
Mỗi ngày chỉ một lượng cua nhất định từ Tạ Thủy Cục. Nếu bình thường ăn, họ đặt . Từ đó thể thấy cua ở đó ưa chuộng đến mức nào.
Người quản gia hâm nóng cua và đặt lên đĩa. Khi mang , bà liếc Cố Chu với vẻ mặt khó xử.
Cố Chu thấy khó hiểu ánh mắt của ông Cố và quản gia, nên cô đĩa.
Rồi cô hiểu vấn đề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/phung-thieu-gia-phu-nhan-cua-anh-da-khien-ca-the-gioi-kinh-ngac/chuong-8-chi-co-mot-con-cua.html.]
Ồ, hóa chỉ một con cua.
Bố cô ăn cua, nhưng chỉ một con cua. Bố cô đặc biệt mua nó cho Cố Uyển.
Nói cách khác, phần cho cô!
Người quản gia cũng rằng phần cho Cố Chu, nên bà dám đặt nó mặt Cố Uyển. Bà đặt nó ở giữa bàn như thể là để cùng ăn.
Dù thì, đây, tất cả những thứ trong nhà đều dành cho Cố Chu.
Lúc , Cố Uyển một cách chu đáo.
- Bố chắc chắn hôm nay em về, nên chỉ mua một con thôi. Chu Chu, là chị nhường con cua cho em nhé?
Nhường? Thật bụng.
Từ bao giờ mà cô, Cố Chu, cần sự thương hại?
Thực , cô bỏ qua một sự thật.
Trong nửa tháng qua, chỉ cô liên lạc với cô, mà bố cô cũng liên lạc với cô.
Phùng Gia ít nhất cũng gọi điện vài , nhưng cô ngờ họ gọi một cuộc nào.
Cô thích ăn cua. Bố cô thường mua cho cô ăn đây, nhưng khi mua cua hôm nay, ông chỉ nghĩ đến Cố Uyển mà nghĩ đến cô?
Bà Cố gắp một miếng rau và đặt bát của Cố Uyển. Bà an ủi.
- Ngày mai sẽ đưa con đến Tạ Thủy Cục ăn.
- Cảm ơn . - Cố Uyển mỉm ngọt ngào.
Cảnh tượng thật trớ trêu trong mắt cô. Giờ đây, dường như chỉ còn hai lựa chọn cho cô.
Cô thể nhận lấy hoặc đưa cho Cố Uyển.
Bố cô mua nó cho Cố Uyển, nên cô thể giữ nó cho riêng .
Và ngay cả khi cô giữ , đó cũng là vì Cố Uyển tặng cho cô.
nếu thực sự để Cố Uyển nó, cô sẽ cảm thấy thoải mái.
Cô suy nghĩ một chút với quản gia.
- Hãy bảo đầu bếp lấy thịt cua và chia thành hai phần. Hôm nay, làm móng tay nên tự bóc vỏ.
Ông Cố cô với vẻ hài lòng.
- Ừm. Bố thấy cả hai con đều thích. Ngày mai bố sẽ mua thêm vài con nữa.
Cố Uyển mỉm đáp.
- Vâng, cảm ơn bố.
Sau bữa tối, Cố Chu nán lâu mà thẳng về phòng.
Sau khi tắm xong, cô gọi cho Lâm Ẩn và kể cho cô về những chuyện xảy tối hôm nay.
Lâm Ẩn khúc khích.
- Sao cứ đưa cho cô ? Dù thì nó cũng dành cho mà.
- Nếu là thì ? - Cố Chu nhướng mày.
Lâm Ẩn lập tức toe toét.
- Vậy thì tớ chắc chắn sẽ : Cảm ơn. Chị yêu em nhiều như bố chúng .