Tô Dung lạnh lùng liếc Ninh Trinh: “Ninh tiểu thư, vị trí của khác êm ?”
Ninh Trinh: “Êm chứ. Đừng vị trí, đến mộ phần cũng lên đây .”
Tô Dung ngờ nàng vô sỉ như , nhất thời khuôn mặt vặn vẹo: “Cô thật là hổ!”
“Ngươi học thêm chút , học cách mắng cho hồn. Một bụng cỏ rác, mở miệng trừ mấy câu đó thì chẳng gì khác. Ta mà chối tai, trong nhà ai dạy dỗ ?” Ninh Trinh hỏi.
Tô Dung hận thể lao động thủ. Người bên cạnh vội vàng kéo . Hai em họ của Ninh Trinh cũng chắn mặt chị, bảo vệ Ninh Trinh.
Hai bên ầm ĩ, ít khách khứa bên cạnh xem náo nhiệt.
Trong đám đông, đột nhiên truyền đến một tiếng khẽ: “Thật náo nhiệt.”
Đám bên phía Tô Dung mạc danh im bặt, theo bản năng lùi vài bước, nhường lối .
Ninh Trinh thấy một đàn ông trẻ tuổi. Người ước chừng 27-28 tuổi, khí chất văn nhã. Hắn mặc một bộ âu phục màu xanh biển, bên ngoài khoác áo choàng cùng màu. Từ túi áo choàng rủ xuống sợi dây chuyền vàng của chiếc đồng hồ quả quýt, đung đưa nhẹ nhàng theo cử động của .
Một gương mặt .
“Mạnh gia.”
“Mạnh gia ngài tới?”
Ninh Trinh đầu tiên gặp Mạnh Hân Lương. Đại ca nàng cùng Mạnh Hân Lương chút giao tình, từng gặp qua vài . Hai rung chuyển trong bang hội thành tựu , Mạnh Hân Lương tuổi còn trẻ lên vị trí Phó long đầu. Hắn trẻ tuổi, nhưng tàn nhẫn cơ trí, ai là sợ.
Tô Dung cũng yên lặng lùi hai bước.
“Mấy vị, tiểu nhị cửa hàng chiêu đãi chu . Đều nể mặt một chút, đừng cãi nữa ? Có việc gì thì cứ , sẽ giải quyết thỏa đáng cho các vị.” Mạnh Hân Lương .
Hắn chuyện khách khí, thái độ cũng khiêm tốn, nhưng ai dám làm càn. Trên ngón cái tay trái của Mạnh Hân Lương đeo một chiếc nhẫn ban chỉ bằng bích tỉ, khi chuyện ngón tay bất động, an tĩnh mà uy nghiêm.
“Là bọn họ gây sự, chúng đang mua đồ đàng hoàng.” Kim Noãn nấp lưng em họ, đột nhiên lên tiếng.
Hai em họ: “……”
Vị chị dâu cũng giống hệt nhị ca, thật là lỗ mãng. Súng b.ắ.n chim đầu đàn a. Vừa cãi ai để ý đây là hiệu buôn Tây của Mạnh Hân Lương. Bây giờ cứ im lặng thì sẽ vạ lây. Cứ nhất thiết làm gì?
Mạnh Hân Lương về phía bên . Hai em họ tuổi còn nhỏ, co rúm một chút.
Ninh Trinh còn nhớ rõ Mạnh Hân Lương, nhưng chắc nhớ . Hiện giờ cư địa vị cao, Ninh Trinh càng tiện tùy tiện bắt quàng làm họ. Nàng chạm mắt với Mạnh Hân Lương, biểu lộ gì.
Mạnh Hân Lương : “Tứ tiểu thư cũng ở đây ?”
Ninh Trinh lúc mới lộ chút ý : “Mạnh gia, xin . Không chúng gây sự, là bọn họ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/phu-nhan-sau-khi-ly-di-dai-lao-quan-phiet-mot-dem-dau-bac/chuong-41-manh-gia-xuat-hien-dieu-van-lac-them-dau-vao-lua.html.]
“Rõ ràng là cô. Cô thấy chúng tới nên cố ý chắn đường.” Tô Dung .
Ninh Trinh: “Ngươi là đàn ông con trai, đổi trắng đen thấy thú vị ? Tiểu nhị đều ở đây, các khách hàng khác cũng thấy cả .”
Tô Dung: “Ác nhân cáo trạng , cô còn dám trả đũa.”
Ninh Trinh: “Ngươi căn bản đủ tư cách cãi với , ngươi tính là cái thá gì? Gọi cha ngươi tới đây.”
Tô Dung nhất thời tức đến phát điên. Nếu Mạnh Hân Lương ở đây, xông lên .
Mạnh Hân Lương quét mắt . Đôi mắt đen kịt, sắc bén vô cùng. Khí thế của Tô Dung xẹp hơn nửa.
Bên bọn họ tranh chấp xong, Diêu Văn Lạc đang xem náo nhiệt ở cửa hiệu buôn Tây liền xoay ngoài. Cô tới quán cà phê, gọi điện thoại tới Quân chính phủ, cô Thịnh Trường Dụ hôm nay từ doanh trại trở về Đốc quân phủ.
Điện thoại chuyển , Phó quan Trình Dương thấy là cô liền bảo Đốc quân rảnh.
“Không chuyện của , là chuyện của Ninh Trinh. Cô đang đ.á.n.h với ở phố.” Diêu Văn Lạc .
Trình Dương: “……”
Một lát , giọng của Thịnh Trường Dụ vang lên trong ống : “Chuyện gì?”
“A Dụ, em gặp Ninh Trinh và nhà họ Tô ở hiệu buôn Tây Mạnh thị. Ninh Trinh kiêu ngạo lắm, suýt chút nữa đ.á.n.h Tô Dung, còn đào mộ Tô Tình Nhi lên.” Diêu Văn Lạc .
Thịnh Trường Dụ im lặng trong điện thoại.
Diêu Văn Lạc tiếp tục : “Em hiện tại chút thành kiến với em. Nếu cô nh.ụ.c m.ạ Tô Tình Nhi khuất, em cũng gọi cuộc điện thoại .”
Lại là sự im lặng.
Một lát , Thịnh Trường Dụ mới mở miệng: “Ở ?”
“Ninh Trinh hả? Cô ở hiệu buôn Tây Mạnh thị 12 đường Ivan.” Diêu Văn Lạc .
Cô cúp điện thoại, tâm trạng khá . Dù Ninh Trinh đích xác nhắc tới chuyện lên mộ Tô Tình Nhi. Thật sự đối chất, Diêu Văn Lạc cứ bảo nhầm thì ? Ninh Trinh cãi với nhà họ Tô, chẳng vì Tô Tình Nhi là trong lòng của Thịnh Trường Dụ ? Người c.h.ế.t vĩnh viễn là chí cao vô thượng, Ninh Trinh thắng Tô Tình Nhi .
Diêu Văn Lạc xoay xem náo nhiệt, chờ Thịnh Trường Dụ tới. Vạn nhất bọn họ cãi nữa mà định rời , Diêu Văn Lạc sẽ bảo phó quan và tài xế của chặn đường.
Trong hiệu buôn Tây vẫn ầm ĩ thôi, ít khách khứa vây quanh xem. Mạnh Hân Lương bất tri bất giác về phía Ninh Trinh.
Trong khi em họ của Ninh Trinh và đám bạn bè của Tô Dung đang khẩu chiến, Mạnh Hân Lương đột nhiên thấp giọng chuyện với Ninh Trinh.
Hắn hỏi: “Tứ tiểu thư, gần đây liên lạc với A Nặc ?”
Ninh Trinh sửng sốt. Tiện đà mới phản ứng , đang đến biểu tỷ Vân Nặc của nàng.