Bác sĩ mà Dung Từ hỏi còn , cô y tá bên cạnh chen : "Bệnh nhân phòng 03 là một bà cụ, hôm qua cao huyết áp ngất xỉu, khi kiểm tra gì nghiêm trọng, lẽ thể xuất viện ngay trong ngày, nhưng nhà bà yên tâm, kiên quyết yêu cầu ở bệnh viện theo dõi hai ngày."
"Bà cụ đó cũng là khó tính, chịu ở phòng bệnh thường, nhất định ở phòng VIP, nhà bà thái độ cũng cứng rắn, phòng VIP của bệnh viện chúng mấy ngày nay kín lịch, nhưng họ là nhà của một nhân vật lớn, đó nhờ sự can thiệp của nhân vật lớn đó, họ trực tiếp cướp phòng bệnh khác đặt ..."
Cô y tá thao thao bất tuyệt, bác sĩ bên cạnh lo lắng lén, ho nhẹ một tiếng, cô y tá liền tiếp nữa.
Nói cách khác, họ sẽ rời ngày mai?
Nói như , Dung Từ còn lo lắng nhiều về việc Dung Ánh Thịnh sẽ gặp nhà họ Lâm và họ Tôn nữa.
Chỉ là...
Sợ rằng những sẽ cố ý kích động cô một cách .
Nghĩ đến đây, Dung Từ yên tâm lắm với bác sĩ và y tá: "Tình trạng tinh thần của lắm, chịu kích động, làm phiền mấy vị bình thường chú ý hơn đến những phòng bệnh của , ngoài nhân viên y tế quen thuộc và mấy nhà họ Dung chúng , những khác phép phòng bệnh gặp mà sự cho phép của chúng ."
"Ngoài , nếu khác hỏi về , cũng làm phiền mấy vị thông báo cho ngay lập tức."
Bác sĩ : "Chuyện xin cô Dung yên tâm, chúng sẽ làm."
Mặc dù nhận sự đảm bảo của bác sĩ, nhưng...
Giống như cô sẽ hỏi thăm tình hình của nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, nhà họ Tôn và nhà họ Lâm lẽ cũng sẽ hỏi thăm xem bên họ xảy chuyện gì.
Chỉ sợ, bây giờ họ lý do họ xuất hiện ở đây...
Bên .
Người nhập viện là bà cụ Tôn.
Lâm Lập Hải còn việc xã giao, khi đến bệnh viện thăm bà cụ Tôn, liền rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-lau-roi/chuong-289-co-y-kich-dong.html.]
Như Dung Từ nghĩ, khi Lâm Lập Hải rời , Hướng Như Phương liền lập tức với bà cụ Tôn về việc nãy thấy Dung Từ và bà cụ Dung ở hành lang bên ngoài.
Họ đều đoán bệnh là Dung Ánh Thịnh.
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Còn Dung Ánh Thịnh bệnh gì...
Để tìm hiểu rõ, Hướng Như Phương đặc biệt hỏi cô y tá chăm sóc bà cụ Tôn: "Vừa nãy chúng hình như thấy lão Tần, thể mời lão Tần, xem đối phương dạng , bệnh nhân đó bệnh gì, mà nhà cô làm lớn chuyện đến mức trực tiếp mời lão Tần đến..."
"Là suy đa tạng, tình hình khá nghiêm trọng."
Nghe đến đây, Hướng Như Phương và bà cụ Tôn đều .
Theo họ , suy đa tạng, khả năng chữa khỏi cực kỳ thấp.
Nói cách khác, Dung Ánh Thịnh thể là –
Tuy nhiên, để an , Hướng Như Phương : "Người nhà cô thấy quen mắt, bệnh nhân đó họ Dung ? Có tên là Dung Ánh Thịnh ?"
" , hóa bà và họ là quen?"
Hướng Như Phương , : " , quen cũ ." Nói xong, tiếp tục hỏi: "Nếu là suy đa tạng, chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa ?"
"Ban đầu là , nhưng họ quyền thế, mời lão Tần, lão Tần tài giỏi, bây giờ khả năng chữa khỏi khá cao."
Nghe đến đây, nụ mặt Hướng Như Phương và bà cụ Tôn đều nhạt vài phần.
Sau khi cô y tá rời , Hướng Như Phương hừ lạnh một tiếng, "Thật là rẻ cho họ."
Nói xong, kìm : "Con nhỏ c.h.ế.t tiệt đó bám Uất Mặc Huân, thật sự lợi ít."
Nếu Dung Từ quen Uất Mặc Huân, Dung Ánh Thịnh lẽ –
Tôn Nguyệt Thanh gì, nhưng cũng từ từ nhíu mày.