Diêu mẫu oán hận : “Cô mà tính là cái nỗi gì? Cô xen việc khác, phá hoại hôn nhân nhà , cô sẽ báo ứng đấy!”
Sắc mặt Thẩm Lưu Phương trầm xuống: “Đừng Vương Cầm là bạn , dù là xa lạ, cũng sẽ tuân theo tinh thần Lôi Phong mà giúp đỡ đồng chí gặp hoạn nạn rời khỏi khổ hải.”
Diêu mẫu tức đến nổ đom đóm mắt, nhà họ Diêu bọn họ thành "khổ hải" từ bao giờ? Con trai bà là Đoàn trưởng cơ mà! Là thanh niên tiền đồ nhất vùng!
Diêu mẫu tức quá hóa lú, thốt : “Tôi mặc kệ! Cô làm mất của một đứa con dâu, cô đền cho một đứa con dâu khác!”
Thẩm Lưu Phương lạnh lùng bà : “Bà đền con dâu cho bà thế nào?”
Diêu mẫu: “Cô và con trai đều ly hôn, thấy hai đứa hợp . Tôi cũng chẳng chê cô mang theo một đứa con riêng vướng víu, con gái cô lấy chồng, nhà họ Diêu chúng sẽ lo liệu sính lễ.”
Diêu mẫu cảm thấy đúng là một bà chồng hiếm , còn rộng lượng lo cả của hồi môn cho đứa con riêng của Thẩm Lưu Phương.
Thẩm Lưu Phương hỏi: “Ý tưởng của bà, con trai bà ?”
Diêu mẫu tự tin đầy : “Nó quan trọng, là nó, lệnh cha lời mai mối, nó !”
Thẩm Lưu Phương: “Nếu đồng ý thì ?”
Diêu mẫu: “Nếu cô đồng ý, ngày nào cũng đến nhà cô gây phiền phức! Nếu tại cô, mất con dâu, con trai mất vợ, cháu mất . Cô mà đồng ý, sẽ rêu rao cho thiên hạ cô cố ý xúi giục con trai con dâu ly hôn để chính leo lên vị trí đó!”
Hoa lão sư bên cạnh đến đây thể nhịn nữa, bà vớ lấy cái chổi tre lao đ.á.n.h tới tấp!
“Bà là cái loại sâu bọ ăn nhiều quá hóa rồ ? Dám chạy đến nhà chúng mà nhảy nhót!”
“Tôi đ.á.n.h c.h.ế.t cái loại mồm ch.ó vó ngựa !!”
Diêu mẫu đ.á.n.h bất ngờ, chạy mắng: “Bà... bà đ.á.n.h !”
Hoa lão sư dừng tay, đ.á.n.h chửi, cái chổi tre mới quét phân gà ngoài đường cứ thế quất thẳng mặt Diêu mẫu!
“Bà bệnh thì mà khám! Đừng đến chỗ con gái mà phát điên! Con gái là hộ sĩ, thú y!”
“Cút ngay cho ! Cút !”
Diêu mẫu né tránh kịp, mặt mày nhếch nhác mới phát hiện cái chổi bẩn thỉu đến mức nào! Bà giậm chân gào thét: “Các cứ đợi đấy! Tôi sẽ còn !”
Đứa con dâu bà chấm !
Hoa lão sư đuổi khỏi cổng nhưng cơn giận trong lòng vẫn tan! Bà cầm chổi đuổi theo tận đường, đuổi đ.á.n.h Diêu mẫu! Bà đ.á.n.h mắng to cho cả khu thấy những toan tính hổ của Diêu mẫu.
“Bà cũng xem con trai bà là cái thứ gì mà dám tính kế con gái !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-654-tran-chien-choi-tre.html.]
Diêu mẫu ngờ bà già dám đuổi tận ngoài đường đ.á.n.h , thật quá quắt!
“Con gái bà thì ? Con gái bà chính là nhớ thương con trai ! Nếu nó quan tâm đến chuyện nhà khác làm gì?”
“Nó chính là xúi giục vợ con trai ly hôn để chính thế chỗ!”
Cái chổi tre trong tay Hoa lão sư Diêu mẫu giằng co rụng hết cành, chỉ còn mỗi cái cán tre, hai bà già cứ thế lao đ.á.n.h . Diêu mẫu lúc đầu ở thế yếu, nhưng đ.á.n.h một hồi bắt đầu chiếm ưu thế.
Thẩm Lưu Phương xách một xô nước từ trong sân chạy , dội thẳng Diêu mẫu!
“Nếu mà thấy bất kỳ lời tiếng nào ở bên ngoài, sẽ mang phân đến đổ cửa nhà bà! Tôi sẽ khiến cho Diêu Uy - Diêu đoàn trưởng nhà bà mang danh xa khắp cái quân khu !”
Diêu mẫu dội trúng phóc, cả ướt sũng, đầu còn dính mấy lá cải vụn.
“Tôi liều mạng với các !” Diêu mẫu tức đến run rẩy cả . Ở quê bà bao giờ chịu thiệt thòi lớn thế , mà đến chỗ con trai nhục nhã đến thế.
lúc xem đông nghịt, họ lao can ngăn.
“Đại nương! Bà bình tĩnh !”
Diêu mẫu làm bình tĩnh nổi? Người dội nước là bà ! Người mất mặt cũng là bà ! Bà là ruột của Đoàn trưởng cơ mà!
Có báo cho Diêu đoàn trưởng, nhưng đến ngay . Từ Anh và Hoàng Đại Mỹ xách giỏ rau xem từ đầu đến cuối.
“Mẹ của Diêu đoàn trưởng đúng là dám nghĩ thật! Chỉ bằng mà cũng đòi nhớ thương hộ sĩ Thẩm? là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga!”
Hoàng Đại Mỹ : “Cũng đến mức đó chứ? Diêu đoàn trưởng dù cũng là Đoàn trưởng, tuổi tác cũng lớn.” Không đến nỗi xứng đôi.
Từ Anh nhạo: “Thế so với Biên sư trưởng thì ?”
Người bên cạnh cũng nhịn chen : “Có Biên sư trưởng ở phía , hộ sĩ Thẩm còn trúng Diêu đoàn trưởng chắc?”
Nếu Biên sư trưởng - chồng cũ cứ bám lấy hộ sĩ Thẩm buông, thì với nhan sắc và năng lực của cô , ai mà chẳng thèm ?
Cũng : “Diêu đoàn trưởng là chồng của Vương Cầm, hộ sĩ Thẩm và chị Vương quan hệ như , dù thế nào cũng thể trúng Diêu đoàn trưởng .”
Từ Anh ở gần nhà Vương Cầm nên rõ chuyện nhà họ Diêu hơn, cô coi thường Diêu Uy: “Mẹ của Diêu đoàn trưởng đúng là úng não ! Thật dám nghĩ!”
Trong lúc đang bàn tán xôn xao, Diêu Uy vội vã chạy đến, cùng còn cả Biên Tự.
Diêu mẫu thấy con trai đến, bao nhiêu uất ức và oán khí trong lòng trào dâng: “Con trai! Con cuối cùng cũng đến ! Con mà đến, con sắp bắt nạt c.h.ế.t ở đây !”
Thẩm Lưu Phương kinh ngạc Biên Tự đang tiến gần : “Sao tới đây?”
Biên Tự kỹ Thẩm Lưu Phương từ xuống , thấy cô mới thở phào nhẹ nhõm.