Phong Hoa Tuyết Nguyệt - 6

Cập nhật lúc: 2026-04-06 04:51:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoàn theo Hề quan đến một lầu các tinh xảo, khi bước lên bậc thang, Hề quan : “Hạ thần sắp xếp chỗ ở khác cho mà điện hạ mang đến, lầu các vốn là tẩm cung của Sở Vương điện hạ, cho dù là trong vương phủ thì bình thường cũng ai dám tùy tiện đặt chân đến đây ạ.”

Mọi lập tức dừng bước, tỳ nữ bên cạnh lên dẫn đường, hầu của công chúa liền theo bọn họ sang con đường khác.

Xước Xước vẫn đỡ công chúa lên lầu như , tòa nhà kiến trúc hùng vĩ, Hề quan : “Từ khi Sở Vương điện hạ si mê Phật học, trong một năm hơn nửa thời gian là dạo chơi bên ngoài. Sau đó ngộ đạo ở chùa Đạt Ma học Phật pháp ở nơi luôn, bình thường ngài sẽ về vương phủ. Hạ thần nghĩ, nếu điện hạ thể ở trong lâu, lẽ thể mượn mệnh của điện hạ để cảm hóa Sở Vương điện hạ.”

Từ khi sứ thần đến Thiện Thiện, đó là đề nghị Quốc chủ gửi công chúa , vị Sở Vương điện hạ vẫn luôn nhắc tới trong lộ trình đường suốt ba tháng của nàng. Đến bây giờ, phủ của , ở trong tẩm cung của , nàng mới đột nhiên phát hiện về quá ít, ngoài việc là đàn ông và Hoạch thì còn gì nữa.

thì cũng thể yêu cầu cao về diện mạo của một võ tướng động đao động thương, mắt voi mũi ưng mặt đầy râu, tệ lắm cũng đến thế mà thôi. Công chúa quyết định hỏi thăm một vấn đề cứng mềm: “Không tên húy của Sở Vương điện hạ là gì? Năm nay bao nhiêu xuân thu?”

Hề quan nắm tay áo, đưa công chúa đến một cánh cửa chấn song thẳng trạm trổ hoa văn màu vàng, nàng : “Vậy mà Sử quan đại nhân cho điện hạ ạ? Quốc họ Thượng quốc là họ Tiêu, tên Sở Vương chỉ một chữ Tùy, tên húy Trường Lưu, năm nay qua hai mươi bốn mùa xuân.”

Hai mươi tư tuổi, quả nhiên tuổi nhỏ, năm tháng thanh xuân vượt qua chiến trường, già thì rời khỏi triều đình xuất gia làm hòa thượng, dùng nửa đời tu hành để bù cho nửa đời g.i.ế.c chóc, cả một đời lên lên xuống xuống, lẽ Sở Vương thật sự vượt thời đại.

“Tiêu Tùy, Tiêu Trường Lưu…” Công chúa thì thào , nàng dạo một vòng quanh phòng ngủ phủ kín tơ vàng: “Tên húy của Sở Vương điện hạ thật đặc biệt.”

Hề quan : “Mẫu phi của điện hạ xuất từ Lưu thị Trường Sơn, Trường Sơn cách xa đô thành ngàn dặm, Lưu phi nhớ quê hương, bởi mới đặt tên cho điện hạ là Trường Lưu.”

Cho nên, trong hậu cung của đế vương nước lớn thật sự ít, công chúa vốn nghĩ rằng Sở Vương là con của Thái hậu, xem cũng .

Hề quan xong những lời bèn thi lễ với công chúa: “Điện hạ đường mệt nhọc, nên nghỉ tạm một lát . Lát nữa hạ thần sẽ sai tặng trái cây đến cho ngài, đến bữa tối đưa đồ ăn phòng ngủ của điện hạ.”

Xước Xước tiễn cửa, chờ Hề quan xa mới ghé lan can xa : “Nước lớn hơn em nghĩ nhiều, điện hạ xem, cái tháp nhọn màu trắng là chùa Đạt Ma nơi Sở Vương điện hạ xuất gia ạ?”

Công chúa đá hài phượng, nàng ngã giường từ lúc nào.

Giường chiếu tràn ngập hương thơm, nước Thiện Thiện loại huân hương , nàng hít sâu một , cơn buồn ngủ cuồn cuộn ập đến.

“Mặc kệ nó, chuyện quan trọng hơn cũng ồn đến , chờ tỉnh .” Công chúa ôm gối lẩm bẩm .

Xước Xước , lúc nàng cũng thu dọn đồ đạc, thấy nhịp thở của công chúa định, nàng bèn rời khỏi phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa song chấn thẳng .

“Bong”

Tiếng chuông chùa gần đó vang lên, tiếng ù ù vang vọng khắp đất trời, lan rộng khắp ngõ ngách.

Công chúa vặn trong đệm chăn, nửa mộng nửa tình, đầu óc mờ mịt.

Trước ở Thiện Thiện thật sự nhiều chuyện phức tạp như , thời gian trôi qua chậm, ban ngày cực kỳ dài lâu, mỗi ngày cuộc sống của công chúa chỉ sách, học một ít nữ công đơn giản. Quốc chủ nàng là nên yêu cầu với nàng thấp, chỉ cần nàng thể tên của . Đối với chuyện rau hẹ xào trứng cần bỏ hẹ bỏ trứng , loại vấn đề thâm ảo , Quốc chủ cảm thấy cần … nghiên cứu, dù công chúa sẽ bao giờ xuống bếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/phong-hoa-tuyet-nguyet/6.html.]

Vì thế công chúa nuôi thành tay chân cần động, ngũ cốc chẳng phân biệt , đây là điều mà cả hoàng thất Thiện Thiện công nhận, chấp nhận phản bác.

Trong lòng công chúa quá phục, nhưng ăn no chờ c.h.ế.t là đức tính của công chúa, nàng đành cam chịu.

Lúc ngủ trưa, nàng mơ thấy thảo nguyên mênh m.ô.n.g ngoài thành Hu Nê, còn cả cảnh tượng ngai vàng, bốn phía chất đầy quả nho mọng nước. Đang lúc cảm thấy nho to tròn như quả trám, đá vân trang trí tường đột nhiên rơi xuống, một cục to như , xuýt chút nữa là rơi trúng đầu nàng.

Thế là công chúa tỉnh giấc, nàng chống dậy giữa đệm chăn, ánh sáng đ.á.n.h hiên nhà.

Tỳ nữ dáng duyên dáng cầm đèn lồng qua, ánh sáng lập lòe phản chiếu từ thác nước đ.á.n.h cửa sổ. Đầu rồng mạ vàng phun nước lên trời, ánh sáng cũng chậm rãi lên cao theo, chỉ trong chốc lát, hoa văn chạm khắc xà nhà lập tức xuất hiện một chuỗi tia sáng, b.ắ.n lên quá cao cũng hạ xuống quá thấp, xinh rực rỡ màn đêm.

Đến khi rón rén mở cửa , là Xước Xước ló đầu , thấy công chúa tỉnh, nàng mới lớn tiếng : “Công chúa điện hạ mau đến xem, chỗ thể thấy cảnh đêm của đô thành .”

Công chúa khoác thêm áo choàng trắng, hài mềm ngoài.

Quả thực lâu vị trí cực kỳ như lời Hề quan , ở góc cao thể thành.

Công chúa oa lên một tiếng, đế đô hổ là đế đô, đèn lồng nối giăng khắp nơi, chợ đêm mười dặm tấp nập. Lâu vũ cứng cáp nguy nga, thoáng giống như đất khách quê kỳ lạ trong giấc mơ.

Công chúa đặt một tay lên lan can, chống má : “Cảnh đêm Thượng quốc hơn thành Hu Nê chúng một chút, thật ngoài dạo.”

Công chúa một chút, thật sự nể mặt quê nhà.

Xước Xước nghiêng về phía , nửa treo ở ngoài lâu, nhắm mắt hưởng thụ gió mát quất mặt: “Đây cũng nước Thiện Thiện, điện hạ thể ngoài tùy ý. Lại Sở Vương cũng ở đây, điện hạ dạo cái gì ạ.”

Công chúa cảm thấy buồn bực: “Chẳng lẽ Sở Vương, sẽ thể dạo phố ?”

Xước Xước : “Bình thường trong sách đều như , nam nữ gia tăng tình cảm, mới thể thích dạo phố cùng .”

Công chúa trợn mắt Xước Xước: “Bớt xem mấy thứ sách lung tung , tuổi còn trẻ mà học giỏi, ai dạo phố là nam nữ kết đôi mới ?”

Xước Xước ngập ngừng: “Vậy điện hạ làm bây giờ ạ?”

Công chúa vươn tay trái , vòng tay chiếu vầng sáng nhu hòa ánh đèn.

Cây Sa bà vỏ cây giống vỏ nguyệt quế, cho dù thể che dấu hương vị của Sôn, nhưng ít nhất cũng thể trung hoa nó, làm nó phát tán khắp bốn phương tám hướng, khiến sự phán đoán của Hoạch nhiễu loạn.

“Thế nào? Có ?” Công chúa hỏi.

Xước Xước vẫn do dự: “Hôm nay mới thành, đám đàn ông ven đường đều công chúa chằm chằm, còn huýt gió với ngài nữa.”

Công chúa rộng lượng trấn an nàng : “Đó là vẻ của bản công chúa làm choáng váng, chỉ cần đeo khăn che mặt thì sẽ ai để ý tới .”

Loading...