Phong Hoa Tuyết Nguyệt - 4

Cập nhật lúc: 2026-04-06 04:48:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài thành Hu Nê, cảnh tượng đưa dâu vô cùng rầm rộ.

Trước nước Thiện Thiện luôn kính hiến mỹ nhân cho Thượng quốc, tuy cái danh hoàng quốc thích nhưng huyết mạch hoàng gia thật sự thì chỉ đếm đầu ngón tay. Lần giống, sứ là công chúa hàng thật giá thật, Quốc chủ công chúa vẻ vang nên giữ lời hứa, phong công chúa làm Trấn quốc Trưởng công chúa.

Trưởng công chúa của nước nhỏ, phong hào thì đúng là dọa , thực tế trọng lượng gì, chẳng qua còn hơn , thỏa mãn tâm lý bồi thường của Quốc chủ mà thôi. Tuy nhiên Quốc chủ lưu luyến là thật thể thật hơn, trang phục của công chúa, địch y tầng tầng lớp lớp rườm rà, làm cho hình yểu điệu của công chúa béo một vòng. Hắn chợt thấy hoảng hốt, thế mà dám xác định phía công chúa .

Công chúa đội mũ phượng, bên ngọc phỉ thúy, rèm che. Khuôn mặt che khuất, chỉ thấy làn da một cách mơ hồ.

Quốc chủ dặn dò công chúa mấy câu, thấy mặt, chung quy luôn cảm thấy trong lòng nỡ. Vì thế gạt rèm châu mặt nàng lên, lúc mới thấy rõ khuôn mặt quen thuộc, bỗng nhiên buồn bã ập đến, nghẹn ngào : “Hoàng , cô xin , lúc lâm chung, mẫu hậu phó thác cho cô, cô thể bảo vệ chu .”

Công chúa nên gì, buồn bã chăm chú, hỏi: “Nếu thể sống ở đó, thể trở về ?”

Quốc chủ sửng sốt, nhanh chóng gật đầu: “Muội trở về thì còn thể ?” Vừa liếc sứ thần cách đó mười bước, nhỏ giọng với công chúa: “Trong mười hai nước chỉ nước Thiện Thiện sinh Sôn, diệt Thiện Thiện, Thiên Tuế cũng lợi gì, nếu là đường cùng, chúng thể đ.á.n.h cược một phen.”

Công chúa xong vô cùng cảm động, nàng từng nghĩ sẽ gây họa cho Thiện Thiện, cái nàng quan tâm chính là thái độ của Quốc chủ.

“Chẳng qua đến mức đó , vẫn nên về thì hơn. Muốn xem tòa hoàng thành …” Quốc chủ đầu chỉ: “Kiến trúc , đại quân Thiên Tuế chỉ cần mỗi một ngụm nước miếng là thể nhấn chìm nó.”

Công chúa theo ngón tay Quốc chủ, nước Thiện Thiện tuy nhỏ nhưng thẩm mỹ kém, kiến trúc trong hoàng thành đều là màu trắng, đỉnh cung điện là vòm cong màu vàng, hiển hiện một loại thánh khiết, cao quý.

Quê hương như , thể nhẫn tâm làm nó gặp cảnh sinh linh đồ thán. Cho dù Quốc chủ , chính nàng cũng như .

Công chúa vươn tay, kéo rèm châu xuống, Quốc chủ từ từ, lặng lẽ lấy một chiếc vòng tay rộng ba tấc từ tay áo , đeo lên tay cho công chúa.

Công chúa rũ mắt : “Là của hồi môn ạ?”

Quốc chủ : “Cái Quốc sư nghiên cứu suốt đêm chế tạo , bên trong vỏ cây sala, thể tạm thời trung hòa hương vị . Thiên Tuế nhiều Hoạch, cô sợ đến mặt Sở Vương thì cướp .” Nói xong, cầm tay công chúa, đầu trịnh trọng phó thác với sứ thần: “Tôn sử, cô giao công chúa cho ngươi, đường xá xa xôi, làm phiền tôn chủ chăm sóc. Muội của cô nuông chiều từ nhỏ, ngay cả lúa mạch với lúa nước nàng cũng phân biệt , Thượng quốc thể yêu cầu quá cao đối với nàng. Nếu nàng thể thành chuyện phó thác, nên làm hại tính mạng nàng, xin hãy trả nàng cho Thiện Thiện, cô sẽ nàng dưỡng lão.”

Đây là việc cuối cùng của một ca ca khuất phục hiện thực thể làm vì . Công chúa cũng trách nàng phân biệt ngũ cốc, chỉ bằng hai câu cuối cùng, nàng cũng tỉnh , làm ca ca thất vọng.

“Bệ hạ chờ tin tức của .” Công chúa nâng tà váy dày nặng xoay lên xe liễn.

Sứ thần thi lễ với Quốc chủ: “Quốc chủ yên tâm, Thiên Tuế là nước lớn trọng lễ nghi, tuyệt đối chuyện làm khó công chúa điện hạ. Thời gian còn sớm, mời Quốc chủ trở về , chúng thần cũng nên khởi hành.”

Quốc chủ gật đầu sang một bên, sứ thần sải bước lên ngựa, nâng cao cờ lễ, xe công chúa hộ tống vây vây , chậm rãi về phía xa.

Quốc chủ đón gió rơi nước mắt: “Nàng chắc chắn hận cô, mới mở cửa cô một cái…”

Hoàng hậu kéo cổ áo lông cừu an ủi Quốc chủ: “Trời lạnh, mở cửa sổ khí lạnh sẽ chui .”

Quốc chủ xong, cảm thấy lý, bèn lau nước mắt nữa.

Đoạn đường từ nước Thiện Thiện đến nước Thiên Tuế tổng cộng sáu ngàn năm trăm hai mươi dặm, hành trình từng bước một, như viên bi lăn bản đồ, vút một cái là thể lăn từ thành Hu Nê đến Thiên Tuế.

Từ nhỏ tới giờ, công chúa từng chịu khổ vì đường xa, suốt ba tháng, ngày nào cũng lắc lư xe ngựa, mỗi ngày dài tựa một năm. Có một ngày phiền chán, nàng tự hờn dỗi tuyệt thực, chịu đói, bèn bảo cả đoàn dựng lửa trại nướng thịt ăn. Nàng khỏi xe, phát hiện mặt đất phủ thêm một tầng trắng bạc, , khí lạnh lập tức ập tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/phong-hoa-tuyet-nguyet/4.html.]

“Oa, thời gian trôi qua thật nhanh.” Công chúa đặt giấy dầu lên đầu gối, giấy dầu là miếng thịt dê, ăn cảm thán: “Ta trong xe buồn chán lắm, ngoài sớm một chút chứ! Thật ban ngày lên đường, buổi tối ăn thịt cũng lắm.”

Sứ thần : “Điện hạ lá ngọc cành vàng, đương nhiên thể ăn uống cùng mãng phu bọn . Chẳng qua núi cao đường xa, thỉnh thoảng hít thở khí cũng .”

Công chúa mỉm : “Vậy đêm mai … đêm mai ăn cái gì?”

Sứ thần lấy quyển sách nhỏ cầm tay : “Bánh mì naan, rượu nếp, lạc đà nướng.”

Đối với công chúa ăn quen sơn hào hải vị mà , mấy thứ gì hấp dẫn cả, nhưng ngoài, tất cả đều hạ thấp yêu cầu, công chúa cảm thấy mấy thứ hương vị đặc sắc khác.

Xước Xước xé một miếng thịt đưa cho công chúa, công chúa bỏ miệng nhã nhặn nhai nuốt, một lúc mới hỏi sứ thần: “Phủ Tôn sử Thiện Thiện ? Nữ t.ử Thiện Thiện là dịu dàng nhất, thích trẻ con, cũng trông trẻ.”

Quan to quý nhân của Thiên Tuế lấy việc nuôi Sôn làm vinh quang, cho dù Sôn thể trở thành chính thê, mệnh sống sót cũng chỉ thể trở thành tiểu . Công chúa chỉ dẫn mấy theo hầu, đến địa phương quen , nên nghĩ cách liên hệ trong nước đầu tiên.

Sứ thần lắc đầu, : “Quan hàm của hạ quan cao, cũng Hoạch, triều đình sẽ ban mỹ nhân Thiện Thiện cho . Bình thường mỹ nhân đều tụ tập ở phủ đế vương công, ngày khác điện hạ thành Sở Vương phi sẽ thấy các nàng. Nói thật, ở trong mắt phàm phu tục t.ử bọn , Sôn khác gì bình thường, nếu bọn cũng tranh đoạt Sôn, chẳng tàn phá của trời ? Người xưa đúng, mỹ nhân xứng hùng, Sở Vương điện hạ là xương sống của Thượng quốc, chỉ cần điện hạ thể khuyên ngài từ bỏ ý nguyện xuất gia, điện hạ chính là ân nhân của Thiên Tuế, Thái hậu nương nương chắc chắn sẽ thực hiện lời hứa.”

Công chúa cầm khăn lau miệng Xước Xước đưa lên, đôi mắt khẽ động, ánh trăng đôi mắt càng thu hút lạ thường. Nghe sứ thần cực lực tác hợp, nàng : “Ta thật sự tin tưởng thành ý của Thượng quốc, chỉ là chúng lâu quá, chẳng may Sở Vương điện hạ quy y thì làm ?”

Sứ thần : “Sở Vương điện hạ bằng hữu làm thơ, đảm bảo sẽ giữ chân Sở Vương.”

Công chúa một tiếng: “Sở Vương nam chinh bắc chiến mà vẫn thời gian kết giao bằng hữu, thật sự là giao du rộng rãi. Thi nhân là nam nữ ?”

“Là công t.ử nhà Thái úy.” Sứ thần : “Mặc dù làm thơ nhưng cũng sẽ đ.á.n.h giặc. Người quân theo Sở Vương vài ba năm, hai năm Thái úy tuổi lớn cần chăm sóc, bèn bỏ võ theo văn.”

Công chúa rộ lên, đến thiên kiều bá mị, nàng vỗ tay : “Ta từng học hai bài thơ ca tụng võ tướng của Thượng quốc, cho Tôn sử chứ?”

Sứ thần liên tục : “Muốn sống ở Thượng quốc thì dung nhập văn hóa Thượng quốc , điện hạ thật tâm.”

Công chúa lên, sửa sang quần áo mới thẹn thùng ngâm:

“Trẫm cùng tướng quân cởi chiến bào,

phù dung màn ấm độ đêm xuân.

Long thành nếu hãy còn phi tướng,

từ nay quân vương bất tảo triều.”

Công chúa xong, sứ thần hóa thạch, quan quân vây quanh ngơ ngác , ai cũng dám gì.

Xước Xước vỗ tay thật to: “Hay, ngâm thật !”

Xước Xước rống một tiếng làm sứ thần bừng tỉnh, hổ vỗ tay theo, miệng một lời tâm một nẻo khen ngợi: “Điện hạ thông hiểu đạo lý, ngày tương lai…”

Công chúa vẻ khiêm tốn: “Thơ của Thượng quốc đúng là , thơ năm chữ thì cũng là bảy chữ, giống Thiện Thiện bọn , đều là tiếng địa phương…” Vừa xoay , thướt tha về phía xe: “A, Thiện Thiện đáng quý, cỏ cây phong phú màu mỡ, bò dê kết thành đoàn…”

Quan viên giật tìm nam bắc, sợ hãi than: “Học tạp nham quá, như cũng thể nối thành một bài thơ ?”

Sứ thần đầy ẩn ý: “Mặc dù ngâm thơ sai lệch, nhưng lưng đúng là phép ẩn dụ thú vị, tin tưởng Sở Vương điện hạ nhất định sẽ thích nàng.”

 

Loading...