Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Chương 90: PHÓ TỔNG ĐÁNG SỢ
Cập nhật lúc: 2026-02-13 13:33:03
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó Tranh nghiêng đầu, ánh mắt tối tăm rõ cảm xúc, đưa tay ôm lấy bên má trái đánh: "Được, ... đây..."
Ôn Lương cũng ngẩn tại chỗ. Cô cố ý đ.á.n.h , nhưng trong lúc hoảng loạn, cô lỡ tay vung một cái tát mặt tên đàn ông tồi tệ đó.
Phó Tranh lùi vài bước, bước khỏi phòng rời . Cậu trợ lý mới kịp phản ứng thì Phó Tranh đến cửa thang máy. Cậu đó, hết bóng lưng Phó Tranh Ôn Lương đang ở trong phòng, cảm thấy vô cùng bối rối. Lúc Phó tổng rời , trông vẻ ... ủy khuất.
Thấy Ôn Lương sang, trợ lý vội vàng giải thích: "Giám đốc Ôn, là Phó tổng gọi điện hỏi em địa chỉ khách sạn và bảo em gõ cửa, em cách nào từ chối ạ."
Ôn Lương nhạt nhẽo gật đầu, thở phào một : "Chị , em về nghỉ ngơi ."
"Vâng ạ."
Sau khi trợ lý rời , Ôn Lương đóng cửa phòng , nhưng cô còn tâm trạng nào để xem phim nữa. Rõ ràng cô nhớ chuyện tối qua, nhưng Phó Tranh cứ chen ngang để nhắc nhở cô rằng, hôm qua làm ngơ việc cô bạn sỉ nhục, bỏ mặc cô để chạy đến bên Sở Tư Nghi.
Nực nhất là, còn giải thích, thậm chí đuổi tận đến thành phố B để giải thích. Giải thích cái gì chứ? Chẳng qua là lo cho Sở Tư Nghi, đích đến xác nhận mới yên lòng. cô cũng cần sự quan tâm và che chở của mà. Anh hề làm , chọn bỏ rơi cô.
Cô : "Phó Tranh, nếu hôm nay dám bước khỏi cánh cửa , chúng kết thúc." Sau khi câu đó, vẫn chọn . Vậy thì còn gì để giải thích nữa? Thái độ và hành động của quyết định tất cả.
...
Sau khi rời khỏi khách sạn, Phó Tranh về Giang Thành ngay trong đêm, làm như bình thường. Anh ép bản nghĩ đến Ôn Lương, nhưng càng ép thì càng phản tác dụng. Cứ nhắm mắt là gương mặt của Ôn Lương hiện . Lúc vui vẻ, lúc đắc ý, lúc tức giận, lúc u sầu, đủ dáng vẻ của cô cứ lẩn khuất chịu tan biến. Hoặc là hiện lên cảnh tượng đêm kỷ niệm ngày cưới, với ánh mắt thất vọng đến tuyệt vọng của cô.
Buổi tối khi ngủ, hai đêm liền đều mơ thấy Ôn Lương. Lần thứ nhất, mơ thấy và Ôn Lương ly hôn, cô hận thấu xương tủy, sang nước ngoài định cư và bao giờ nữa. Lần thứ hai, vẫn mơ thấy ly hôn, nhưng Ôn Lương gả cho Chu Vũ, gương mặt tràn đầy nụ hạnh phúc trong lễ đường.
Anh giật tỉnh giấc từ trong mộng, nửa đêm về sáng trằn trọc ngủ nổi. Anh ngờ rằng Ôn Lương ảnh hưởng lớn đến như . Dù ban ngày cố gắng vùi đầu công việc nhưng tâm trí vẫn thể bình lặng.
Điều làm khổ trợ lý Dương và hội lãnh đạo cấp cao. Phó tổng hai ngày nay cứ như ăn t.h.u.ố.c súng, gặp ai là nổ đó. Một nhân viên bộ phận thư ký chỉ vì nhỏ mà Phó tổng mắng té tát, cứ như thể việc đó ăn thêm một bát cơm cũng là với cả thế giới . Bước khỏi phòng làm việc của Chủ tịch, nhân viên đó mặt mày méo xệch như khổ qua.
Bình thường mà , Phó tổng là một vị Chủ tịch bản lĩnh. Những lúc khác, tính tình ôn hòa, bình dị, dễ gần. Trên thương trường, đôi mắt tinh tường, sát phạt quyết đoán, thủ đoạn cứng rắn. Anh hiếm khi cố tình làm khó nhân viên. Anh chú trọng hiện tại và tương lai, thích nhân viên cứ chằm chằm quá khứ. Sau khi nhân viên phạm , dù giải thích đáng thương đến cũng bằng một biện pháp khắc phục. Chỉ cần đó cách bù đắp, thường chỉ xử phạt nhẹ để răn đe. Có thể chỉ hạnh phúc của nhân viên làm việc tại tập đoàn Phó Thị là khá cao. Thế nhưng hai ngày nay, Phó tổng cứ như biến thành một khác. Toàn bộ công ty, nhất là những thường xuyên tiếp xúc với Phó Tranh, ai nấy đều lo sợ, chỉ sợ một ngày nào đó "bom" sẽ nổ ngay đầu .
...
Trợ lý Dương phòng, như thường lệ làm nhiệm vụ lưu nhật ký và ghi âm cuộc gọi của Phó Tranh. Cũng chính vì mà trợ lý Dương nhiều bí mật của . Phó Tranh đưa điện thoại cho trợ lý Dương.
"Vậy lưu , lát nữa sẽ mang điện thoại cho ngài."
Trợ lý Dương cầm điện thoại rời phòng, về chỗ để lưu. Phó Tranh nhàn nhạt ừ một tiếng, mắt rời màn hình máy tính, ngón tay gõ phím nhanh thoăn thoắt.
Đột nhiên, loa Bluetooth bên cạnh bắt đầu phát tiếng: "Alo, Phó tổng, là Ngô Chấn của Công nghệ Hoành Vĩ đây, kế hoạch năng lượng mới mà ngài nhắc đến đó..."
Phó Tranh nhíu mày, liếc cái loa. Nội dung đang phát chính là ghi âm cuộc trao đổi giữa và Ngô Chấn đây. Có lẽ điện thoại của vốn dĩ đang kết nối với loa trong phòng, và trợ lý Dương trong lúc lưu vô tình nhấn nút phát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-90-pho-tong-dang-so.html.]
Phó Tranh tựa lưng ghế, day day trán. Khắp văn phòng là tiếng "ha ha ha" của Ngô Chấn. Anh dậy định tắt nguồn loa, nào ngờ đoạn ghi âm hết, máy tự động chuyển sang đoạn tiếp theo.
"Alo." Đây là giọng của Sở Tư Nghi.
"Là , Phó Tranh ?" Đây là giọng của Ôn Lương.
Ngón tay định tắt nguồn của Phó Tranh khựng , để đoạn ghi âm tiếp tục phát.
"Là A Lương , A Tranh đang nấu cơm cho ." Sở Tư Nghi . "A Lương, , thực tay nghề của A Tranh giỏi lắm, hồi đại học sống một ở ngoài nên luyện khả năng nấu nướng , thường xuyên nấu cho ăn."
Phó Tranh khẽ nhíu mày. Giọng điệu của Sở Tư Nghi mang theo sự khoe khoang đậm đặc, khiến cảm thấy vô cùng khó chịu, thậm chí chút dám tin đây là lời Sở Tư Nghi .
"Cô đưa điện thoại cho Phó Tranh , chuyện hỏi ."
"Chuyện gì thế? Mình thể hỏi giúp mà." Giọng Sở Tư Nghi đầy vẻ khiêu khích.
"Đưa điện thoại cho Phó Tranh! Tôi chuyện hỏi , chính miệng hỏi !" Giọng Ôn Lương đanh , "Điện thoại chế độ tự động ghi âm, nếu cô phát đoạn cho Phó Tranh thì đưa máy cho ."
Nghe đến đây, Phó Tranh khẽ mỉm , Ôn Lương đúng là thông minh. Tiếp đó là trắng dài mười mấy giây, ngay lúc tưởng đoạn ghi âm kết thúc thì tiếng truyền .
"A Tranh, A Lương gọi điện cho ."
"Em cầm hộ , đang bận tay, cô chuyện gì ?" Đây chính là giọng của Phó Tranh.
Anh nhận cuộc điện thoại xảy khi nào và ở . Anh chợt nhớ , chính là ngày hôm đó Ôn Lương t.a.i n.ạ.n xe, trong bệnh viện hỏi cô ăn gì, cô cô ăn cơm nấu. Hóa là .
"Lúc nãy em hỏi nhưng ."
Phó Tranh : "Ôn Lương, chuyện gì thế?"
"Phó Tranh, điện thoại của ?"
"Ở chỗ ."
...
"Vậy , khi nào về?"
"Chưa , tùy tình hình."
Đoạn ghi âm đến đây thì chuyển sang đoạn tiếp theo. Phó Tranh tắt loa, trong đầu vẫn vang vọng những lời của Sở Tư Nghi trong đoạn ghi âm đó. Đó thực sự là lời Sở Tư Nghi ? Ở những nơi thấy, Sở Tư Nghi dùng thái độ như thế để chuyện với Ôn Lương ?
Phó Tranh cụp mắt. Sự kiện "vòng bạn bè" hiện lên trong trí nhớ. Cả sự kiện "vị bỏng" nữa. Nếu Sở Tư Nghi lưng thực sự là một hai mặt như thì ?