Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Chương 24: CỨU LẤY CON CỦA TÔI

Cập nhật lúc: 2026-02-06 02:51:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Lương vội vàng nhắm mắt , vờ như đang ngủ say.

Không thấy , thấy , thấy ... Cô thầm niệm trong lòng. Chỉ là cơ thể cô khẽ run rẩy, phản bội cảm xúc của cô.

Tiếng bước chân của đàn ông càng lúc càng gần. Anh đang tiến về phía giường. Tim Ôn Lương nhảy lên đến tận cổ họng. Đột ngột, lạnh ùa , tấm chăn lật .

Ôn Lương sợ đến mức cứng đờ , cô nhắm nghiền mắt, hai chân duỗi thẳng, trong lòng tự nhủ: Mình đang ngủ, đang ngủ. Chỉ cần thấy mặt , sẽ g.i.ế.c .

"Anh em còn thức, mở mắt , nếu sẽ 'ăn sạch' em mới tính tiếp đấy." Người đàn ông thấp giọng phả ấm bên tai Ôn Lương.

Đại não Ôn Lương trống rỗng, cô sợ hãi mở mắt , giọng run rẩy: "Tôi mở mắt , đừng g.i.ế.c , đừng..."

Nói đến một nửa, cô rõ khuôn mặt đàn ông mắt. Còn ai khác ngoài Phó Tranh?

Biểu cảm của Ôn Lương đông cứng, mặt sự sợ hãi, chút luống cuống, pha lẫn cả sự ngượng ngùng. Cô quên mất Phó Tranh vẫn còn ở nhà, và an ninh biệt thự nghiêm ngặt thế , làm kẻ gian nào đột nhập ?

Ôn Lương né tránh ánh mắt , chớp chớp mắt: "Sao sang đây?"

"Bên ngoài sấm, sợ em ngủ ."

Phải đến khi kết hôn mới , Giám đốc Ôn vốn phong thái quyết liệt bên ngoài sợ tiếng sấm.

Ôn Lương mím môi: "Tôi hề ngủ ."

"Ồ? Thật ?"

"Thật." Ôn Lương kiên trì đáp.

"Vậy nhé?" Phó Tranh bộ định dậy khỏi giường.

Toàn Ôn Lương cứng đờ, cô há miệng nhưng thốt lên lời. Cô xoay mặt hướng trong, lầm bầm: "Đi tùy ."

Phía truyền đến tiếng bước chân rời , tiếng cửa phòng đóng . Anh thật .

Vành mắt Ôn Lương cay xè, sống mũi cũng nghẹn . Cô chun mũi, quả nhiên, cô ngay mà, Phó Tranh đối với cô chỉ là chiếu lệ, làm bộ làm tịch mà thôi. Đã thì đến đây làm gì, cho cô hy vọng để cô thất vọng. Phó Tranh chẳng luôn như ?

"Chẳng bảo ? Thế em còn lóc cái gì?"

Một giọng vang lên bên tai, Ôn Lương giật nảy , phát hiện Phó Tranh vẫn đang bên giường.

"Anh... ?"

"Chưa ."

Phó Tranh xuống cạnh giường lên, đưa tay vỗ vỗ vai Ôn Lương: "Được , ngủ , ở đây với em, đợi em ngủ say mới ."

Ôn Lương khẽ "ừm" một tiếng trong cổ họng. Phó Tranh ơi Phó Tranh, vì cứ như ? Đánh cô một tát cho cô một viên kẹo ngọt, sự lạnh lùng là sự dịu dàng. Dẫu sự dịu dàng giống như t.h.u.ố.c độc thấm xương tủy, nhưng cô nỡ đẩy .

Ôn Lương chìm sâu giấc ngủ.

Sáng hôm khi tỉnh dậy, Phó Tranh còn ở bên cạnh, cửa sổ đóng kín mít, cứ như thể từng đến đây.

Ôn Lương dậy vệ sinh, ăn sáng đến công ty. Bận rộn cả buổi sáng, đến chiều cô mới tới studio. Sau một ngày làm việc chung, tốc độ phim nhanh hơn rõ rệt, Sở Tư Nghi cũng bắt đầu nhập tâm hơn.

Trong giờ nghỉ, Chu Phàm đưa máy ảnh cho Ôn Lương xem những bức ảnh chụp. Đợi bối cảnh sắp xếp xong, việc ghi hình tiếp tục. Dưới ánh đèn sân khấu, Sở Tư Nghi với layout trang điểm và tạo hình tinh tế quả thực đến nao lòng, Ôn Lương buộc thừa nhận ngay cả cô cũng thấy kinh diễm.

Buổi kết thúc, thu dọn hiện trường. Ôn Lương tiến lên cùng Chu Phàm kiểm tra ảnh trong máy. Sở Tư Nghi cũng bước tới xem cùng.

Vương Nghiên gọi một tiếng: "Tư Nghi, em xem ai đến kìa?"

Sở Tư Nghi ngước mắt, vui sướng reo lên: "A Tranh!"

Phó Tranh sải bước tới, đột nhiên sắc mặt biến đổi: "Cẩn thận!"

Ôn Lương thấy tiếng động, ngẩng đầu lên liền cảm nhận một lực mạnh đẩy văng .

"Rầm!" một tiếng.

Chiếc giá đỡ bên cạnh đổ sập xuống đất, phát âm thanh chấn động. Ôn Lương ngã quỵ xuống sàn, chỉ cảm thấy mắt cá chân truyền đến một cơn đau nhói thấu xương.

"Có thương ở ?" Phó Tranh ôm chặt Sở Tư Nghi, lo lắng hỏi.

"A Tranh, dọa c.h.ế.t em , may mà đến kịp lúc, may mà đến đón em, nếu lúc nãy kéo em , chắc chắn em đè trúng ." Sở Tư Nghi vẻ mặt sợ hãi tựa lòng Phó Tranh.

"Nguy hiểm quá, cái giá đó lúc nãy chỉ cách em vài centimet, may mà Phó tổng nhanh tay." Vương Nghiên bước tới , "Thật sự cảm ơn Phó tổng, nếu ngài, Tư Nghi chắc chắn thương ."

Cảnh tượng mắt đ.â.m nhói đôi mắt Ôn Lương. Toàn cô lạnh toát, ngay cả cái đau ở mắt cá chân cũng còn cảm nhận rõ nữa.

Trong mắt chỉ Sở Tư Nghi, chỉ thấy mỗi cô . Điều khiến cô đau lòng nhất là sự quan tâm của dành cho cô , mà chính là cú đẩy của . Cú đẩy đó đẩy cô chỗ hiểm nguy.

Anh căn bản hề quan tâm đến sự an nguy của cô, chỉ lo cho Sở Tư Nghi, thậm chí thể để cô chịu nạn , c.h.ế.t cho cô . Thế nhưng, Phó Tranh, nếu thích Sở Tư Nghi đến thế, đêm qua đến làm gì? Tại nào cũng đ.â.m thêm một nhát tim cô ngay lúc vết thương sắp lành?

"A Lương, ?"

Chu Phàm tận mắt chứng kiến cái giá đổ sập ngay mặt, tiếng động lớn làm cho sững sờ, lúc hồn mới vội vàng buông máy ảnh xuống đỡ Ôn Lương.

Mắt cá chân Ôn Lương cử động là một cơn đau xuyên tim truyền đến, vùng bụng dường như hàng vạn con kiến đang c.ắ.n xé, đau âm ỉ. Ôn Lương cảm thấy điềm chẳng lành, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Chu Phàm, khó khăn thốt : "Chu Chu, mau đưa tớ đến bệnh viện!"

Lúc Phó Tranh mới chú ý thấy Ôn Lương đang ngã đất, sắc mặt biến đổi, lập tức tiến lên bế thốc cô lên: "A Lương, em thế nào ? Anh đưa em bệnh viện."

Ôn Lương lúc cũng màng đến những chuyện khác, cô bấu chặt lấy tay , yếu ớt : "Nhanh lên!"

Cơn đau bụng càng lúc càng rõ rệt, gương mặt Ôn Lương lộ vẻ hoảng loạn và đau đớn cùng cực. Con của cô! Cô nhất định giữ đứa bé !

Phó Tranh bế Ôn Lương, nhanh chóng lên xe, với tài xế: "Nhanh! Đến ngay bệnh viện gần nhất!" Tài xế hai lời, lập tức khởi động xe rời .

Nằm trong lòng Phó Tranh, ý thức của Ôn Lương dần mờ mịt. Phó Tranh căng thẳng bên tai cô: "A Lương? A Lương, đừng ngủ, sắp đến bệnh viện ."

"Ừm." Ôn Lương lờ mờ thấy, cố gắng gượng tinh thần.

Trong cơn mê man, Ôn Lương đưa phòng cấp cứu, cô yếu ớt thều thào với bác sĩ: "Bác sĩ, cứu lấy con , cầu xin ông nhất định cứu lấy con ..."

"Yên tâm, chúng sẽ dốc lực cứu chữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-24-cuu-lay-con-cua-toi.html.]

câu trả lời của bác sĩ, Ôn Lương thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn quên dặn dò: "Người đàn ông bên ngoài là chồng cũ của , đừng cho chuyện mang thai."

Vị bác sĩ sững sờ. Người đàn ông bên ngoài trông lo lắng cho cô như , vốn tưởng là đôi vợ chồng trẻ, ngờ ly hôn ? Bệnh nhân quyền riêng tư, nếu cô , ông đương nhiên sẽ giữ bí mật. Chỉ là, đàn ông bên ngoài trông vẻ quen mắt nhỉ?

CHƯƠNG 25: ĐỨA BÉ THẾ NÀO RỒI?

Không qua bao lâu, Ôn Lương tỉnh dậy trong một màn đêm tĩnh mịch, điều đầu tiên cô cảm nhận là mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc. Cô mở mắt, quanh một lượt mới nhận đang ở trong phòng bệnh.

"Ôn Lương, em tỉnh ? Cảm thấy thế nào?"

Vừa mở mắt , đập mắt cô là gương mặt điển trai của Phó Tranh. Tay Ôn Lương vô thức đặt lên bụng .

"Cũng tạm." Cô liếc ngoài cửa sổ, trời tối mịt.

lúc , bụng cô vang lên hai tiếng "ọc ọc".

"Đói , để bảo mang đồ ăn tới?"

"E là chậm, giờ đói lắm , xuống mua cho ?" Ôn Lương ngước .

Lần đầu tiên Phó Tranh thấy Ôn Lương biểu cảm ngoan ngoãn và mềm mỏng như , vô thức gật đầu: "Được, mua cho em. Em ở trong phòng cẩn thận, chuyện gì thì gọi y tá, đừng tự ý xuống giường."

Ôn Lương gật đầu.

Ngay khi Phó Tranh rời , Ôn Lương nhấn chuông gọi y tá. Rất nhanh đó bước : "Bệnh nhân cần gì ạ? Hay trong thấy thoải mái ở ?"

"Y tá, con của ..."

"Bệnh nhân yên tâm, đứa bé cả. Chỉ là hiện tại t.h.a.i tượng định, cộng thêm mắt cá chân của cô bong gân, bác sĩ khuyên cô mấy ngày tới nên xuống giường ."

Nghe câu trả lời hằng mong, Ôn Lương mới thở phào nhẹ nhõm: "Vâng, cảm ơn y tá."

"Không chi. Vì cô đang m.a.n.g t.h.a.i nên chúng kê t.h.u.ố.c uống, chỉ t.h.u.ố.c bôi ngoài da cho chỗ bong gân, cô nhớ t.h.u.ố.c đúng giờ là . Ngày mai cô thể xuất viện."

"Vâng, cảm ơn cô."

Một lúc , Phó Tranh . Anh mua cơm từ căn tin bệnh viện, gồm một món mặn, một món xào, canh và cơm, kèm theo một quả lê và một hộp sữa.

Ôn Lương mở hộp cơm ăn: "Hay là về , ở đây y tá . Ngày mai đến đón xuất viện là , nếu mai bận thì bảo tài xế qua."

"Anh ở đây với em. Chân em thương, ở một tiện. Anh bảo tài xế mang quần áo đến ."

Lòng Ôn Lương thoáng ấm áp: "Được."

Đột nhiên, chuông điện thoại của Phó Tranh vang lên. Anh lấy máy từ túi quần , liếc màn hình ngoài: "Alo, Tư Nghi ?"

Nghe thấy hai chữ đó, đôi mắt đang cụp xuống của Ôn Lương khẽ động, cô dỏng tai lên ngóng. xa, cô chẳng thấy gì thêm.

Lát Phó Tranh , vẻ mặt đầy hối : "Ôn Lương, xin nhé, tình trạng của Tư Nghi , giờ một chuyến. Anh gọi tài xế đưa dì giúp việc đến đây, ngày mai sẽ đón em về nhà."

Chẳng đợi Ôn Lương trả lời, Phó Tranh rảo bước rời khỏi phòng bệnh. Nhìn theo bóng lưng vội vã của , Ôn Lương khổ.

Cuối cùng, tài xế vẫn đưa làm đến chăm sóc cô suốt đêm tại bệnh viện. Sáng sớm hôm , khi thuốc, tài xế đón cô về nhà. Với sự dìu dắt của làm, Ôn Lương chống nạng xe. Trên xe chỉ mỗi tài xế. Phó Tranh đến.

Ôn Lương cúi đầu mím môi. Ngồi xe cảnh vật lướt nhanh ngoài cửa sổ, cô thầm nghĩ, hóa trong lòng cô vẫn mong đợi đến. Cô thật sự dễ dỗ dành, chỉ tiếc là Phó Tranh ngay cả một chút tâm tư đó cũng chẳng phí hoài lên cô.

Vì chân đau thể đến công ty, Ôn Lương bảo trợ lý mang laptop đến nhà để làm việc từ xa, xử lý vài nghiệp vụ thường nhật. Để tránh cầu thang phiền phức, cô chỉ quanh quẩn trong phòng ngủ tầng hai. Cơm nước cũng do dì giúp việc mang lên tận phòng.

Đang bận xử lý công việc, tiếng mở cửa, cô ngỡ là dì giúp việc mang cơm nên vọng : "Dì cứ để bàn , lát nữa cháu ăn."

"Ăn cơm làm , gấp gáp gì vài phút ." Giọng của Phó Tranh vang lên.

Ôn Lương ngẩng đầu, thấy đang mang cơm cho : "Anh tan làm ?"

"Ừm."

Ôn Lương gập máy tính , Phó Tranh đặt khay cơm lên bàn cạnh giường xuống lầu ăn cơm. Đợi cô ăn xong, lên thu dọn bát đũa. Lúc , tay cầm theo một chiếc túi nilon đựng mấy loại t.h.u.ố.c của cô.

Trong đó chỉ t.h.u.ố.c bệnh viện kê, mà còn cả lọ t.h.u.ố.c "đau dày" mà cô vẫn dùng đây. Thấy Phó Tranh lấy từng lọ t.h.u.ố.c , tim Ôn Lương đ.á.n.h thót một cái, ngón tay siết chặt lấy góc áo.

Phó Tranh cầm hai lọ nhựa trắng nhãn mác, lắc lắc: "Đây là t.h.u.ố.c dày em lấy ở bệnh viện ? Sao bao bì thế ?"

Ôn Lương nơm nớp lo sợ giải thích: "Là do tự lọ đấy, để cả hộp thì bất tiện quá. Tuần lẽ công tác nên mới chiết lọ nhỏ."

Lý do xem chừng cũng xuôi tai, Phó Tranh hỏi thêm, chỉ dặn: "Chân em tuần chắc khỏi , nếu thực sự cần thiết thì cứ để khác ."

Ôn Lương một tiếng, thầm thở phào. Anh xem tiếp các loại t.h.u.ố.c khác, lấy tuýp t.h.u.ố.c bôi hỏi: "Hôm qua bệnh viện chỉ cho t.h.u.ố.c bôi, t.h.u.ố.c kháng viêm t.h.u.ố.c tan m.á.u bầm để uống ?"

Ôn Lương lắc đầu: "Chẳng dạo dày , bác sĩ bảo mấy loại đó hại dày nên kê."

Lại là vì dày . Phó Tranh khẽ nhíu mày, cảm thấy gì đó lạ lẫm nhưng là gì.

"Để t.h.u.ố.c cho em." Phó Tranh cầm cuộn băng gạc và t.h.u.ố.c bôi xuống cạnh giường, lật chăn của Ôn Lương .

"Hay là để dì làm cho ?"

"Vậy gọi dì lên nhé?"

Ôn Lương mím môi đáp. Phó Tranh , mỗi khi như nghĩa là cô đang khẩu xà tâm phật. Bàn tay to lớn của nắm lấy bàn chân thương của cô. Tay nóng, nóng đến mức Ôn Lương rụt .

Anh cẩn thận tháo lớp băng gạc cũ, để lộ khớp mắt cá sưng to và lớp t.h.u.ố.c thấm hết. Phó Tranh dùng khăn giấy cồn lau sạch t.h.u.ố.c thừa, cái khớp sưng vù hiện trắng bệch, căng mọng như một chiếc bánh mì lớn. Anh dùng tăm bông phết một lớp t.h.u.ố.c mới lên, quấn băng gạc thắt nút.

"Xong ." Phó Tranh kéo chăn đắp cho cô.

"Cảm ơn."

Phó Tranh cất đồ túi: "Không gì, khách sáo với làm chi?"

lúc , điện thoại rung lên. Anh liếc màn hình, nhíu mày máy: "Alo, Tư Nghi..."

Đầu dây bên gì mà sắc mặt Phó Tranh dần trở nên nghiêm trọng: "Được, , đến ngay."

Phó Tranh cúp máy, sải bước ngoài. Ôn Lương gọi giật , chằm chằm: "Tối nay còn về ?"

Loading...