Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Chương 111: Loạn điểm uyên ương phổ

Cập nhật lúc: 2026-02-16 09:28:37
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt của Phó Tranh khẽ đảo, từ xa chạm ánh mắt ôn hòa của Ôn Lương.

"Không dự định gì đặc biệt cả."

“Cô của con cũng chỉ là sợ con chịu ấm ức. Con là đứa cháu xuất sắc nhất của nhà họ Phó, vợ con tuy cần môn đăng hộ đối nhưng chí ít cũng là thiên kim danh môn, chứ một như Ôn Lương thì gì xứng với con? Loại vợ như thế làm đưa ngoài cho ? Ngay cả ông nội con cũng , chẳng phân biệt ai , còn cố tình tác hợp cho hai đứa, đúng là loạn điểm uyên ương phổ!”

Phó Tranh nhẹ giọng đáp: “Cô , con cảm thấy ấm ức. Chuyện cô đừng nhắc nữa.”

Phó Thanh Nguyệt lắc đầu, tỏ vẻ đồng tình: “Trước đây con còn chắc như đinh đóng cột là sẽ ly hôn với con bé cơ mà?”

“Thôi, giờ con lớn , chính kiến của .” Bà rời khỏi phòng khách.

Phó Tranh trở cạnh Ôn Lương, nhẹ giọng: “Tính cô vẫn thế, ngang bướng mấy chục năm nay , em đừng để trong lòng.”

Ôn Lương mỉm , “Em mà, một năm gặp quá hai , em để bụng .”

Không ở nhà mãi mặt Phó Thanh Nguyệt, Ôn Lương cũng theo Phó Tranh ngoài.

Xe dừng bên bãi đỗ cạnh trường mẫu giáo. Phó Tranh cạnh cửa xe, dáng cao ráo, bộ vest cắt may vặn càng tôn lên hình cân đối, bờ vai rộng rắn rỏi, eo thon săn chắc.

Một tay đặt lên nóc xe, từng động tác đều hiện lên đường nét mạnh mẽ, lộ cơ bắp rắn rỏi ẩn hiện lớp áo.

Tới giờ tan học, từng đứa trẻ xếp hàng từ cổng trường chạy ào tìm nhà.

Phó Tranh cẩn thận quan sát từng khuôn mặt nhỏ, chợt một “quả cầu màu hồng” lao vụt tới, ôm chầm lấy chân , ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên hét to: “Chú ơi! Chú đến đón con !”

Phó Tranh cúi , bế bổng Phó Thi Phàm lên, dịu dàng: “Ừ, chú đến . Có nhớ chú nào?”

Cô bé ôm lấy cổ , chụt một cái hôn lên má , nũng nịu: “Nhớ.”

Đôi mắt to tròn long lanh đảo lia lịa: “Vậy ghế phụ của chú để dành cho con đó nha!”

Phó Thi Phàm định chỗ thì thấy Ôn Lương ghế phụ đầu , dịu dàng: “Xin chào, Phàm Phàm.”

Cô bé ngẩn hai giây, mím môi, tròn mắt hỏi: “Cô là ai ? Sao cô ghế phụ của chú?”

Ôn Lương bật vì vẻ mặt tức giận của cô bé: “Cô là vợ của chú con.”

sang Phó Tranh mới lên xe, nhỏ giọng mách: “Chú, cô là vợ chú thật hả?”

Phó Tranh cài dây an , cô bé qua gương chiếu hậu, khẽ gật đầu: “Ừ, cô là vợ của chú, con nên gọi là thím.”

Gương mặt nhỏ nhăn nhó, cô bé vẻ lớn, thở dài một : “Chú ơi, con thích chú nữa! Con giận chú ! Hứ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-111-loan-diem-uyen-uong-pho.html.]

Ôn Lương bật , tháo dây an , mở cửa xe xuống ghế : “Vậy cô cùng Phàm Phàm ở nhé.”

Cô bé cô chằm chằm, nhỏ giọng: “Cô là tình địch của con!”

Ôn Lương khuôn mặt nghiêm túc của cô bé, nhịn bật : “Ừ, cô là tình địch của con.”

lúc đó, chuông điện thoại vang lên, Phó Tranh bật tai Bluetooth nhận cuộc gọi: “Chuyện gì?”

Không đầu bên gì, giọng lập tức nghiêm : “Được , đừng viện cớ nữa. Trước hết giữ , sẽ về xử lý.”

“Chi nhánh New York nhân viên làm sai, về xử lý chút việc.” Anh Ôn Lương qua gương chiếu hậu.

“Hừ!” Phó Thi Phàm hếch cằm, nghiêm giọng: “Con hỏi chú , con hỏi là hỏi thím cơ mà.”

Ôn Lương bật vẻ mặt lanh lợi , sang Phó Tranh: “Giang Thành là quê hương của chú và bà nội, nếu dịp họp mặt, thể để bà dẫn con bé về thăm.”

Trẻ con đổi cảm xúc nhanh như chớp, mới giận dỗi chú đó, tíu tít kể chuyện ở trường với Phó Tranh.

Về tới nhà Phó Thanh Nguyệt, Ôn Lương bế Phó Thi Phàm xuống xe, nắm tay cô bé bước nhà.

“Cô xinh thế nhỉ?” Phó Thi Phàm chợt nghiêng đầu, vẻ mặt rầu rĩ hỏi.

Ôn Lương dịu dàng: “Phàm Phàm cũng xinh mà.”

Cô bé lắc đầu, thở dài như bà cụ non: “ cô lớn hơn con. Làm con thể giành chú về đây?”

Ôn Lương bộ dạng buồn rầu của cô bé, buồn thương: “Chú mãi mãi là chú của con mà.”

Cô hiểu trẻ con thường lung tung, nhưng vẫn nhịn liếc bóng lưng Phó Tranh – ánh mắt như lưỡi d.a.o nhỏ, lạnh lẽo lướt qua.

Một lát , Phó Thi Phàm lén chạy tới gần, thì thầm: “Hình như bà nội con thích cô làm thím của con.”

Ôn Lương ngờ một đứa trẻ bốn tuổi nhạy cảm đến : “Sao con ?”

Cô bé mím môi, đáp khẽ: “Hè năm ngoái chú tới đây, hình như là để gặp một cô khác. Con theo chú , chú cho.”

Nhìn quanh một vòng như ăn trộm, cô bé tiếp lời: “Bà nội con thích cô .”

Ôn Lương xoa đầu cô bé, nhẹ nhàng : “Cảm ơn con kể với thím nhé. Phàm Phàm giỏi quá. chuyện của lớn, để lớn tự giải quyết ?”

Cô bé thở dài não nề: “Đàn ông trai đều lăng nhăng. Chú của con cũng ngoại lệ…”

Nghe đến đây, Ôn Lương chỉ khẽ . Cô từng tới gặp Sở Tư Di tháng Bảy. Giờ từ miệng con trẻ, tim cô vẫn bình lặng như mặt hồ gợn sóng

Loading...