Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Chương 104: TÔI TIN ANH
Cập nhật lúc: 2026-02-13 13:33:17
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm .
Khi Ôn Lương thức dậy, Phó Tranh chuẩn xong xuôi. Anh mặc quần áo chỉnh tề, bên bàn ăn đợi cô dùng bữa sáng, đó hai cùng đến công ty.
Tại văn phòng, tiếng gõ cửa. Ôn Lương ngẩng đầu khỏi máy tính: "Vào ."
"Ôn tổng giám." Trợ lý đặc biệt Dương vặn tay nắm cửa bước , "Phó tổng bảo gửi tài liệu cho cô."
"Cứ để đó ." Ôn Lương chỉ tay bàn làm việc mặt.
"Vâng."
Sau khi trợ lý Dương rời , Ôn Lương cúi đầu mở tập hồ sơ xem. Bên trong tài liệu công việc nghiêm túc gì, mà là một tờ giấy ghi chép lịch trình của Phó Tranh trong một tuần tới, chi tiết đến từng chân tơ kẽ tóc, bao gồm cả những buổi tiếp khách buổi trưa và buổi tối.
Trước đây cũng báo cáo lịch trình cho cô, nhưng bao giờ chi tiết đến mức .
Giống như trưa nay, Phó Tranh một bữa tiệc xã giao. lúc đó tin nhắn của gửi đến: "Trưa nay ở công ty, đặt bữa trưa cho em , ăn xong em thể phòng nghỉ của chợp mắt một lát."
"Được."
Tan làm buổi trưa, trợ lý Dương mang đồ ăn ngoài đến. Sau khi Ôn Lương ăn xong, cô phòng nghỉ của Phó Tranh ngủ một lúc. Khi tỉnh dậy thì gần đến giờ làm việc buổi chiều.
Ôn Lương xỏ giày, chỉnh đốn trang phục, định bước ngoài thì bỗng thấy tiếng chuyện ở văn phòng bên ngoài.
"... Còn chuyện gì nữa ?" Đó là giọng của Phó Tranh. Có vẻ tiệc về.
"Còn một việc riêng nữa ạ." Một giọng nữ vang lên. Là Ngô Linh.
Ngô Linh : "Phó tổng, hôm nay là sinh nhật , định mời đồng nghiệp trong bộ phận cùng ăn tối và hát karaoke. Tôi thấy ngài hủy buổi tiệc rượu tối nay, là cùng chúng cho vui nhé?"
"Không cần , cứ chơi ."
Ngô Linh vẻ mặt hờ hững của Phó Tranh: "Phó tổng, ngài nể mặt một chút mà. Lần cứ coi như là bộ phận tụ tập , ngài mà đến thì chắc chắn sẽ vui. Tôi cách đây lâu ngài nghỉ dưỡng suối nước nóng với bộ phận khác, thể bên trọng bên khinh như thế ."
"... Được , ."
Rất nhanh đó, tiếng giày cao gót rời vang lên. Ôn Lương đẩy cửa phòng nghỉ bước .
Phó Tranh đang bên cửa sổ sát đất, thấy tiếng động liền về phía cô: "Dậy ?"
"Vâng."
"Tối nay sinh nhật Ngô Linh, cô mời cả bộ phận ăn, mời nữa, em cùng ?"
Ôn Lương liếc một cái: "Anh thừa quan hệ giữa và Ngô Linh , hôm nay là sinh nhật cô , mà đến thì cô chẳng tức c.h.ế.t ? Vả cũng thuộc bộ phận đó."
"Không thuộc thì ? Em cùng , bọn họ còn dám đuổi em chắc?"
"Vậy với tư cách gì?"
"Em thấy ? Đồng nghiệp? Hay là... vợ ?"
Ôn Lương ngước mắt Phó Tranh, cũng cô, đôi mắt đầy vẻ nghiêm túc và chân thành. Cô cụp mi xuống, khẽ mím môi: "Anh tự ."
Trong công ty vốn tin đồn mập mờ giữa hai , nếu cô còn cùng nữa thì e là tình ngay lý gian, tài nào rửa sạch . Dù vốn dĩ họ cũng chẳng "sạch" gì, nhưng hiện tại Ôn Lương ý định công khai.
"Không em Ngô Linh thích ? Em sợ ?" Phó Tranh sâu mắt cô. Cô yên tâm để ở riêng với Ngô Linh như , ghen chút nào ?
"Không bảo tin cô thích ?" Ôn Lương nhướng mày, "Anh cứ , tin ."
Phó Tranh tin Ngô Linh thích , nghĩa là ý đồ gì với cô , cũng sẽ xảy chuyện gì. Cô cũng chẳng quản mấy chuyện rắc rối đó. Hơn nữa, cô đang mang thai, nhất nên ở nhà nghỉ ngơi.
Nhìn ánh mắt tin tưởng của Ôn Lương, Phó Tranh bỗng cảm thấy một sự thất bại tràn trề. Chẳng thấy chút niềm vui nào của việc tin tưởng cả.
"... Được ." Nếu cô , cũng ép.
"Vậy làm việc đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-104-toi-tin-anh.html.]
"Ừ."
Ôn Lương bước khỏi văn phòng thì bước chân chợt khựng . Ngô Linh đang cách đó xa, cô với ánh mắt rực lửa. Ôn Lương mỉm nhạt: "Ngô tổng giám, chào buổi chiều."
Ngô Linh lườm Ôn Lương một cái, hừ lạnh bỏ .
...
Nhà hàng mà Ngô Linh đặt là một quán ăn gia đình. Sau khi Phó Tranh xuống, các nhân viên cũng lục tục vây quanh bàn tròn. Bàn tròn khó phân biệt chủ khách, nhưng chỗ Phó Tranh nghiễm nhiên là ghế chủ tọa, hai bên là Ngô Linh và một vị phó tổng giám khác.
Món ăn đặt nên lên nhanh. Ngô Linh đặc biệt nhắn tin hỏi Phó Tranh thích ăn gì, nhưng chỉ trả lời: "Cô cứ tùy ý, hỏi ý kiến nhiều ." Ngô Linh cũng tiện hỏi thêm.
Làm việc chung bao nhiêu năm, cô và Phó Tranh cũng từng ăn chung bàn nhiều , nhưng bao giờ thấy đặc biệt ưu ái món nào. Một đàn ông trưởng thành, thâm trầm, bao giờ lộ cảm xúc mặt.
Phó Tranh động đũa thì các nhân viên mới bắt đầu ăn. Bộ phận Công đoàn (PR) luôn những hoạt náo, khí bàn ăn nhanh chóng trở nên sôi nổi. Phó Tranh tựa lưng ghế, cầm ly rượu, thỉnh thoảng mới đáp một câu. Có những chỉ cần đó thôi cũng đủ khiến khác cảm nhận uy thế bẩm sinh.
Ngô Linh cầm đôi đũa dùng chung, gắp một miếng rau đĩa của Phó Tranh: "Không món Phó tổng thích ?"
Phó Tranh đĩa rau, trả lời mà chỉ : "Cảm ơn. Cô cần gắp cho ."
"..."
Ngô Linh đặt đũa xuống. Cô vẫn luôn để ý qua khóe mắt, đĩa rau trong đĩa của Phó Tranh vẫn im lìm đụng tới. Lòng cô dâng lên một nỗi thất vọng.
lúc , màn hình điện thoại của Phó Tranh sáng lên. Thông báo hiển thị biểu tượng WeChat. Phó Tranh cầm máy mở khóa, trong khoảnh khắc trả lời tin nhắn, Ngô Linh thoáng thấy tên liên lạc ở phía : Ôn Lương.
Không Ôn Lương nhắn gì, nhưng cô thấy nét mặt Phó Tranh dịu hẳn, đó bắt đầu gõ chữ trả lời. Ngô Linh cảm thấy trong lòng bồn chồn như mèo cào. Đầu dây bên trả lời, Phó Tranh mỉm tiếp tục gõ máy.
Nói cũng , Phó Tranh ít khi dùng WeChat, đa phần là gọi điện hoặc gửi mail. Việc ôm khư khư cái điện thoại nhắn tin như thế là cực kỳ hiếm thấy.
Nhìn động tác của , Ngô Linh chợt nhớ đến sự tương tác giữa và Ôn Lương, lòng chua xót thôi, vô thức siết chặt đôi đũa. Lúc , màn hình điện thoại của sáng lên. Anh định trả lời thì Ngô Linh lên tiếng:
"Phó tổng, kính ngài một ly. Cảm ơn ngài giúp đỡ suốt những năm qua, nhất định sẽ nỗ lực hết để đóng góp cho Phó thị."
Phó Tranh tắt màn hình, đặt điện thoại xuống và cầm ly rượu lên: "Cô khách sáo quá."
Vị phó tổng giám thấy cũng rót rượu kính . Các nhân viên khác cũng làm theo. Phó Tranh uống thêm ba ly hiệu dừng , bảo cần kính rượu nữa.
Giữa chừng, điện thoại của Phó Tranh cuộc gọi đến, là tài xế gọi. Anh ung dung hành lang máy.
Tài xế : "Phó tổng, xe nổ lốp ạ, gọi cho bên bảo dưỡng đến xử lý. Giờ về lấy xe khác qua đón ngài nhé?"
Phó Tranh khựng một chút: "Thôi cứ về , lát nữa xong việc bảo phu nhân qua đón."
"Vâng."
Cúp máy, Phó Tranh mở hộp thoại WeChat với Ôn Lương, lịch sử trò chuyện vẫn dừng ở lúc nãy. "Mọi lát nữa còn hát ?"
Phó Tranh nhắn mà gọi điện luôn. Chuông reo hai tiếng bắt máy, giọng Ôn Lương vang lên: "Alô, ngoài ?"
"Ừ."
"Được , uống ít rượu thôi nhé." Vừa nãy nhắn tin cô dặn, giờ nhấn mạnh nữa.
"Anh ."
"Mọi định hát đúng ? Khi nào về? Hay là ngủ đây?"
"Anh qua một lát thôi, ở lâu . Vừa nãy tài xế báo xe nổ lốp, cho về , lát nữa xong việc em qua đón nhé?"
Đầu dây bên im lặng một lát: "Được , đừng muộn quá đấy."
"Ừ, đường cẩn thận." Phó Tranh trầm giọng dặn dò.
Tắt điện thoại, Phó Tranh bên cửa sổ hành lang một lúc. Gió lạnh thổi qua làm vơi bớt nóng . Có lẽ do uống chút rượu, men bốc lên khiến thấy nóng, bèn cởi áo khoác vắt lên khuỷu tay.
Ngô Linh bước khỏi phòng bao, bóng lưng rộng rãi, dáng cao ráo của đàn ông, ánh mắt cô thể rời dù chỉ một giây.