Thẩm Tri Ý Trần Thục Hoa đang đất ăn vạ, khoảnh khắc đó, ký ức của kiếp như thủy triều tràn về trong tâm trí.
Kiếp , chú hai Thẩm Quốc Vinh lợi dụng công quỹ để tham ô, bí mật cấu kết với Cố Ngạn Thâm, thậm chí vì nhận tiền hoa hồng mà chi một tiền lớn để tham gia đấu thầu mảnh đất Thành Tây.
Kết quả mảnh đất Thành Tây xảy sự cố lớn, Thẩm thị tổn thất nặng nề, ông nội vì chịu nổi cú sốc tức đến mức đổ bệnh ngay tại chỗ.
Khi , mấy trai vì vướng chân bởi việc làm ăn ở nước ngoài thể về kịp, chú hai và Trần Thục Hoa thế mà trực tiếp dẫn tới tiếp quản công ty.
Bọn họ chiếm đoạt nhà tự nhà họ Thẩm, nhốt ông nội đang thoi thóp tàn trong căn gác mái.
Thẩm Tri Ý vẫn còn nhớ, lúc đó cô tin ông nội phát bệnh chạy từ nhà họ Cố về như điên dại.
Thế nhưng Trần Thục Hoa dẫn theo vệ sĩ canh giữ ở cửa, cô bằng ánh mắt như một con chó.
"Thẩm Tri Ý, đồ chổi như cô còn mặt mũi về đây ?" Vẻ mặt của Trần Thục Hoa khi đó y hệt như bây giờ, cay nghiệt và độc ác.
"Ông cụ , điều nhục nhã nhất đò.
ông là đứa cháu gái như cô, ông ây c.h.ế.t cũng mặt cô!" Mặc cho Thẩm Tri Ý quỳ trong mưa cầu xin , dập đầu nhận thế nào, Trần Thục Hoa chỉ dội một chậu nước lạnh lên đầu cô.
Thậm chí bà còn thẳng tay tát Thẩm Tri Ý mấy cái mặt tất cả làm, c.h.ử.i cô là hạng rẻ rách.
Cuối cùng, mãi đến khi ông nội nhằm mắt, Thẩm Tri Ý cũng thể gặp mặt cuối.
Còn những cổ vật và trân bảo mà ông nội để đều Trân Thục Hoa đem bán sạch, lấy tiền cung phụng cho thằng con trai bất tài vô dụng ở nước ngoài tiêu xài hoang phí.
Từng thước phim bi t.h.ả.m đến nay vẫn lặp lặp trong những giấc mơ của Thẩm Tri Y.
"Thẩm Tri Ý!
Cô dọa sợ đến ngốc luôn ?
Mau xin ngay!" Trần Thục Hoa thấy Thẩm Tri Ý im lặng lời nào, cứ ngỡ cô dọa sợ nên càng đắc ý hơn.
Bà lồm côm bò dậy, phủi bụi , ngón tay gần như chạm chóp mũi Thẩm Tri Y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/pho-gia-cuc-cung-ma-anh-dien-cuong-theo-duoi-da-tai-sinh/chuong-76-hai-long-chua.html.]
"Không chỉ xin , cô còn chuyển nhượng mười phần trăm cổ phần tên cô cho , coi như là tiền bồi thường cho chúng !" Đám ch.ó săn xung quanh vẫn điên cuồng chụp hình, khí tràn ngập sự áp bách đến nghẹt thở.
Thẩm Tri Ý chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn bình lặng như nước lúc như đang rực cháy hai ngọn lửa.
"Thím hai, thím ...
lúc nãy đ.á.n.h thím?" Giọng của Thẩm Tri Ý lạnh thấu xương, lạnh đến mức Trần Thục Hoa tự chủ mà rùng một cái.
"!
Tất cả đều thấy!
Lúc nãy cô đẩy , còn đ.á.n.h !" Trần Thục Hoa cố lấy can đảm gào lên.
"Nếu thím nhất quyết vu khống đ.á.n.h trưởng bối..." Thẩm Tri Ý lạnh một tiếng, đáy mắt xẹt qua một tia tàn nhẫn.
"Nếu thực hiện việc , chẳng quá phụ lòng màn kịch mà thím chuẩn ?" Trần Thục Hoa ngẩn , vẫn kịp phản ứng lời Thẩm Tri Ý ý gì.
Giây tiếp theo.
"Chát!" Một tiếng tát vang dội, dứt khoát vô cùng, lập tức nổ vang cổng nhà tự nhà họ Thẩm.
Cái tát , Thẩm Tri Ý dùng hết sức bình sinh.
Trần Thục Hoa tát đến mức xoay nửa vòng tại chỗ, một bên mặt sưng vù lên ngay lập tức, một chiếc răng hàm thậm chí còn bay ngoài.
Đèn flash của đám ch.ó săn dừng một giây, đó lóe lên càng thêm điên cuồng.
Nơi rơi im lặng c.h.ế.t chóc.
Thẩm Tri Ý ung dung lấy một tờ khăn giấy ướt từ trong túi , tỉ mỉ lau sạch bàn tay đ.á.n.h .
"Thím hai, bây giờ thím hài lòng ?" Trần Thục Hoa ôm mặt, kinh hãi Thẩm Tri Ý, đến cả lóc cũng quên mất.
Bà bao giờ thấy một Thẩm Tri Ý như thế .
Ánh mắt đó, thực sự thể g.i.ế.c .