Chu Nhược Hy ném nắm đậu trong tay xuống, nhếch môi nở nụ giễu cợt với Tống Kiều: “Liên trưởng Tống, Trình Chiêu Lâm nhà ở quân đội gây phiền phức cho cô chứ? Nếu làm gì , cô cứ bảo , nhất định sẽ dạy bảo đàng hoàng!”
Chẳng là đang tuyên bố chủ quyền ?
Chu Nhược Hy cũng từng thấy qua, đàn bà của trai cũng thường xuyên lấp lửng mặt chị dâu để chọc tức chị .
Lời quả nhiên đ.â.m trúng chỗ ngứa của Tống Kiều.
Cô vội vàng lên tiếng bênh vực Trình Chiêu Lâm: “Cô nghĩ , Đoàn trưởng Trình là một xuất sắc, cô là nhà của , nhất định luôn lấy làm vinh quang, chứ là đó suy đoán hoài nghi.”
Khóe miệng Chu Nhược Hy khẽ giật, đúng là kiểu thương địch tám trăm nhưng tự tổn hại một ngàn .
Cho cô chút ánh nắng là cô rạng rỡ ngay ?
Vẻ lạnh lùng mặt Chu Nhược Hy càng đậm hơn.
“Liên trưởng Tống đúng, nhưng nếu Trình Chiêu Lâm ngoại tình, cũng lấy làm vinh quang ?”
Tống Kiều rõ ràng sững , ánh mắt hiện rõ vẻ hoảng loạn.
“Nhược Hy, em bậy bạ gì thế? Sao thể ngoại tình ?”
Giọng của Trình Chiêu Lâm truyền đến từ cửa bếp, tựa nửa khung cửa, Chu Nhược Hy với vẻ mặt nuông chiều.
Chu Nhược Hy thoáng thẫn thờ.
Lúc mới quen Trình Chiêu Lâm, khi cô những theo đuổi ở trường quấy rầy, lúc đó cũng tựa nửa ở cửa lớp thế : “Đừng động cô , thấy cô chuyện với các ?”
Khi đó, Chu Nhược Hy thật sự rung động.
bây giờ, cô cũng thật sự đau lòng.
Trận mưa lớn bên ngoài tạnh, cơm cũng làm xong, Tống Kiều lấy cớ quân đội việc gấp.
Khi Chu Nhược Hy bưng bát cơm xới lên bàn, Trình Chiêu Lâm mặc xong áo đại cán.
Chu Nhược Hy nhíu mày hỏi: “Anh ?”
Trình Chiêu Lâm vẻ mặt vội vã, đầu cũng ngoảnh : “Liên trưởng Tống bỏ quên túi xách, đưa cho cô .”
Chu Nhược Hy im lặng vài giây.
Làm gì cái túi nào, lúc Tống Kiều đến, cô chẳng mang theo cái gì cả.
Tất cả đều là cái cớ để vội vàng an ủi Tống Kiều mà thôi!
Lúc chị dâu bưng món ăn cuối cùng : “Người ? Sao thấy ai thế?”
Chu Nhược Hy chị dâu, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo đầy căm hận: “Chị dâu, chị khi c.h.ế.t tâm thì ngay cả trả thù cũng nữa.”
“ em khi c.h.ế.t tâm, để rằng phản bội em sẽ kết cục !”
Sắc mặt chị dâu tái nhợt, vội vàng khuyên nhủ: “Nhược Hy, em đừng bốc đồng nhé!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/phia-sau-loi-noi-doi/chuong-5.html.]
Chu Nhược Hy từ nhỏ là "tiểu bá vương" trong ngõ nhỏ, trai chiều chuộng, cha dung túng, khi chị dâu về nhà thì cô càng cưng chiều đến vô pháp vô thiên.
Cô thật sự thể làm những chuyện chọc thủng trời xanh!
lúc , Chu Nhược Hy phản ứng khác thường, cô vỗ nhẹ lên mu bàn tay chị dâu, giọng điệu nhàn nhạt: “Chị dâu yên tâm, em sẽ manh động .”
Chuyện tình cảm, dùng sự hung hăng giải quyết vấn đề.
Mãi đến chập tối, Trình Chiêu Lâm mới giẫm lên nước mưa, mang theo ẩm ướt đầy trở về.
Thấy Chu Nhược Hy đang bình thản ghế sofa, Trình Chiêu Lâm khựng .
Người hễ chột là sẽ vô thức nhiều: “Trời mưa đường trơn, Liên trưởng Tống lúc ngoài ngã một cú, đưa cô đến bệnh viện một chuyến nên mới về muộn.”
Bóng đèn ấm áp đỉnh đầu tỏa sáng rực rỡ, soi rõ mồn một sự chột trong mắt Trình Chiêu Lâm.
Chu Nhược Hy vẫn tỏ thản nhiên.
“Trình Chiêu Lâm, quan hệ giữa và Liên trưởng Tống vẻ thật đấy.”
“Lúc mới quân đội chính là cô dẫn dắt , coi cô như chị gái ruột thôi.”
Trình Chiêu Lâm định bước tới ôm Chu Nhược Hy: “Sao thế, em ghen ? Vậy sẽ bớt qua với cô , ?”
Chu Nhược Hy nhẹ nhàng né tránh.
“Người thường đường đường chính chính là tình bạn, cẩn thận dè chừng mới là tình yêu, đang dè chừng cái gì?”
“Liên trưởng Tống là quân nhân, cũng là quân nhân, các đều là những chừng mực, kỷ luật, các sẽ phạm vấn đề mang tính nguyên tắc.”
“Hơn nữa, thể lấy tiền đồ của và tương lai của chúng làm trò đùa chứ?”
Anh tỏ vẻ vô cùng kích động, khác hẳn với vẻ bình tĩnh tự chủ thường ngày.
Chu Nhược Hy nở một nụ giễu cợt: “Vậy ?”
Lời dứt, bầu khí trong phòng rơi xuống điểm đóng băng.
lúc , cửa phòng ai đó đẩy mạnh .
“Nửa đêm nửa hôm ngủ , cãi cọ cái gì? Ở ngoài sân thấy bọn mày cãi chí t.ử !”
Anh trai Chu Nhược Ngu vẻ mặt mất kiên nhẫn, lảo đảo xuất hiện, mùi rượu nồng nặc đến nhức mũi!
Trình Chiêu Lâm vội vàng đón lấy, đỡ lấy , ôn tồn giải thích: “Anh cả, cãi , chỉ là em với Nhược Hy đang đùa giỡn chút thôi.”
“Chiêu Lâm, đừng trách nhắc nhở chú, đàn bà là chúa kiếm chuyện, chú cứ bỏ mặc nó mấy ngày, xem nó còn dám gây gổ với chú nữa !”
Sắc mặt Chu Nhược Hy sa sầm, cô ghét bỏ nhíu mày.
“Chu Nhược Ngu, uống bao nhiêu rượu ? Còn uống nữa thì đừng bao giờ về cái nhà !”
Chu Nhược Ngu , chỉ tay mặt Chu Nhược Hy mắng xối xả: “Chu Nhược Hy, mày đừng tưởng tao dám đ.á.n.h mày, đây là nhà của ông đây, mày còn dám diễu võ dương oai nữa thì cút xéo cho tao!”
Tiếng cãi vã của hai em thu hút chị dâu chạy đến.